ười cho qua chuyện. Ánh mắt của Nguyệt Nguyệt quá sắc lạnh, Uyển Như có lẽ đã cảm nhận được điều đó, cô lại đưa mắt liếc về phía hai người bọn họ một lần nữa. Lần này cô quan sát kỹ hơn một chút, cô ngắm nghía Nguyệt Nguyệt một lượt từ đầu tới chân rồi lại nhìn sang Ngụy Nhất, cũng xem xét thật kỹ những đường nét trên khuôn mặt cô. Nguyệt Nguyệt loạng choạng tiến lên phía trước, không rõ có ý đồ gì, Ngụy Nhất cố gắng kéo bạn lại. Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở, một chàng trai cao lớn bước vào, bộ âu phục màu nhạt, giày da bóng lộn không chút bụi đất, không đeo cà vạt, áo sơ mi mở hai hàng cúc cổ. Biểu hiện lôi thôi lếch thêch, không phải Vĩ thì còn là ai nữa. Ngụy Nhất lập tức cảm thấy cơ thể trong vòng tay mình đang run rẩy dữ dội. Trong phòng đông người, ánh đèn mờ ảo, Vĩ vừa bước vào, còn chưa kịp chú ý tới hai người bọn Nguyệt Nguyệt đang đứng trước cửa nhà vệ sinh. Anh đi thẳng tới trước mặt vị hôn thê, nét mặt tươi cười, một tay vòng qua eo Uyển Như một cách thành thục mà không thất lễ, điềm đạm tự nhiên chào hỏi Đội trưởng Mã. Đôi mắt của Nguyệt Nguyệt lập tức dính chặt vào bàn ky lộ xương trên eo Uyển Như của Vĩ, ngọn lửa giận dữ bốc lên ngùn ngụt, Cô bỗng đẩy mạnh Ngụy Nhất ra, xông thẳng về phía trước, sải vài bước là tới trước mặt Vĩ, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khi khóc, nói: "Thật trùng hợp quá, Vĩ thiếu gia!", sau đó nhìn về phía Uyển Như, cười hì hì nói: "Giới thiệu một chút đi chứ! Vị này là?". Ngụy Nhất muốn lao tới nhắc nhở Nguyệt Nguyệt, khuôn mặt đang cười của cậu ấy trông thật đáng thương. Vĩ không ngờ Nguyệt Nguyệt cũng có mặt ở đây, nhất thời vừa kinh ngạc vừa lúng túng, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Ngụy Nhất cũng đứng ở phía xa xa, đang nhìn mình đầy căm hận. Anh nuốt nước bọt, cố ra vẻ bình tĩnh, cười gượng: "Xin chào, Nguyệt Nguyệt, sao muộn thế này mà vẫn chưa về trường? Còn dẫn cả cô em Nhất Nhất cùng đi chơi nữa, nếu để ông thiên lôi nhà đó biết được, chắc chắn sẽ tặng cho em một trận sấm sét đấy!". Nguyệt Nguyệt không hài lòng với câu trả lời vòng vo của anh, quyết không buông tha, ngón tay vẫn chỉ về phía Uyển Như, lặp lại câu hỏi cũ: "Vị này là?". Uyển Như là thiên kim tiểu thư, thân phận cao quý, làm sao chịu nổi sự sỉ nhục này, trong lòng thầm hỏi không biết đó là đứa phong lưu con cái nhà ai mà dám ra mặt như vậy, trong lòng bực bội, hằn học gạt ngón tay của Nguyệt Nguyệt đang chỉ về phía mình, không ngại phiền phức, nói: "Nói chuyện thì nói chuyện, đừng có chỉ chỉ trỏ trỏ như thế! Bỏ tay xuống! Không có người dạy bảo sao?". Trong khi nói một tay cô lại vòng qua ôm lấy eo Vĩ. Mấy cô bạn của Uyển Như thấy có xô xát, đều xúm lại. Biêt làm thế nào khi Nguyệt Nguyệt có men rượu vào, càng thêm bạo gan, lại cậy có bạn trai ở đó, trong lòng thầm nghĩ Vĩ chắc sẽ biết phân biệt trắng đen, không còn lo sợ gì nữa, lạnh lùng "hừ" một tiếng, khẽ nói với Vĩ: "Vĩ, ra ngoài cùng em, em có chuyện muốn nói với anh". Vĩ bất đắc dĩ nói: "Chị gái ơi! Chị lại giở cái trò đó ra làm gì vậy?". Ngoài miệng mặc dù nói như vậy nhưng thấy Nguyệt Nguyệt uống tới nỗi đi đứng lảo đảo, anh liền thấy áy náy, muốn đưa tay ra đỡ lấy cô. Uyển Như không ngờ người đàn ông tên Vĩ này lại ngông cuồng như vậy, ngay trước mặt vị hôn thê còn dám dan díu với con hồ li tinh đó. Cô xấu hổ tới mức nổi giận, giậm chân thình thịch, đôi mắt đỏ ngầu: "Cái tên họ Trần kia, hôm nay nếu anh dám bước ra khỏi đây, chúng ta sẽ cắt đứt quan hệ! Đến lúc đó đừng trách tôi trở mặt, cứ cho cả bố anh tới cũng không giải quyết được đâu!". Vĩ quả nhiên đã dừng bước, do dự. Vĩ cũng đã có những rung động đối với Nguyệt Nguyệt, hồi đó, anh thích cô bởi sự ngây thơ, thẳng thắn, luôn cảm thấy cô không giông như những cô gái khác. Mặc dù chưa nghĩ tới tương lai nhưng cũng không thể cứ chia tay cô như thế được. Có một khoảng thời gian gắn bó như keo sơn không thể rời xa nhau, đi đâu cũng nhớ tới cô. Nào ngờ cô gái Nguyệt Nguyệt ý đồ quá sâu xa, Vĩ đưa cô đi chơi, cô lại ghi toàn bộ số điện thoại của những người đàn ông này lại, ngấm ngầm kết giao với bọn họ, cho dù đối phưong giữ phép lịch sự hay có ý đồ đen tối với cô, cô đều không từ chối. Mới chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, sự giao du của cô ấy còn rộng hơn cả anh. Vừa hay lúc đó, dưới sự sắp xếp của bố, cô gái đã từng đính hôn với anh về nước sau thời gian đi du học, hai bên gia đình liên tục gặp mặt trò chuyện. Vĩ vốn rất lạnh nhạt với chuyện này nhưng vẫn nể mặt phía nhà gái, lần hội ngộ nào anh cũng có mặt, chỉ muốn qua loa cho xong. Vừa hay, vị thiên kim tiểu thư có tên gọi Uyển Như đó vốn có yêu cầu rất cao, nhưng lại bị cuốn hút bởi bộ dạng lôi thôi lêch thếch của Vĩ. Khoảng thời gian bận rộn đó, anh đã không để ý nhiều tới Nguyệt Nguyệt, đến khi anh quay lại tìm cô thì nghe người khác nói Nguyệt Nguyệt đã kết giao với mấy vị quan chức có quyền có thế rồi. Sau một hồi đau khổ tuyệt vọng, Vĩ đã nản lòng nhụt chí, hiểu rõ lòng dạ của các nữ sinh bây giờ, liền một lòng một dạ nghe theo sự săp đặt của gia đình.