là giữ chức vụ lớn nhất, ai nấy đều vờ như không nhìn thấy gì vì chẳng dám nhổ lông cọp. Mấy cô gái kia thậm chí còn vui vẻ xem màn kịch hay khi thấy người khác gặp hoạn nạn, hào hứng uống rượu, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Ngụy Nhất đã uống rượu, lúc này lại dồn toàn bộ sức lực giãy giụa, sức phản kháng quả là không yếu, đạp bừa một cái lại trúng bộ hạ của Đội trưởng Mã. Chỉ thấy nhân vật họ Mã kia kêu "Á" một tiếng đau đớn, khuỵu người xuống, mãi vẫn không đứng dậy được. Ngụy Nhất thoát được vòng kìm kẹp, thừa cơ định chạy trốn. Đội trưởng Mã hôm nay bị ngã khuỵu dưới tay của một cô bé, liền nổi cơn thịnh nộ. Ngữ khí tức giận, nghiến răng ra lệnh cho cấp dưới: "Bắt nó lại cho tao! Đạp vào mông hổ rồi còn đòi chạy trốn ư? Xem mày có chạy được không? Có mà chạy đằng giời!" Ngụy Nhât lập tức bị hai người đàn ông túm lại, ấn ngồi xuổng sô pha, không thể động đậy được dù chỉ một chút. Đội trường Mã ôm lây chỗ kín, xoa xoa một hồi, cơn đau giảm bớt mới từ từ đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi nói với Ngụy Nhất: "Con đàn bà ngu ngốc này, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Lão ta hôm nay sẽ cho mày quỳ rạp xuống đất mà xin tha mạng!". Ngụy Nhất thấy Đội trường Mã tiếp tục áp sát, vào mình ánh mắt đục ngầu, vằn lên những tia nhìn đầy nhục dục, mấy người đàn ông xung quanh liên tục phát ra những tiếng cười dâm đãng, biết bọn họ đang muốn làm gì, cô sợ đến nỗi tứ chi mềm nhũn nhưng trong lòng biết rõ thân phận của mình, thề rằng thà chết cũng phải giữ gìn sự trong sạch. Khi Đội trưởng Mã tiến lại gần, cô nhằm thật chuẩn, lại giơ chân lên đạp một cú thật mạnh. Nhưng lần này lại không trúng đích, Đội trưởng Mã bị xui xẻo một lần nên rút kinh nghiệm, sớm đã có đề phòng, tức giận nói: "Giữ chặt cả chân nó lại cho tao! Con đàn bà này hai chân khua khoắng loạn xạ, sức lực cũng không vừa đâu! Suýt nữa thì nó cho cậu bé của tao đi đời rồi!". Cả chân lẫn tay của Ngụy Nhất đều bị giữ chặt, như một con cừu non bị trói chặt trên bàn mổ, chỉ có thể rơi nước mắt, mặc cho người ta giết hại. Đội trưởng Mã có thể coi là một nhân vật có vai vế, quyền cao chức trọng trong thành phố B này, tuyệt đối không thể so đo với một con bé trẻ ranh trói gà không chăt trước mặt mọi người được, cảm thấy như thế rất mất thân phận. Nhưng, một là Đội trưởng Mã đã uống khá nhiều rượu, nửa thân dưới không chế nửa thân trên; hai là ông ta cũng thật sự thích Ngụy Nhất, có lòng muốn cô trở thành người tình của mình. Thấy Ngụy Nhât tự xưng là bạn gái của Trâu Tướng Quân, đoán rằng cô cũng là một tín đồ muốn dựa dẫm vào người có quyền thế chỉ cần có cơ hội là nhất định sẽ túm lấy. Ông ta tự nhận mình không trẻ trung như Trâu Tướng Quân nhưng trong mắt các cô gái trẻ chưa tốt nghiệp đại học, ông vẫn được coi là một cây lớn xum xuê tươi tốt, mà sự giãy giụa của Ngụy Nhất lúc này, chẳng qua là vì bị mọi người giữ chặt, có chút ngờ vực không rõ ràng; ba là Ngụy Nhất lúc này vẫn là đối tượng ngắm bắn của mọi người, bản thân lần này chẳng qua cũng chỉ là giúp mọi người giải tỏa sự phẫn nộ mà thôi, tuyệt đối không thể để người khác coi thường được. Cân nhắc vài lần, hành vi của ông ta bắt đầu trở nên điên cuổng hơn. "Em gái, bây giờ cầu xin anh trai tha mạng, anh Mã đây chút nữa sẽ nhẹ tay hơn một chút, cho em bớt khổ sỏ, em có chịu nói không?", Đội trưởng Mã lượn qua lượn lại, vuốt ve khuôn mặt của Ngụy Nhất, dỗ dành. Ngụy Nhất né tránh bàn tay của ông ta, biết bản thân mình khó có thể thoát được, mọi hy vọng đều tan biến hết, cô nhắm chặt mắt, cắn chặt đôi môi, không nói lời nào. "Hừ! vẫn cứng đầu cứng cổ hả? Thực ra, anh đây rất thích tính cách đó! Rất thú vị! Rất dữ dằn!", nụ cười dâm đãng của Đội trưởng Mã vang lên, dặn dò đàn em, "Mấy đứa chúng mày, đưa các em đây ra ngoài nhảy nhót, khiêu vũ, nửa tiếng sau hãy quay lại. Tao còn có chút ân oán riêng tư cần giải quyết với cô em này!". Mọi ngưòi đồng loạt cười đùa, nói đại ca mạnh mẽ như rồng cuốn hổ chồm, khiến bọn em đây cũng phải tự cảm thấy xấu hổ. Một đám người cười đùa vui vẻ, rầm rộ rời đi, lúc ra cửa còn dặn nhân viên phục vụ, không được cho bất kỳ ai vào trong phòng, rồi đưa tay đóng cửa. Nhưng họ lại đều quên mất một nhân vật đang nằm sõng soài trên ghế sô pha - Nguyệt Nguyệt. Nguyệt Nguyệt lúc này đã có phần tỉnh táo, biết sự trong sạch của Ngụy Nhất khó có thể giữ được trong lúc này, đừng nói Đội trưởng Mã là một quan chức không thể đắc tội, cho dù có gắng hết sức, lấy hết dũng khí xông lên quyết sống chết một phen với ông ta thì với sức của một cô gái như cô, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, tự chui đầu vào rọ. Trước mắt, chỉ duy nhất một người có thể cứu được Ngụy Nhất. Nguyệt Nguyệt dựa vào vào ý chí kiên cường, gắng gượng nhấc người dậy, dùng chút sức lực yếu ớt, gửi một tin nhắn cho người đó.