ầm tím của đứa bé thì hoàn toàn yên tâm, tay đứa nhỏ này không có bớt như tiểu Minh Nguyệt. Thở ra một hơi, Tô Mộ Tịch thấy hai lỗ thủng trên đôi mắt của đứa bé và tã lót nàng đã tự tay bọc cho Minh Nguyệt khi xuất cung, ngẩng đầu nói với ám vệ: “Chôn cất đứa nhỏ này cho tốt, chôn nó cùng chỗ với Xảo Tâm đi.”
Tô Mộ Tịch nói xong, thay tã lót mới cho đứa bé, sau đó giao cho ám vệ. Ám vệ tiếp nhận, suy nghĩ một chút, hỏi: “Chủ nhân, chúng ta có tiếp tục tìm hay không?”
“Giờ không cần, ngày mai các ngươi cứ đi bảo vệ cho Hoa Ngữ.” Tô Mộ Tịch thản nhiên trả lời, nhìn đứa bé chết Tô Mộ Tịch cũng đã suy đoán được rồi. Chỉ cần nữ nhi của nàng còn sống thì nhất định có thể tìm được. Ngược lại, lúc này nàng trắng trợn tìm người, kinh động đến người của Hiên Viên Hạo Dạ sẽ không tốt. Cẩn thận lùi từng bước, bọn chúng thất bại, hai đứa con của nàng cũng có thể an toàn.
Đỗ Chính Liên, rất may là con của ta không sao, nếu thât sự có việc gì ta nhất định đem ngươi ngũ mã phanh thây. Cho dù bây giờ chúng không sao, ta cũng sẽ bắt ngươi phải trả giá, chúng ta chờ xem, ai là người có thể cười cuối cùng…
Đêm, lạnh như nước. Long Tường cung, Tô Mộ Tịch và Lâm Ánh Nguyệt đứng bên người Hiên Viên Vinh Hi, vẻ mặt Hiên Viên Vinh Hi xấu hổ nhìn Tô Mộ Tịch: “Tịch nhi, xin lỗi con, Trẫm không ngờ…” May mà Minh Nhật và Minh Nguyệt đều không có việc gì, nếu bọn chúng xảy ra chuyện gì, hắn cũng không biết phải đối mặt với Thành nhi và Tịch nhi như thế nào nữa. Thật không ngờ, kế hoạch bí mật như vậy cũng bị bọn họ đoán được. Xem ra, về sau hắn không thể an bài mọi thứ nữa, hắn và Đỗ Chính Liên chỉ ở chung vài năm, cho dù nàng không thay đổi gì cũng chỉ sợ đã hiểu rõ hắn.
“Phụ hoàng đừng nói như vậy, Tịch nhi biết Đỗ Chính Liên không chết, cũng không ngờ ả sẽ có hành động như vậy.” Quả thật là nàng rất đáng trách, biết rõ Đỗ Chính Liên còn sống, lúc biết Đỗ Chính Liên vẫn còn sống thì cảm thấy nhiều cái không ổn, nhưng nàng cũng không lập tức ngăn lại.
“Được rồi, hai người cũng đừng trách qua trách lại nữa, giờ hãy tính xem bước tiếp theo nên làm như thế nào đi?” Lâm Ánh Nguyệt lên tiếng phá vỡ cuộc đối thoại của hai người, nhìn bộ dáng hai người âm thầm thừa nhận sai lầm có chút buồn cười, nhưng hiện tại không phải là lúc cười chuyện này.
“Trẫm hủy bỏ hết toàn bộ kế hoạch” Hiên Viên Vinh Hi thản nhiên lên tiếng.
Hiên Viên Vinh Hi vừa dứt lời, Tô Mộ Tịch và Lâm Ánh Nguyệt đều vô cùng kinh ngạc nhìn hắn, lấy lại tinh thần dường như Lâm Ánh Nguyệt nghĩ tới cái gì đó lên tiếng hỏi: “Hoàng Thượng, ý của người là…” Lâm Ánh Nguyệt nói xong nhìn thoáng qua Tô Mộ Tịch, lại quay qua nhìn Hiên Viên Vinh Hi, Hiên Viên Vinh Hi gật gật đầu chứng thực điều Lâm Ánh Nguyệt nghĩ đến.
“Phụ hoàng, mẫu hậu, hai người có ý gì?” Nhìn hai người ăn ý với nhau, Tô Mộ Tịch nghĩ, Hạo Thành không có ở đây nàng thấy thật lạc lõng.
Lâm Ánh Nguyệt tiến lên, kéo tay Tô Mộ Tịch nhẹ nhàng vỗ về trấn an: “Tịch nhi, ý phụ hoàng con là, toàn bộ sắp đặt của hắn đều bị hủy bỏ, tất cả do con an bài.” Kỳ thật đối với quyết định này của Vinh Hi, nàng đồng ý cả hai tay. Năm đó, lúc nàng vừa tiến cung không lâu, nàng thấy Đỗ Chính Liên như đi guốc trong bụng Hiên Viên Vinh Hi. Đỗ Chính Liên luôn có khả năng biết Vinh Hi ở nơi nào? Đang làm cái gì? Thường thường xuất hiện trước mặt của Vinh Hi. Nhưng Đỗ Chính Liên lại không biết, vì điều này nên nàng mới có thể đẩy Hiên Viên Vinh Hi ra càng xa. Không một nam nhân nào lại thích một nữ nhân hiểu rõ hắn như lòng bàn tay, hơn nữa nam nhân này lại là hoàng đế, kẻ đứng đầu thiên hạ.
