c mắt, cặp đồng tử rệu rã phát ra những tia nhìn tuyệt vọng, cô đang cắn chặt môi để nó không phát ra bất cứ âm thanh nào Tô Thích kinh ngạc, khẽ tách miệng cô ra, hét lên: “Cắn rách môi rồi! Mau mở miệng ra!”, anh đưa tay ghì mạnh cô vào lòng, lạc giọng, “Bé con, em làm vậy anh yên tâm sao được!”. Ngụy Nhất từ từ ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt đẹp như ngọc của Tô Thích đầy vẻ đau khổ, đôi mày rậm nhíu lại, không khóa được nỗi đau thương, hố sâu ngăn cách dù có sâu đến mức nào cũng không thể sâu hơn nỗi đau khổ đó. Ngụy Nhất nghẹn ngào: “Anh, anh đừng quá đau lòng”. Ngụy Nhất bỗng nhớ lại những lời mà Ngụy Trích Tiên đã nói, Tô Thích căn bản là không yêu cô, anh ấy chỉ thương hại cô mà thôi. Đã không yêu, có ở bên nhau cũng không cảm thấy vui vẻ, nếu đã không vui vẻ, chi bằng để anh ấy thoải mái ra đi, đi tìm người có thể đem lại niềm vui cho anh ây. Tô Thích đã yêu chị gái suốt mười năm, giờ họ đã được ở bên nhau, cô có lý do gì mà khóc chứ. Ngụy Nhất gắng nở nụ cười, nhưng nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc, cô cố làm ra vẻ thoải mái, vui vẻ nói: “Anh vẫn còn ở đây à? Anh xem, em vẫn gọi anh là anh mà, anh chỉ đi ra khỏi căn phòng này thôi, đi làm, đi thăm chị.. chẳng có gì thay đổi cả, anh đừng buồn nữa. Chỉ là anh trai cũng không có gì không tốt, sau này anh là anh rể của em rồi, la người thân, còn có thể gặp lại... em luôn coi anh là anh trai mà”. Cô lau nước mắt, cười nói: “Anh, ăn thêm chút gì đi”. “Không”, Tô Thích không thể chịu nổi vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ của cô, anh muốn đi ngay. “Anh, đợi em, chúng mình cùng đi!”, Ngụy Nhất bật dậy, vội vàng rửa bát, thu dọn cặp sách, mặc áo khoác ngoài, xỏ giày. Tất cả đều chuẩn bị xong xuôi, khi đứng trước mặt Tô Thích, tình thần đã hoàn toàn hứng khải, ngoài đôi mắt đỏ hoe ra, không thấy nét đau khổ nào. Ngụy Nhất lè lưỡi làm mặt xấu với Tô Thích, cười nói: “Em nhanh không? Đi thôi!”. Hướng mà Tô Thích cần đi ngược hẳn so với hướng đi về phía Đại học Sau khi xuốg bãi đỗ xe, Ngụy Nhất liền đi ngay. “Cô bé, lên xe đi, anh lái xe đưa em về trường”, Tô Thích nói. “Không cần đâu, chỉ mất vài phút thôi mà, em vừa ăn cơm xong, coi như đi dạo một chút. Anh, anh lái xe chậm thôi, chú ý an toàn nhé!” “Anh không yên tâm, để anh đưa em đi!”, Tô Thích nói, giọng điệu cứng rắn. “Anh, em muốn đi một mình”, Ngụy Nhất hôm nay lại tỏ ra cương quyết bất ngờ, “Nếu anh sợ em không về trường, có thế gọi vào số cố định của phòng để kiểm tra. À, nếu không tiện gọi thì cũng không sao”, cô bỗng nhớ tới lời Tô Thích vừa nói, buổi tối sẽ không gọi điện đến nữa. Rầu rĩ rồi lại nhanh chóng ngẩng mặt lên, cô nở một nụ cười rạng rỡ. Tô Thích cũng không nói thêm gì. Đưa cô về trường, đó là việc duy nhất mà anh có thể làm lúc này, anh chỉ muốn làm thêm cho cô một điều gì đó để giảm bớt cảm giác tội lỗi của mình mà thôi. Tô Thích tự cười nhạo bản thân, hóa ra, anh cũng chỉ là người ích kỷ. "Anh, em đi trước đây, tạm biệt. Chúc ngủ ngon” “Tạm biệt.” Chia tay lưu luyến giống như mọi khi. Trước mắt Tô Thích như nhanh chóng tỏa ra một lớp sương mờ. Trong làn sương mờ ảo đó, bóng dáng nhỏ bé mong manh của Ngụy Nhất biến mất trong màn đêm đen kịt. Khởi động, xe lao vút đi. Ngụy Nhất không đi lang thang ngoài đương, quả nhiên đã rất nghe lời, đi thẳng về ký túc. Mọi người đều có mặt ở phòng, hỏi Ngụy Nhất mấy ngày qua đã đi đâu, Ngụy Nhất cười hì hì giải thích với mọi người. Một lát sau, Như Như đứng lên nghe điện thoại phòng “A lô, cậu ấy có, để em gọi cậu ấy... Ồ, vậy được rồi, tạm biệt", rồi cúp máy. Bốn cô gái trẻ vẫn hệt như mọi khi, đùa nghịch vui vẻ. mãi cho tới khi tắt điện đi ngủ. Tuổi trẻ không biết buồn, chủ đề trò chuyện trong đêm tối là chàng hoàng tử ở trường học. Sau khi tắt điện, giọng nói nhỏ dần, mãi tới khi cô gái ham vui nhất cũng chìm sâu vào trong giấc mộng. Khi không còn ai thức giâc, vẫn có ai đó đang cắn chặt một góc chăn, lặng lẽ khóc suốt đêm dài. Thổn thức, nức nở. Đêm nay, ánh trăng tựa như ánh sáng của những giọt lệ rơi.