- Hỏi xem bạn của con có vào nhà ngồi uống nước một lát được không?
Con gái không hỏi gì, tự đưa ra chủ trương:
- Không cần, không cần đâu mẹ.
Sau đó vẫy vẫy tay với kẻ trong xe, chiếc xe màu đen cứ như vừa cướp ngân hàng nhanh chóng phóng vụt đi.
Mặt con gái lộ vẻ không vui:
- Mẹ, vừa rồi sao mẹ lại đứng ở cửa?
- Mẹ nghe thấy tiếng xe, giúp con mở cửa.
- Con có chìa khóa mà.
Cô quyết định công khai đàm phán:
- Petal, mẹ không phải là mấy bà mẹ cổ lỗ sĩ, chỉ cần quan hệ chính đáng thì mẹ sẽ không can thiệp vào, con không cần thiết phải giấu mẹ.
- Con không giấu mẹ.
- Con đang date (hẹn hò) với cậu Victor đó?
- Con không biết mẹ đang nói gì.
- Vừa rồi không phải là Victor sao?
- Victor who (Victor nào)?
- Chính là cái cậu Victor lần trước đón con đi party (tiệc) của CCL đó.
Con gái chẳng bảo đúng cũng chẳng bảo sai.
- Không phải vừa rồi con đi xem phim cùng cậu ta chứ?
Con gái không trả lời.
- Con đi xem phim cùng Victor, tại sao lại nói với mẹ là đi cùng Grace?
- Grace cũng đi.
Cô không muốn tiếp tục lật tẩy con gái, đành nhượng bộ:
- Vậy có phải con đang date với Victor không?
- Cùng đi xem phim là date?
- Mẹ không nói cùng đi xem phim với nhau là date, mà mẹ đang hỏi con có hay không.
- Không.
Con gái nói xong liền chạy thẳng lên lầu.
Cô thật sự hối hận, không nên chạy ra cửa để xem nó, giờ cũng chẳng hỏi ra được điều gì, còn khiến cho quan hệ hai mẹ con xấu đi, nhỡ con gái giận ra ngoài ở cùng với Victor, thậm chí kết hôn cùng cậu ta, vậy thì cô cũng chỉ giương mắt ếch đứng trông, bởi vì theo quy định của bang này, tuổi kết hôn hình như là mười tám tuổi, còn con gái cô đã sắp đủ mười tám tuổi rồi, muốn kết hôn thì cũng không cần phải có sự đồng ý của bố mẹ.
Cô lên lầu hỏi con gái có ăn tối không, nhưng con gái nói không ăn, đã ăn ở ngoài rồi.
Một mình cô xuống lầu ăn tối, nhưng cũng chẳng ăn nổi chút gì, chỉ sợ con gái từ nay về sau sẽ xa cách cô, không nói với cô điều gì nữa.
Trên lầu vẳng xuống tiếng đàn violon của con gái. Giai điệu rất quen thuộc, cô nín thở, lắng nghe một lúc, phát hiện ra con gái đang chơi bài Chỉ có thể nhớ lại ngày xưa.
Cô hơi giật mình, bởi vì đây là bài hát Trung Quốc rất xưa, người thời cô mới biết đến, thanh niên Trung Quốc mười bảy mười tám tuổi có thể không biết, đứa từ nhỏ đã qua Mỹ sống như Tiểu Kim làm sao biết được.
Không chỉ có vậy, bình thường Tiểu Kim chơi đàn đều xem bản nhạc, xem khuông nhạc thì biết nốt nhạc nào ở vị trí nào trên dây đàn. Tiểu Kim cũng biết nghe bản nhạc chơi đàn, nhưng sẽ không thành thục bằng vừa đọc bản nhạc vừa chơi. Giờ có thể chơi được cả bài Chỉ có thể nhớ lại ngày xưa thì chỉ có hai khả năng, một là chính Tiểu Kim đã tìm thấy khuông nhạc của bài Chỉ có thể nhớ lại ngày xưa từ đâu đó, hai là có thể Tiểu Kim nghe đi nghe lại bài này nên đã nhớ tiết tấu của bài, sau đó mò ra vị trí của các nốt nhạc trên dây đàn.
Cô không nén nổi liền đến cửa phòng ngủ của con gái, tò mò hỏi:
- Tiểu Kim, sao con biết chơi bài này? Con có bản nhạc à?
- Người khác giúp con chép lại.
Con gái lấy bản nhạc trên giá xuống đưa cho cô xem:
- Mẹ, mẹ xem viết có hay không? Viết tay đấy, mà giống print (in) không?
Cô nhìn bản nhạc, nếu không phải Tiểu Kim đã nói trước thì thật sự cô cũng không nhận ra là viết tay, năm dòng kẻ thẳng tăm tắp, các nốt nhạc viết rất đều nhau, không nhìn thật kỹ thì thật giống như in vậy, bên dưới khuông nhạc là lời bài hát tiếng Trung, chữ viết tiếng Trung cũng được viết rất đẹp, còn dùng tiếng Anh để chú thích phát âm, viết bằng bút máy.
Cô đưa trả lại bản nhạc cho con gái, chân thành khen ngợi:
- Viết đẹp lắm! Ai viết vậy?
Mặt con gái lộ vẻ đắc ý nhưng không trả lời câu hỏi của cô mà nói:
- Mẹ, mẹ hát đi, con đệm cho mẹ.
Cô từ chối:
- Mẹ không biết hát bài này.
- Mẹ biết hát, con biết mẹ biết hát, hát đi, con đệm nhạc cho mẹ.