“Cái gì?” Tô Mộ Tịch cho rằng nàng nghe lầm, mơ hồ muốn bọn họ lặp lại một lần nữa. Kế hoạch lúc này của phụ hoàng nàng đã nghe qua, rất tốt mà, hoàn toàn có thể bắt hết đám người Đỗ Chính Liên. Mặc dù nàng cảm thấy được Đỗ Chính Liên hiểu rõ phụ hoàng, nhưng nàng cũng không tin Đỗ Chính Liên có thể đoán trúng được nhiều lần.
Hiên Viên Vinh Hi lắc đầu: “Tịch nhi, trẫm không thể mạo hiểm tương lai của gia đình mình. Lúc này chúng ta nhất định phải thành công, bằng không toàn bộ sẽ kết thúc. Đỗ Chính Liên và người của Đỗ Chính Tông không ai hiểu rõ con, con bố trí bọn họ tuyệt đối sẽ không đoán được chúng ta đang làm gì.”
Tô Mộ Tịch suy nghĩ một chút, liền quỳ xuống hứa hẹn nói: “Phụ hoàng, Tịch nhi nhất định sẽ dốc toàn lực bố trí thỏa đáng, quyết không làm cho phụ hoàng mẫu hậu thất vọng, càng không làm cho Đỗ Chính Liên hiểu rõ từng bước đi của con.” Đây là nàng hứa hẹn với Hiên Viên Vinh Hi và Lâm Ánh Nguyệt, cũng là hứa hẹn với Hạo Thành và các con. Nàng cũng không tin, Mộ Tịch nàng đã sống qua một kiếp người lại đấu không lại bọn người Hiên Viên Hạo Dạ.
“Ừ, mạnh tay làm đi! Trẫm và Hoàng hậu sẽ không can dự vào.” Sự tự tin của Tô Mộ Tịch làm cho Hiên Viên Vinh Hi có chút lo lắng, đứa con dâu này của hắn vốn là một người rất giỏi, nếu là nam nhi chỉ sợ còn giỏi hơn cả cha Tô Thanh Hiệp của nàng, việc giao cho nàng hắn cũng yên tâm.
“Tạ phụ hoàng.”
Sau khi Tô Mộ Tịch lui ra, Lâm Ánh Nguyệt nhịn không được lên tiếng hỏi: “Hoàng Thượng, người tin tưởng Tịch nhi sao?” Nàng đã giúp Tịch nhi tìm đường lui ổn thỏa, cho dù thất bại cũng không thể khiến hoàng thượng trách mắng nàng nửa câu. Tịch nhi là người Thành nhi yêu nhất, dĩ nhiên nàng không nghĩ sẽ ủy khuất con bé.
“Nó là con dâu của trẫm, tất nhiên là trẫm tin tưởng nó.” Trong lòng Lâm Ánh Nguyệt suy tính chuyện đó, làm sao Hiên Viên Vinh Hi có thể không biết? Kéo tay Lâm Ánh Nguyệt qua: “Nguyệt nhi, nàng muốn làm gì Trẫm đều biết. Yên tâm đi, cho dù không thành công, Trẫm cũng sẽ không trách nó.” Nguyệt nhi cái gì cũng tốt, chỉ là quá bao che cho người khác.
Mặt Lâm Ánh Nguyệt đỏ lên, không nói nhiều lời, Vinh Hi luôn dễ dàng nhìn ra nàng đang suy nghĩ cái gì.
Từ lúc Tô Mộ Tịch ra khỏi Long Tường cung đều suy nghĩ xem có phương pháp đặc biệt nào có thể dùng không, đáng tiếc là không có. Thư Tâm thấy chủ nhân nhà mình buồn bực rất lâu, lên tiếng đề nghị: “Hoàng tử phi, ánh nắng mặt trời bên ngoài tốt lắm, ngài có muốn ra xích đu ngồi một chút không, biết đâu có thể nghĩ ra biện pháp.”
Tô Mộ Tịch gật đầu, cũng chỉ có thể như vậy. Ngồi trên xích đu dưới cây đại thụ, trong đầu thỉnh thoảng lại hiện lên hình ảnh nàng và Hiên Viên Hạo Thành ngồi trên xích đu. Không biết bây giờ hắn thế nào, mặc dù thỉnh thoảng có nhận được thư hắn gửi về, nhưng như vậy không thể làm nàng yên tâm. Nếu, chuyện ở hoàng thành xử lý không tốt, Hạo Thành trở về cũng không có chỗ dung thân, nàng tuyệt đối không thể để cho loại chuyện này xảy ra. Đột nhiên, trong đầu Tô Mộ Tịch linh quang chợt lóe, đúng vậy! Nếu người của bọn họ không nhiều bằng Hiên Viên Hạo Dạ, không thể liều mạng đánh bừa. Không bằng dùng phương pháp này, như vậy bọn họ không mất người nào cũng có thể làm cho đám người Hiên Viên Hạo Dạ không thể đánh trả.
Nhưng mà, nhiều thuốc như vậy, tìm ở đâu đây? Quên đi, trước hết đi hỏi Lưu thái y đã!