lắng: “Đó là giọng của Nguyệt Nguyệt”. Trâu Tướng Quân nghe kỹ lại một lần nữa, đối phương đang khe khẽ rên rẻ, kêu lên những tiếng nghe không rõ, đại loại như “Cứu với, cứi với!”. Không gian trên núi thoáng đãng, chỉ một tiếng động khẽ cũng có thể nghe thấy rõ, mà lều của Vĩ lại gần với lều của mình, việc nghe thấy những tiếng động trong khuê phòng của họ cũng là điều đương nhiên. Trong lòng cảm thấy thoái mái, anh lại muốn ngủ tiếp. Ngụy Nhất dứt khoát ngồi dậy, nét mặt nghiêm túc: “Nguyệt Nguyệt gặp nguy rồi! Cậu ấy đang kêu cứ! Chúng ta phải nhanh chóng tới cứu cậu ấy!”. Trâu Tướng Quân nói: “Đồ ngốc, muốn cứu, một mình em đi mà cứu, anh còn phải ngủ”. Ngụy Nhất kinh ngạc nhìn anh, nhủ thầm, ban nãy mình còn có chút động lòng nữa chứ, anh ta vốn là một tên tiểu nhân, cả đời không thay đổi được! Vậy là cô hùng hổ mặc thêm quần áo vào, chạy nhanh ra ngoài. Vài giây sau, lại thấy cô chạy về, không nói lời nào, chui tọt trong túi ngủ. Trâu Tướng Quân hất hàm, nửa cười nửa không, hỏi: “Sao thế? Bộ dạng trông như vừa gặp phải ma quỷ vậy. Đã nhìn thấy gì hả?”. Khuôn mặt Ngụy Nhất đỏ tía nghĩ tới cảnh nam nữ ân ái ban nãy. Lúc ấy Vĩ và Nguyệt Nguyệt cũng kinh ngạc, xấu hổ không kém gì mình. Ngụy Nhất rầu rĩ nói: “Chúc ngủ ngon”. Qua những chuyện xảy ra như vậy, máu nóng trong người Trâu Tướng Quân lại trào dâng, làm sao có thể tiếp tục ngủ được nữa. Bàn tay to lớn kéo chiếc túi ngủ của Ngụy Nhất ra rồi anh chui tọt vào trong đó, tiện tay ôm chặt cô vào lòng. Ngụy Nhất kinh ngạc thất sắc, kêu lên: “Anh… anh làm gì vậy?”. Trâu Tướng Quân hôn nhẹ lên đôi môi cô; “Suỵt… khẽ một chút, em muốn để mấy cô bạn ngốc nghếch kia chạy tới cứu em hay sao hả?”. Ngụy Nhất xấu hổ quá thành nổi cáu, gắng hết sức đẩy anh ra. Nhưng chiếc túi ngủ giống như một sợi dây thít chặt lấy hai người trong một không gian chật hẹp, Trâu Tướng Quân căn bản không cần dùng lực, Ngụy Nhất dù gắng hết sức để đẩy, anh vẫn không hề nhúc nhích. Nhớ nhung bao năm, hôm nay lại có thể ôm gọn trong vòng tay cơ thể nõn nà thơm ngát của cô, Trâu Tướng Quân không cưỡng lại được, anh hôn tới tấp lên mặt, lên môi cô, khẽ thì thào: “Em yêu, em yêu, cho anh nhé, được không? Chồng em sắp phát bệnh vì kìm nén quá lâu rồi đây này! Để anh kiểm tra thử xem công năng có hoàn thiện không nào!”. Toàn tâm toàn ý của Ngụy Nhất chỉ nghĩ tới việc làm thế nào để phản kháng lại, cô không kịp phản ứng với những câu cầu khiến tương đối phức tạp như vậy, chỉ thút thít khóc: “Sao anh lại như vậy? Sao anh lại như vậy?”. Các cô gái trẻ thường không thể lý giải nổi nhu cầu về phương diện này của cánh đàn ông. “Anh sẽ cưới em mà! Chỉ cần em đồng ý, xuống núi chúng ta sẽ kết hôn luôn! Trâu Tướng Quân anh xin thề!”. Bàn tay của Trâu Tướng Quân bắt đầu không chịu để yên, luồn sâu vào bên trong thăm dò, giọng nói vốn bị kiềm chế quá mức của anh trở nên hoàn toàn khản đặc, “Em yêu, ngoan nào, nghe lời nhé, nếu không sẽ hơi đau đấy”. Ngụy Nhất sao có thể ngoan ngoãn nghe theo, cô gắng hết sức phản kháng lại. Trâu Tướng Quân đành phải từ từ dỗ dành; “Được rồi, được rồi, anh sẽ không làm gì em nữa, anh chỉ ôm em thôi, em đừng động đậy để anh ôm em được không?”. Ngụy Nhất nghĩ một lát, rơi nước mắt gật đầu. Trâu Tướng Quân ôm lấy cơ thể mềm mại của Ngụy Nhất, được khoảng hai phút, anh lại bắt đầu nịnh; “Em yêu, cởi quần áo ra được không? Mặc quần áo như thế này khi ngủ sẽ không thoải mái”. Ngụy Nhất không ngốc đến mức ấy, cô kiên quyết không chịu cởi. Trâu Tướng Quân liền dọa, gằn giọng nỏi: “Vậy thì anh sẽ cưỡng đoạt em!”. Ngụy Nhất lại nước mắt vòng quanh, ấm ức nói: “Cởi đây… anh đã hứa là không đụng vào… anh thề đi…”. “Anh chỉ ôm một chút thôi, anh rất khó chịu, em yêu, anh đồng ý, nếu em không muốn thì anh sẽ không làm cái gì cả”, Trâu Tướng Quân khẽ dỗ dành. Ngụy Nhất mở rộng một chút khuy áo, khuy quần, Trâu Tướng Quân đã hấp tấp giúp cô cởi hết. Không một mảnh vải che thân, hai người ôm chặt lấy nhau, nếu không xảy ra vấn đề gì mới là có vấn đề. Ngụy Nhất còn trẻ, cô đâu hiểu rằng, đàn ông là loại động vật biết cách vận dụng phương pháp lùi một bước để tiến ba bước. Vài năm sau này, Ngụy Nhất liên tục nghe được những câu nói của Trâu Tướng Quân đại loại như “Bọn mình ngủ chung một phòng, anh sẽ không làm gì cả”, hoặc như “Anh chỉ ôm em, tuyệt đối không chạm vào em”, hay “Anh chỉ ở bên ngoài tuyệt đối không vào trong”, và còn “Anh chỉ vào trong, tuyệt đối không động đậy”… Những kế sách hoãn binh như vậy, Ngụy Nhất luôn nhẹ dạ tin vào người đàn ông đầy mưu mô này, lần nào cô cũng bị mắc lừa, đợi đến khi ý thức được điều đó thì cũng đá quá muộn rồi.