Nhìn tiểu thư nhà mình bình tĩnh tự nhiên như vậy, thấy không có ai ở đây Hoa Ngữ liền hỏi: “Tiểu thư, việc này có phải ngài đã sớm đoán được hay không, bằng không trước đó nghe tin Dạ hoàng tử cùng Quân cô nương muốn thành thân sao người lại không sốt ruột?” Tiểu Thư rõ ràng nhỏ hơn nàng nhưng vì sao có đôi khi lại trầm tĩnh không giống một cô gái mười bốn tuổi?
Tô Mộ Tịch nhíu mày: “Ta làm sao mà biết được? Hoa Ngữ, ta nói nha đầu ngươi càng ngày càng lớn mật, chuyện này cũng có thể hỏi? Cẩn thận có ngày ta tùy tiện tìm người gả ngươi ra ngoài.”
“Tiểu thư…” Hoa Ngữ còn không phục, Hiên Viên Hạo Thành liền chạy vào, kéo chặt tay Tô Mộ Tịch. Hoa Ngữ thấy tình huống này ngoan ngoãn lui xuống. Hoa Ngữ vừa rời khỏi, Tô Mộ Tịch liền kéo Hiên Viên Hạo Thành ngồi xuống: “Hạo Thành, làm sao vậy?”
“Tịch nhi, Y nhi nói tân nương tử của hoàng huynh bỏ trốn trong ngày đại hôn. Nếu Thành nhi cũng mặc hỉ phục đi thú Tịch nhi, Tịch nhi không được chạy đó. Tân nương tử của hoàng huynh chạy, hắn sẽ thú người khác, nhưng Thành nhi sẽ không, Thành nhi chỉ cần Tịch nhi làm tân nương tử của Thành nhi. Cho nên, Tịch nhi nhất định không được chạy, bằng không Thành nhi sẽ thực thương tâm thực thương tâm …” Nói xong, ánh mắt hồng hồng nhìn Tô Mộ Tịch.
Hắn sẽ thú người khác, nhưng Thành nhi sẽ không… trong lòng Tô Mộ Tịch vừa động, thì ra đây là thật tình . Nhéo nhéo mặt Hiên Viên Hạo Thành gật đầu: “Ừ, Tịch nhi sẽ ngoan ngoãn đi theo Thành nhi.”
“Đúng rồi, Tịch nhi, Y nhi nói hoàng huynh thành hôn phải rời khỏi hoàng cung đến phủ ngoại ở. Vậy, Thành nhi cùng Tịch nhi thành thân có phải cũng phải rời ngoài cung ở hay không? Như vậy, có phải Thành nhi sẽ không thể nhìn thấy phụ hoàng mẫu hậu còn có Y nhi mỗi ngày hay không?” Tuy rằng rất muốn ở cùng phòng ngủ cùng giường với Tịch nhi, nhưng nếu thành thân rồi không thể thường xuyên nhìn thấy phụ hoàng, Thành nhi vẫn sẽ thực thương tâm .
Việc này sao? Hoàng tử thành hôn sẽ phong vương, phong vương sẽ có phủ đệ của chính mình, ấn lễ chế hoàng tử thành hôn rồi phải rời hoàng cung . Kiếp trước, Hiên Viên Hạo Dạ cùng Quân Mạc Sầu thành hôn không bao lâu đã là thái tử, chuyển ra ngoài mấy tháng lại chuyển về. Mà lúc Hạo Thành rời hoàng cung, lôi kéo hoàng hậu nương nương làm sao cũng không chịu đi. Lúc này, Hoàng Thượng sợ là sẽ không phong thái tử, như vậy, Hoàng Thượng có thể giữ hai hoàng tử không rời đi hoàng cung sao? Dù sao, Hiên Viên Hạo Dạ xuất cung không dưới mí mắt hắn, hắn khẳng định sẽ không an tâm . Nghĩ nghĩ, trả lời: “Hạo Thành đừng có gấp, phụ hoàng nhất định sẽ luyến tiếc Hạo Thành rời đi .”
