i ngoài biết nữa ạ!". Cả đời La Anh hô mưa gọi gió trên thương trường, tính cách mạnh mẽ, không thua kém gì cánh mày râu, lúc này đây lại bị một đứa trẻ con chặn họng, lập tức thay đổi sắc mặt, cười nhạt: "Xem ra Ngụy Đông Cốc hằng ngày công việc làm ăn quá bận nên cũng không có thời gian giáo dục con gái". Ngay cả thông gia mà bà cũng gọi tên một cách trực tiếp như thế. Ngụy Nhất dù ngốc nghếch đến mấy cũng biết rằng mình đã chọc giận quý bà tôn quý này rồi, liền cúi đầu không dám nói gì nữa. La Anh nói châm biếm một hồi, thấy Ngụy Nhất móc hai tay vào nhau, mặt cúi gằm xuống, bộ dạng thật đáng thương, cũng thỏa mãn phần nào. Bà cũng thuận tình xuống nước, không kì kèo với con trẻ nữa, bắt đầu bàn bạc với ông Trâu về chuyện hôn lễ. Trâu Tướng Quân bây giờ mới từ tốn mở miệng: "Mẹ, mẹ không nghe thấy con dâu mẹ nói tạm thời hãy khoan tổ chức hôn lễ sao?". La Anh sững người, cảm thấy bị mất vẻ uy nghiêm trước mặt con dâu, liền nổi giận đùng đùng: "Con thật bất hiếu, đừng có lấy vợ rồi thì quên cả mẹ như thế Con nghe lời vợ hay nghe lời mẹ hả?". Trâu Tướng Quân tươi cười nói, "Đương nhiên là phải nghe mẹ rồi!". Thấy nét mặt của La Anh đã dịu bớt, anh lại nói: "Nhất Nhất còn nhỏ, vẫn đang đi học, bây giờ tổ chức đám cưới thì thật sự là sẽ ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống và học tập của cô ấy. Dù sao thì những người biết chuyện bọn con kết hôn cũng chưa nhiều nên cứ đợi thêm hai năm nữa vậy!". La Anh thấy con trai nói cũng có lý nên không kiên quyết bảo vệ ý kiến của mình nữa, khẽ trách mắng: "Vậy thì con đi mà bảo vệ cô gái bé nhỏ của con!". Sau bữa cơm tốì, Trâu Tướng Quân muốn đưa Ngụy Nhất về luôn. Ngụy Nhất vô cùng mừng rỡ, ở bên bố mẹ chồng, cô bị ức chế tới nỗi không dám hít thở mạnh. Thấy Trâu Tướng Quân lần này hành xử đúng với ý mình, cô lén lút nở nụ cười với anh. Nụ cười đó bị La Anh bắt gặp, khuôn mặt bà bỗng chốc sa sầm lại vài phần sau lớp phấn trang điểm nhẹ, nói với giọng điệu chẳng vui vẻ gì: "Cả năm không về nhà lấy một lần! Hôm nay, bố con tranh thủ dành thời gian về nhà mà con chỉ đưa vợ tới ngồi chơi một lát, ăn tối xong lại muốn đi luôn sao? Làm gì có lề lối đó chứ? Mẹ cứ tưởng trước đây con tuổi trẻ ngông cuồng, tự do yêu đương bên ngoài, có vợ rồi thì sẽ xử sự tốt hơn, nhưng giờ mẹ thấy, con lấy vợ hay không lấy vợ cũng chẳng khác gì nhau, chi bằng đừng lấy nữa cho xong!". Những lời trách cứ nặng nề, câu nào cũng ngụ ý rằng con dâu mới thật vô dụng. Ngụy Nhất ngồi yên không nhúc nhích, vô duyên vô cớ lại bị trách mắng một hồi, trong lòng cảm thấy ấm ức, đôi mắt đã đỏ hoe. Trâu Tướng Quân lại càng bực tức, kéo mạnh tay Ngụy Nhất đứng lên, rảo bước đi thẳng mà chẳng buồn chào hỏi. La Anh đuổi theo vài bước rồi lại bực tức quay về, nói với chồng rằng cả con trai và con dâu cũng đi cả rồi. Bộ trưởng Trâu vừa qua độ tuổi sáu mươi, tinh thần vẫn rất minh mẫn, vẻ uy nghiêm trong ánh mắt cũng không thua kém năm xưa. Đường nét và khuôn mặt thanh tú của Trâu Tướng Quân giống mẹ nhưng tính cách ngông cuồng độc đoán lại được thừa hưởng từ bố. Ông trợn mắt nhìn vợ trách mắng: "Chẳng phải đều do miệng lưỡi của bà hay sao? Bọn trẻ khắc có dự định của chúng, cần bà phải bận tâm lo lắng ư? Bà ưng ý ai thì con trai phải lấy người ấy chắc? Hơn nữa thằng Quân cũng lớn rồi, với lại ngay cả lúc bé nó cũng có chịu sự quản giáo của bà đâu! Theo tôi, con bé đó rất được, ngây thơ trong sáng, thật thà nho nhã, xem ra lại hợp với thằng con ngang ngược của bà. Cứ quyết định vậy đi, tôi không phản đối chúng nó, bà sau này cũng đừng nhúng tay vào chuyện này nữa!". Nói xong, ông phẩy tay áo đi lên lầu. Bộ trưởng Trâu và La Anh dù là vợ chồng đã mấy chục năm nhưng cuộc hôn nhân của họ không phải vì tình yêu, mà vì sự liên kết giữa chính trị và thương trường. Cuộc sống vợ chồng không chỉ có tình cảm nam nữ thuần túy. Nghe những lời nói lạnh nhạt của người ngày nào cũng đầu ấp tay gối, La Anh cũng không để bụng. Bà chỉ lẩm bẩm trút cơn bực bội vài câu, tâm trạng thông thoáng rồi cũng thoải mái đi lên lầu nghỉ ngơi.