n quýt lấy nhau. Trâu Tướng Quân cố ý kìm nén, trận chiến này cứ kéo dài tới hơn một tiếng đồng hổ. Con người anh cũng giống lên gọi, như một vị tướng quân uy phong lẫm liệt luôn giành chiến thắng, khiến Ngụy Nhất bị thống trị tới nỗi tơi bời tan tác, luôn miệng xin tha mạng. Mỗi khi dục vọng sắp đạt tới đỉnh điểm, Trâu Tướng Quân liền dừng lại, nhìn điệu bộ uốn éo phần eo tỏ vẻ khó chịu vì nhu cầu dục vọng chưa được đáp ứng của Ngụy Nhất, thì thầm: "Gọi anh..." "Trâu Tướng... Quân..", mặc dù gọi cả họ lẫn tên nhưng lúc này, tiếng gọi cũng đầy vẻ mơ màng say đắm. "Nghĩ kỹ lại xem, em cần phải gọi như thế nào? Hả?" Trâu Tướng Quân cố gắng kiềm chế nhu cầu của bản thân, cúi người xuống khẽ khàng hôn cô. Trong giây lát, mồ hôi anh túa ra như tắm, nhỏ giọt lên cơ thể trắng ngần của Ngụy Nhất. "Chồng! Chồng!", Ngụy Nhất được anh cưng chiều đến nỗi gần như muốn bật khóc, đành phải thốt lên câu gọi khiến cô đỏ mặt tía tai. Trâu Tướng Quân vô cùng mừng rỡ, anh rướn thẳng lưng, gồng hết sức xung trận, để hai người đồng thời hướng tới đỉnh cao của dục vọng. Hai người ôm chặt lấy nhau, vô cùng mãn nguyện. Trâu Tướng Quân toát mồ hôi khắp người nên muốn đi ngâm mình một chút. Ngụy Nhất đang trong lúc ngủ mơ màng, cũng không quên bản thân mình là một cô gái Ngụy Nhất hiền thục, liền muốn ngồi dậy giúp Trâu Tướng Quân tắm rửa. Nào ngờ toàn thân rã rờỉ, cô không thể ngồi dậy được. Trâu Tướng Quân bật cười ha hả, bế thốc Ngụy Nhất lên, bước về phía nhà tắm. Hai người lại thêm một lần tắm kiểu uyên ương. Sắc dục của Trâu Tướng Quân quả là không ít, thấy bộ dạng yếu ớt yểu điệu của Ngụy Nhất, anh lại muốn được hôn cô. Nhưng đúng lúc đó, tiếng di động của anh vang lên, Trâu Tướng Quân vờ như không nghe thây, anh ôm Ngụy Nhất, tiếp tục nụ hôn nóng bỏng. Tiếng chuông đó lại rất kiên nhẫn, cứ kêu hết lần này đến lần khác. Ngụy Nhất trách móc đẩy anh ra: "Mau ra nghe đi! Biết đâu có chuyện gì gấp!". Trâu Tướng Quân lại hôn thêm Ngụy Nhất một cái nữa rồi mới bước ra nghe điện thoại. Ngụy Nhất mặc dù đã trở thành vợ nhưng vẫn rất hay xấu hổ, cô nhìn cơ thể cao lớn săn chắc của Trâu Tướng Quân, lại lặng lẽ đỏ mặt, ánh mắt cứ dõi theo anh. Cú điện thoại vừa rồi là của Vĩ, chắc là anh ta đã ngủ được một giấc ở phòng hát karaoke nên giờ tỉnh táo hơn nhiều rồi, lại trở nên hoạt bát nhanh nhẹn. Thấy Trâu Tướng Quân đưa Ngụy Nhất về nhà đã lâu mà vẫn chưa quay lại nên gọi điện thúc giục. "Làm phiền chuyện tốt lành hả?", ở đầu dây bên kia Vĩ cất tiếng cười vui vẻ. Trâu Tướng Quân lạnh lùng nói: "Cậu rất hiểu chuyện đây". Vĩ tự cảm thấy mất hứng, đi thẳng vào vấn đề, nói rằng vẫn sớm, còn nhiều kế hoạch vui chơi, nói Trâu Tướng Quân xong việc thì nhanh chóng quay lại. Ngụy Nhất đã thay xong quần áo ngủ, chuẩn bị đi nghỉ, thấy Trâu Tướng Quân ăn vận chỉnh tề chuẩn bị ra khỏi nhà, cô có chút lưu Iuyếnn, nũng nịu hỏi: "Nhất định phải đi sao?", Trâu Tướng Quân nói: "Ừm". Ngụy Nhất vùi đầu vào trong chăn, rầu rĩ nói: "Em không muốn anh đi!". Trâu Tướng Quân sững người, trong lòng cảm thấy ấm áp, cúi người xuống kéo tấm chăn ra, thấy đôi mắt cô đã ngân ngấn nước, bộ dạng trông thật đáng thương, anh lại muốn hôn cô. Ngụy Nhất trong lòng không vui, bĩu môi quay đầu né tránh, cũng không nói gì với anh. Trâu Tướng Quân thực ra cũng không nỡ rời xa Ngụy Nhất, nghĩ một lát, cười nói: "Hôm nay lại bện hơi như vậy sao? Hay là em cùng đi cùng vói anh luôn nhé!". Tiện miệng nói vậy, không ngờ Ngụy Nhất lập tức gạt nước mắt mỉm cười, nhảy xuống giường thay quần áo với một tốc độ nhanh nhất, cùng Trâu Tướng Quân bước ra khỏi cửa. Nửa giờ sau, Trâu Tướng Quân dẫn theo Ngụy Nhất quay lại phòng karaoke. Mọi người đang thảo luận xem giờ sẽ đi đâu, thấy Trâu Tướng Quân quay lại ai cũng vui mừng, sau đó mới phát hiện sau lưng anh còn một bóng người nhỏ bé nữa. An Dương vội vàng chạy ra đón, cười nói: "Không xa nhau được sao? Hai người cùng ra về rồi lại cùng tới, chuyến về này... ái chà, chẳng có ý nghĩa gì rồi". Trâu Tướng Quân là người đàn ông không biết xấu hổ là gì, anh nắm tay Ngụy Nhất, vừa bước vào vừa thoải mái buông một câu, "Cực kỳ có ý nghĩa". Ngụy Nhất đi theo sau anh, nhớ lại màn kịch đẩy cảm xúc mạnh vừa diễn ra ở nhà ban nãy, lúc này nghe Trâu Tướng Quân nói ra ba từ "có ý nghĩa", dường như hai người họ tranh thủ thời gian về nhà chỉ vì để được yêu một lần như vậy. Nghĩ tới đó, cô lập tức xấu hổ tới nỗi đỏ mặt tía tai, hận một nỗi không tìm được lỗ nẻ nào để chui xuống, cô cúi gằm mặt nhìn mấy đầu ngón chân, không nói câu gì.