“Ừ…” Hiên Viên Hạo Thành ngoan ngoãn gật đầu. Tô Mộ Tịch thất thần một chút, xem ra nàng phải nhắc nhở Hoàng Thượng một chút, Hiên Viên Hạo Dạ rời hoàng cung thì sẽ tự do làm nhiều chuyện lắm.
Cuối tháng mười một, Tô Hồng Xán thuận lợi nghênh hồi Duyệt Tâm công chúa, Hiên Viên Vinh Hi mừng rỡ, mang theo hoàng hậu nương nương tự mình đến Tô phủ làm chủ hôn cho Duyệt Tâm công chúa và Tô Hồng Xán. Tô Mộ Tịch cũng nhẹ nhàng thở ra, đại ca yêu Nhược Mai tỷ tỷ, nhị ca trao tâm cho Duyệt Tâm công chúa, hết thảy đều không giống kiếp trước. Ít nhất hai ca ca đều không vì Tô Mộ Tuyết mà hủy đi, quan trọng nhất là Duyệt Tâm công chúa và Hiên Viên hoàng triều đám hỏi thành công, như vậy đại ca sẽ không vì chiến tranh mà chết.
“Tịch nhi, Tịch nhi…” Tô Hồng Diệu nhìn muội muội đang thất thần, gọi vài tiếng.
“A, Tam ca, chuyện gì?” Tô Mộ Tịch lấy lại tinh thần, không biết Tô Hồng Diệu đến bên người nàng khi nào.
“Nha đầu muội kìa, nghĩ cái gì? Gọi mội nửa ngày cũng không đáp, không phải là nhìn nhị ca thành thân, muội cũng muốn gả đi chứ!” hôm nay Tô Hồng Diệu vui vẻ, khó được trêu đùa Tô Mộ Tịch.
“Tam ca cứ nói ta, giờ tam tẩu của ta đang nơi nào a? À, ta có biết một chút, sao nào, người ta không muốn huynh?” Tô Mộ Tịch vạn vạn không ngờ, nữ tử nàng nhìn thấy ở Tá Yến đài ngày ấy chính là nữ tử Tam ca ôm hôm đó. Hơn nữa, nàng thoạt nhìn không phải là một nữ nhân có thể bị hoàng thành trói buộc.
“Nói bậy bạ gì đó! Ta chỉ ngẫu nhiên cứu nàng một lần, chúng ta không có gì cả.” Tô Hồng Diệu nói xong, mắt ám ám. Tô Mộ Tịch không biết kiếp trước nữ tử này có xuất hiện không, hẳn là không có đi! Bằng không, kiếp trước Tam ca sao có thể thú Đỗ Cẩn Huyên. Nói đến Đỗ Cẩn Huyên kia, bây giờ nàng ta cũng có thể tồn tại đi! Lại là một nữ nhân ngu ngốc, rõ ràng thích Hiên Viên Hạo Dạ lại vì hắn mà đồng ý tiếp cận Tam ca.
“Tam ca, huynh thích nàng đi! Nữ tử kia ta đã thấy.” Đại ca nhị ca đều hạnh phúc, Tam ca cũng phải hạnh phúc mới được .
“… Ta cùng nàng, không có khả năng … Tịch nhi, sang năm muội sẽ cập kê , Tam ca sẽ tìm người thành thân trước khi muội cập kê.” Tô Hồng Diệu nói xong, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Tô Mộ Tịch.
Ánh mắt Tô Mộ Tịch đau xót, Tam ca luôn như vậy, kéo tay Tô Hồng Diệu: “Tam ca, ta không cần, nếu huynh không thú được người huynh yêu, Tịch nhi tình nguyện không thành hôn cũng sẽ không để huynh tùy tiện thú một người .” Chẳng lẽ kiếp trước Tam ca cũng vì nguyên nhân này mới vội vàng cưới Đỗ Cẩn Huyên . Không thể, không thể để Tam ca thú Đỗ Cẩn Huyên.
“Tịch nhi…”
“Mặc kệ, dù sao Tô Mộ Tịch ta nói là làm .” Tiết Vấn Lan đúng không! Ta sẽ để ngươi cam tâm tình nguyện gả cho Tam ca ta.