ã bị cô gái này nhạo báng nên thấy bực tức, buột miệng nói: “ Anh muốn em trở thành người phụ nữ của anh”. “Hả????” Ngụy Nhất kinh ngạc thất sắc tưởng tai mình có vấn đề. Trâu Tướng Quân vốn không còn là một thiếu niên ngây thơ ngờ nghệch nữa, lời nói vừa thốt ra liền cảm thấy thoải mái, lấy lại được thần khí trước đó, tự cao tự đại nhìn cô, nói lại một lần nữa: “Hãy là người phụ nữ của anh!”. “…”Lần này thì Ngụy Nhất đã nghe rõ nhưng cô lại ngờ rằng đầu óc anh ta có vấn đề, ngoác miệng hình chữ “O”, hai mắt trợn tròn hết cỡ. Trâu Tướng Quân thấy sắc mặt có nhiều biến đổi nhưng nhanh chóng thật đáng yêu, gió xuân lướt qua mái tóc cô phảng phất mùi dầu gội thanh khiết, nó khiến đôi mắt anh dịu dàng, trái tim anh mềm yếu. “ Được không?”, không kiềm chế được nữa, anh cúi hẳn người xuống để có thể ngang tầm nhìn với cô. Đây là lần đầu tiên anh bày tỏ lòng tôn trọng đối với một người phụ nữ-ngoài mẹ anh. Ngụy Nhất vẫn giữ thái độ ngây ngô như vừa chịu một sự kích thích mạnh, mãi vẫn chưa định thần được. Trâu Tướng Quân khẽ cười thành tiếng, đưa tay nâng khuôn mặt, ngón tay cái khẽ mơn man trên má cô, hành động đó có phần yêu thương pha chút cợt nhả. Ngụy Nhất kịp phản ứng, cô lùi lại về phía sau. Trâu Tướng Quân không phiền lòng, anh vẫn kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của cô. “Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi”, Ngụy Nhất nói. Mặc dù miệng nói thế nhưng ngữ khí cô lại không mang ý tứ xin lỗi. Ngụy Nhất tự nhủ, tên Trâu Tướng Quân này thật chẳng phải hạng người lương thiện gì, biết rõ mối quan hệ của mình với Tô Thích mà còn chạy tới vung gươm cướp đoạt tình yêu. Anh ta nghĩ bản than có thể tùy tiện chiếm đoạt tất cả những gì của Tô Thích ư? Anh ta đã đề cao bản thân quá rồi!. Ngụy Nhất cảm thấy người đàn ông trước mặt thật đáng ghe tởm, không muốn ở lại thêm một chút nào nữa, cô khẽ liếc qua thăm dò nét mặt của Trâu Tướng Quân, rồi hướng tầm nhìn ra mặt hồ chậm rãi nói: “Không việc gì nữa hả? Nếu thế thì tôi đi đây. Tôi quen đường rồi, không cần tiễn, mời anh về cho. Sau này đừng đến tìm tôi nữa, ngộ nhỡ bạn trai tôi nhìn thấy sẽ không hay. Con người, đáng quý nhất là sự hiểu biết, anh phải hiểu rằng, có một số chuyện không phải cứ cậy tiền cậy thế là có thể hoán đổi được. Dù anh có quấy rối, phiền nhiễu đến mức nào thì tôi cũng không them nhìn anh một cách tử tế đâu.” Nói đến đây, Ngụy Nhất không thèm để ý tới Trâu Tướng Quân đang ngây người như tượng gỗ, cô quay người bước đi, vừa di vừa nói: “Tôi tự cảm thấy mình bé nhỏ, vốn không đáng để lọt vào tầm mắt của đại thiếu gia họ Trâu, nhưng tôi cũng có trái tim, suy nghĩ, nhân cách và tình cảm. Trước tiên, bản than phải có tự trọng thì mới học được cách tôn trọng người khác. Tôi là mẫu người phụ nữ của Tô Thích, hôm nay là như vậy, sau này cũng vẫn thế, chỉ cần anh ấy không rời xa tôi thì tôi mãi mãi là người của anh ấy. Bất cứ ai cũng không thể thay đổi được điều đó, bao gồm cả anh, à không, đặc biệt là anh không thẻ thay đổi được, bởi tất cả những gì anh có trong con mắt của người khác là vô cùng quý giá, là báu vạt hiếm có, là những thứ mà cả đời họ đeo đuổi, nhưng với tôi, chúng lại nhẹ tựa long hồng. Không phải tôi đang muốn hạ thấp anh, tôi không có quyền đó, tôi chỉ muốn anh biết rằng, không phải bất cứ thứ gì, nếu anh muốn, chỉ cần ngoắc ngón tay là có ngay được. Trai tim tôi không lớn, cũng chẳng cao siêu xa vời, nhưng anh sẽ không bao giờ có được..” Câu nói thật dài này là những điều cô ấp ủ trong lòng suốt bao ngày qua khi bất bình thay cho Tô Thích. Giờ đây cô thẳng thắn nói hết suy nghĩ của mình để báo thù cho Tô Thích, như thế trái tim cô mới cảm thấy vui vẻ. Một câu nói, phải đi rất lâu mới nói hết được. Trâu Tướng Quân đứng yên, nghe giọng nói thanh, nhẹ nhàng nhưng không có chút ấm áp nào của Ngụy Nhất dần xa. Xa tới nỗi không còn nghe rõ nữa nhưng vẫn còn vang vọng bên tai.Đây là lần đầu tiên trong đời, Trâu Tướng Quân bị phụ nữ từ chối. Anh không tự phụ, biết rõ Ngụy Nhất sẽ không nhận lời ngay nhưng không ngờ cô lại thẳng thắn cự tuyệt, không để cho anh có một con đường lui như vậy. Lý luận dài dằng dặc, từng câu từng chữ hoàn thiện như hạt ngọc. Ngữ điệu hài hòa liên tục vọng tới, khôngh tự ti không kiêu ngạo, không chèn ép cũng chẳng đề cao. Không được coi như một lời trách mắng, cũng chẳng phải là câu châm biếm nhưng mỗi một lời nói ra lại khiến Trâu Tướng Quân cảm thấy vô cùng xấu hổ. Trong suốt hai mươi bảy năm qua, những thứ anh nghe được không phải là lời tán thưởng thì cũng là sự ái mộ, không phải là cung kính thì cũng là động viên, cổ vũ. Chưa từng có ai nói với anh bằng những lời cay nghiệt như vậy, cũng chẳng có ai nói với anh rằng “ Trước tiện bản thân phải có tự trọng thì mới học được cách tôn tọng người khác”. Lúc lâu sau Trâu Tướng Quân mới định thần lại, cũng không đuổi theo cô. Anh ngồi bên bờ hồ một lát, con mèo cái ồn ào ban nãy cũng thôi không kêu nữa, chắc nó tìm được sự vỗ về của một con mèo đực nào đó nên đã mãn nguyện bỏ đi rồi. Dưới ánh đèn, nhìn hồ sen sương trắng, làn nước trong xanh, trăng thanh gió mát, mây buồn thê lương. Đứng trong trường đại học S, Màn đêm sâu thẳm trong gió xuân càng khiến không khí thêm thê lương, lạnh lẽo. Tất cả đều còn nguyên, thậm chí không khí vẫn vương mùi thơm dầu gôi của cô gái mới vừa đứng đây. Nhưng lại có gì đó không còn như xưa nữa rồi.