lông báo, trên người còn toát lên mùi trà boo7, thứ mùi chỉ có người dân du mục của dân tộc Tạng mới có. Những thứ đó làm sao giống với vẻ hùng dũng hiên ngang, chú trọng hình thức lại có chút tính các sợ bẩn vốn có của Trâu Tướng Quân. Ngược lại, giờ trông anh ấy giống với một chú bò tót hùng dũng, hiên ngang bước đi. Ngụy Nhất có chút do dự, nghi hoặc, cũng có vài phần khẳng định, cảm giác hưng phấn lúc ban đầu dần bị thu tóm lại, chần chừ rồi lại chần chừ, ngắm ngía người đàn ông trước mặt mình từ đầu tới cuối, lại thử gọi thêm một tiếng “Trâu Tướng Quân?”. Người đàn ông trước mặt cô cố gắng khống chế cảm xúc nhưng vẫn có thể nhận ra sự xúc động của anh ta trong lúc ấy qua đôi môi đang khẽ run run. Anh như muốn nói điều gì đó, lại như có hàng nghìn hàng vạn lời nói bị tắc nghẹn trong cổ họng, nhất thời không biết phải nói câu nào trước. Hồi lâu, ánh mắt anh dừng lại ở bàn tay phải của Ngụy Nhất – bàn tay đang được Cát Thừa Hựu nắm chặt. Cát Thừa Hựu trẻ trung, tuấn tú, vui tươi hoạt bát, không biết xuất sắc hơn người đàn ông này bao nhiêu. Ngụy Nhất nhất thời vô cùng xúc động, chỉ cảm thấy thời gian như ngừng trôi nhưng lại quên rằng bàn tay của mình còn đang bị Cát Thừa Hựu nắm chặt. Thấy bộ dạng của người đối diện rất đáng ngờ nhưng từ đầu tới cuối anh ta lại không hề lên tiếng, Ngụy Nhất giật tay ra khỏi tay của Cát Thừa Hựu, bước lên vài bước, lớn tiếng nói: “Xin lỗi, anh có phải là Trâu Tướng Quân không?”. Trong giây lát, ánh mắt người đàn ông đó tối sầm lại, rầu rĩ buông một câu: “Cô nhận nhầm người rồi. Tôi không phải là anh ta”. Rồi quay người định bước đi, mang theo chút luống cuống, giống như đang chạy trốn. Mà câu nói phát ra từ cổ họng anh ta lại khiến Ngụy Nhất bật khóc thét lên: “Trâu Tướng Quân! Anh chính là Trâu Tướng Quân!”. Chính là anh, chồng của cô, cô sao có thể nhận nhầm được! Cho dù bây giờ anh đang lưu lạc với dân tộc Tạng này nhưng giọng nói của anh không thể thay đổi, giọng nói thâm trầm, thờ ơ, khi nói chuyện với cô luôn mang theo sự dịu dàng đó, cho dù thế nào cô cũng không thể nhận nhầm được! Ngụy Nhất chỉ cảm thấy máu nóng trong toàn bộ cơ thể mình đều trào lên trí não, khuôn mặt xúc động đến nổi bừng đỏ lên. Nhưng người đàn ông đó đi mỗi lúc một nhanh, giữa dòng người qua lại đông đúc đó, trong chớp mắt đã không thấy hình bóng của anh đâu nữa. Ngụy Nhất chạy tìm trong đám đông, nhìn mặt hầu hết những người đàn ông trong dòng người, cất cao giọng hét gọi tên của Trâu Tướng Quân, cô gần như điên dại, thét gào tới nỗi khản đặc giọng, gần như ngất xỉu. Nhưng anh vẫn không xuất hiện. Ngụy Nhất hẹt gọi tới hết hơi kiệt sức, khuỵu hai chân xuống đất. Cuối cùng, Cát Thựa Hựu tiến tới khẽ vỗ vào lưng cô, lại rút khăn giấy ra dịu dàng giúp cô lau nước mắt, khuyên nhủ: “Được rồi, Nhất Nhất, đừng khóc nữa. Chúng ta về thôi!”. “Anh ấy chính là Trâu Tướng Quân, chính là anh ấy! Cậu nói đi, chính là anh ấy, có đúngkhông? Cậu nói đi chứ?”. Tâm trạng của Ngụy Nhất vẫn đang rất kích động, cô hoàn toàn không nghe thấy lời nói của người bên cạnh, chỉ sốt sắng nắm lấy tay chân chứng là Cát Thừa Hựu và giàn giụa nước mắt hỏi cậu ấy. Cát Thừa Hựu thấy bộ dạng ấy mới biết rõ vị trí của Trâu Tướng Quân trong trái tim của Ngụy Nhất. Cậu vừa đố khị vừa cảm thấy đồng tình. Một lát sau, cậu nói: “Anh ấy không nói dối. Anh thấy thực sự đã không còn là anh ấy nữa rồi”. Cát Thừa Hựu luôn dùng anh mắt của người ngoài cuộc để quan sát tất cả, rõ ràng đã nhìn rõ hơn Ngụy Nhất, cậu chậm rãi nói: “Anh ấy sẽ không nhận cậu đâu”. “Nhưng rõ ràng anh ấy là Trâu Tướng Quân mà!”. Ngụy nhất kiên quyết nói. “Cậu không hiểu đàn ông, đặc biệt là người đã từng đứng ở đỉnh cao như Trâu Tướng Quân, anh ấy có sự kiêu ngạo của anh ấy, anh ấy không cho phép mình xuất hiện trước mặt người con gái đã từng là của mìn trong bộ dạng sa sút như thế”, Cát Thừa Hựu nói, nhìn theo hướng đi của Trâu Tướng Quân, dấy lên cảm giác khâm phục: “Nếu là tớ, chắc chắn sẽ không làm được như anh ấy”. Ngụy Nhất suy nghĩ về câu nói của Cát Thừa Hựu hồi lâu nhưng vẫn không thể nào hiểu được, tại sao anh không phải là anh nữa rồi, tại sao anh đã nhìn thấy cô nhưng không đến nhận cô nữa… Ngụy Nhất ngồi trên mặt đất lạnh lẽo, khóc không thành tiếng…