- Đã được một lúc rồi, chúng con có thể thong thả đi đến sân. Mẹ, lát nữa mẹ lái xe đến đón chúng con.
- Con không muốn mẹ đi xem?
- Mẹ có muốn xem không? Thế giờ lái xe đi luôn, đợi lát nữa đưa bọn con về, đánh bóng xong mệt sẽ đi không nổi, đúng không Victor?
Victor cười nói:
- It’s up to you. (Em quyết đi).
Sầm Kim đợi ba người ra khỏi nhà liền ở lại dọn dẹp xong xuôi ở bếp rồi mới lái xe đến sân tennis, nhìn thấy Chỉ Thanh và Victor đang khởi động.
Tiểu Kim thấy mẹ đến lập tức tuyên bố:
- Hay lắm, mẹ đến rồi, có thể bắt đầu được rồi.
Hai người đàn ông thi đấu rất nghiêm túc.
Cô thấy Victor cũng mặc quần soóc áo phông, vẫn là thanh niêm nên xem ra trẻ hơn Chỉ Thanh nhiều. Cũng không biết có phải Victor nhường Chỉ Thanh hay không hay là trình độ Chỉ Thanh cao hơn thật, hai người đánh không phân cao thấp, cuối cùng có lẽ là do thể lực, Chỉ Thanh dần dần không trụ được, để Victor vượt lên thắng.
Cả nhà vui vẻ lái xe về, hai người đàn ông đi tắm rửa, hai người phụ nữ vào bếp làm cơm, Tiểu Kim cứ líu la líu lo, rất phấn khởi. Chỉ Thanh và Victor tắm táp xong đi ra cũng cùng vào bếp giúp một tay. Sầm Kim lùi về tuyến sau, xem hai đấng mày râu vừa nói chuyện vừa bận rộn, lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Thấy cậu Victor không giống như Chỉ Thanh hồi trẻ, chuyện bếp núc cái gì cũng biết, hình như Victor còn có thể làm mấy món ngon.
Cô khen ngợi:
- Victor, cháu rất tháo vát, còn biết xào cà, chú Chỉ cháu đây lúc còn trẻ chẳng biết nấu món gì đâu.
Chỉ Thanh nói:
- Xem kìa cứ lôi chuyện xấu hồi xưa của anh ra, giờ chẳng phải anh đã học được rồi đây thôi?
Victor nói:
- Cháu cũng sau khi sang Mỹ mới học nấu cơm, bởi vì không làm thì không có cái ăn.
- Giờ cháu đều tự nấu ăn lấy?
- Vâng, học sinh từ Đại lục qua như cháu đều tự nấu nướng, ăn không quen món ăn ở đây, lại còn đắt nữa…
Tiểu Kim vội thể hiện mình:
- Em cũng biết nấu nướng, em biết nướng bánh ga tô, em sẽ làm bánh ga tô cho mọi người ăn.
Cô thấy Victor nhìn Tiểu Kim với ánh mắt rất cưng nựng, Tiểu Kim muốn với lên cái tủ rất cao để lấy bột làm bánh, Victor liền đến giúp Tiểu Kim, cậu đứng sau lưng con bé, cao hơn nó một cái đầu, cậu chỉ với tay là lấy được bột làm bánh, tay kia rất tự nhiên ôm nhẹ vai Tiểu Kim, Tiểu Kim thì ngửa mặt lên nhìn cậu ta, còn cậu ta cũng cúi xuống nhìn Tiểu Kim, cảnh tượng rất ngọt ngào.
Tiểu Kim lấy mấy quả trứng gà đập vào bát, dùng máy đánh trứng trộn đều, Victor lập tức đón lấy nói:
- Để anh làm cho, đánh cái này mất sức, mệt lắm.
Cô rất cảm động, nước mắt sắp trào ra, vội chạy vào nhà tắm đứng một lát.
Lúc ăn cơm, Victor vẫn có chút ngại ngùng, chưa thoải mái, nhưng Tiểu Kim rất xởi lởi, ngồi bên cạnh Victor, dùng đũa gắp thức ăn cho cậu ta, còn luôn chạm vào cậu ta.
Thấy con gái hạnh phúc như vậy, Sầm Kim yên tâm hơn rất nhiều, chỉ không biết niềm hạnh phúc này có thể kéo dài được bao lâu, sợ lúc này càng hạnh phúc thì sau này chia tay càng đau khổ.
Cô đã trải qua chuyện với Vệ Quốc, đã có những suy nghĩ rất thấu đáo về tình yêu, luôn cảm thấy thế gian này chẳng có tình yêu vĩnh cửu gì, quá nhiều sự cám dỗ, toan tính, nhưng con người lại qua yếu đuối, trái tim khó đoán định, cùng nhau sống đến đầu bạc răng long có thể trở thành điều xa xỉ hoặc là chuyện cổ tích.
Mặc dù cô cảm thấy mình đã nhìn thấu đáo tình yêu, nhưng cô vẫn không than thân trách phận, cô cảm thấy sự thấu đáo của cô vẫn là khá chín chắn, không phải sự thấu đáo vì tức giận, đau khổ mà cho rằng “trên thế gian này không có tình yêu”, mà là sự thấu đáo rất bình tĩnh cho rằng “mọi chuyện trên thế gian đều thiên biến vạn hoá”. Cái trước về cơ bản phủ nhận trên thế gian này vẫn có tình yêu, chỉ có điều không có tình yêu vĩnh cửu mà thôi.
Cô cũng không đau khổ vì thế gian này không có tình yêu vĩnh cửu, dường như chuyện này không liên quan gì đến cô, dường như cô đang đọc một cuốn sách, trong đó viết về rất nhiều chuyện tình, cô đều đã đọc, phát hiện thấy mỗi chuyện tình đều có vẻ đẹp và điều nuối tiếc riêng của nó, không có gì là lạ.
Nhưng giờ Tiểu Kim đã bắt đầu biết yêu, cô rất mẫn cảm đối với câu “trên thế gian này không có tình yêu vĩnh cửu”, nếu tình yêu của Tiểu Kim và Victor không thể vĩnh cửu thì phải làm thế nào? Nếu người như Vệ Quốc cuối cùng còn có thề thay lòng,vậy thì thế gian này còn có ai sẽ không thay lòng nữa đây?
Sống trong thời đại này, khà năng Victor không thay lòng dường như còn nhỏ hơn Vệ Quốc không thay lòng.