ùng, sau khi nhớ lại, sẽ hận một nỗi không thể chui xuống đất mà trốn được, sẽ cảm thấy ân hận về những hành động bột phát đầy phấn khích đó, Ngụy Nhất – trong thời thanh xuân tươi trẻ ấy, cũng có một hành động phấn khích thực sự rung động lòng người. Thời gian đó, để hưởng ứng cuộc vận động cuộc sống xanh vì môi trường, Ngụy Nhất chuẩn bị học đi xe đạp nhưng cô rất hay xấu hổ, không thể giữ được thần thái tự nhiên khi bị mất mặt trước những người khác. Cô biết rằng, nếu nhìn thế này mà nói là muốn học đi xe đạp, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho người khác. Vì vậy, hằng này cô cố gắng dậy thật sớm, chọn một nơi vắng vẻ, một mình tập luyện. Mới qua sáu giờ theo giờ Bắc Kinh, mặt trời còn chưa mọc, bầu trời trắng xanh điểm xuyết vài rang đỏ. Cảnh tượng quả thực rất tươi mới và đẹp đẽ. Tô Thích chơi bóng một lát, thấy trời đã sáng bèn ra về. Anh đi đúng vào con đường vắng vẻ mà Ngụy Nhất đã chọn để tập xe, vừa hay bắt gặp cú ngã thứ năm mươi của Ngụy Nhất. Cú ngã ấy mới khéo làm sao, chổng vó lên trời, lại còn ngã đúng vào chân của Tô Thích nữa chứ. Ngụy Nhất ngước mặt lên nhìn trời, chàng trai khôi ngô đang đứng nhìn xuống với đôi mắt lá răm tuyệt đẹp kia lại chính là Tô Thích – người mà cô thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay! Trong khi đó, trên con đường râm mát trong vườn trường này, chim hót hoa tỏa hương, ít người lui tới, quả là một khung cảnh lí tưởng để bày tỏ tình cảm giống như trong những cuốn tiểu thuyết tình yêu. Ngụy Nhất vừa nghĩ vậy, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô liền nảy sinh mong muốn mãnh liệt được bày tỏ tình cảm với Tô Thích. Vậy là cô thản nhiên đứng dậy, nói: “Xin chào, em là Ngụy Nhất, em thích anh”, nghĩ một lát, lại thêm câu, “Cả phòng ký túc xá chúng em đều thích anh”. Vốn dĩ thấy một cô bé bị ngã, Tô Thích vội rảo bước tiến đến để đỡ dậy. Nghe được lời thổ lộ của Ngụy Nhất, cánh tay đang đưa ra ngang chừng của anh bỗng sững lại. Lúc đó, Ngụy Nhất còn rất trẻ, chưa có kinh nghiệm yêu đương, chưa biết thổ lộ tình cảm là một việc làm đứng đắn đòi hỏi phải có “hàm lượng kỹ thuật” cao, cần phải có mở đầu và kết thúc, sau khi thổ lộ còn phải đợi ý kiến của đối phương. Vậy mà lúc đó, sau khi nói những câu có đầu mà không cuối như vậy, Ngụy Nhất thấy vài phần xấu hổ, phủi phủi đất bám sau mông, dắt xe đạp bỏ đi luôn. Tô Thích đứng ngây ra nhìn theo vết bánh xe đạp in lại trên đường. Mải hồi lâu, anh khẽ bật cười. Thực ra, trước khi Ngụy Nhất biết anh, anh đã chú ý tới cô rồi. Đó là một năm trước đây, Ngụy Nhất nấp ở bên hồ nước trong trường Đại học S, khóc thổn thức chỉ có một mình. Ban đầu còn thút thít đau khổ, sau đó là những tiếng nức nở không thể kiềm chế. Khi ấy Tô Thích rất xúc động - một cô gái đẹp như hoa thế này, điều gì khiến cô khóc một cách thảm thiết như vậy. Trên đường về ký túc xá, Ngụy Nhất suy nghĩ về những chuyện vừa xảy ra, cảm thấy vô cùng mất mặt, bèn nằm bò trên giường, chui trong đống chăn, xấu hổ đến nỗi tự chôn sống mình trong chăn cả ngày trời. Một thời gian dài về sau, Ngụy Nhất đều cố ý tránh mặt Tô Thích. Nếu là oan gia ngõ hẹp, ngó nghiêng bốn phía thấy không còn con đường nào khác thì cũng đành nhắm mắt cúi đầu lao nhanh về phía trước. Trong lòng không ngừng tự an ủi mình rằng: Anh ấy đã quên mặt mình rồi, anh ấy căn bản là không nhìn rõ… Lấy tựa đề của tạp chí Tri âm để tổng kết: Một nửa học kỳ đã vội vội vàng vàng qua rồi, mi vừa mất mặt lại vừa buồn rầu vì cái gì? Nhưng Ngụy Nhất càng không thể ngờ được, khi kỳ nghỉ đông còn chưa kết thúc, cô gặp lại Tô Thích trong bữa tiệc sinh nhật của bạn trai chị gái mình. Ngụy Nhất luôn băn khoăn day dứt về câu chuyện tình ái vô cùng đáng tiếc trước đây. Biết làm thế nào khi Tô thiên thần không chỉ có thính giác rất tốt mà trí nhớ cũng chẳng kém. Anh ấy không chỉ nhớ cô, mà ngay cả một việc ngốc nghếch là cô muốn giữ quần áo cho anh ấy, anh ấy cũng nhớ rất rõ. Đây đâu chỉ là một việc mất mặt, mà rõ rành là một việc rất rất mất mặt! Ngụy Nhất lại tự an ủi mình – từ nay về sau sẽ không để xảy ra những chuyện mất mặt hơn thế nữa. Nghĩ như vậy, cứ coi như đã qua được một kiếp nạn lớn trong đời đi. Trong lòng Ngụy Nhất ngập tràn cảm xúc, nhủ thầm, Tô Thích là một thiên thần nhưng thực ra rất bình dị gần gũi, nhớ rõ từng nguyện vọng nhỏ bé của thường dân, còn đặc biệt tìm cơ hội như thế này khiến hộ được thỏa lòng mong ước, thật lương thiện biết bao. Tô Thích bỗng quay mặt sang hỏi: “Nghe nói em rất muốn giữ quần áo giúp anh?” Trợn mắt, lắc đầu, Ngụy Nhất xua tay phủ nhận: “Làm gì có, làm gì có!”. Hai đốm mây nhỏ bị cháy đỏ trong chốc lát lại xuất hiện ngay trên đôi má non tơ của cô. “Ha ha”, Tô Thích bật cười. Ngụy Nhất cảm thấy thật xấu hổ, đau khổ quay mặt về phía ngoài cửa xe. Đến trước cổng nhà họ Ngụy, Ngụy Nhất vừa xuống xe đã lao thẳng vào trong nhà, không hề có ý định mời Tô Thích vào nhà chơi. Tô Thích cũng không khó chịu, rảo mấy bước chân đã đuổi kịp theo sau, hét lên: “Cô bé!”. Một tiếng “cô bé”, dịu dàng trìu mến đến mức khiến Ngụy Nhất cảm thấy tê từ đầu tới chân. Nhưng cô vẫn không dám quay đầu, chỉ dừng bước một chút như muốn nghe anh dặn dò. “Năm rưỡi chiều mai, không gặp không về nhé”, giọng nói ấm áp kèm tiếng cười nhẹ nhàng như vừa động viên vừa khẳng định từ phía sau vọng lại. “Vâng”, Ngụy Nhất mơ hồ gật đầu rồi cắm đầu lao thẳng vào trong nhà. ______________________________________________- [1] Ca khúc nổi tiếng do Châu Kiệt Luân (周杰伦) và Phí Ngọc Thanh (費玉清) hợp xướng.