r/>Anh đưa cô đến một quán ăn nhỏ hẻo lánh, hai người ngồi hai bên một chiếc bàn, rồi chọn món. Trong lúc đợi thức ăn mang lên, ánh mắt hai người cứ như có ma lực, liên tục dính vào nhau, nhưng mỗi lần chạm ánh mắt đối phương thì lại ngại ngùng nhìn ra chỗ khác.
Anh nhìn vào phía bếp, tay gõ gõ lên mặt bàn một cách vô thức, như đang rất mong món ăn được mang lên.
Lúc anh không nhìn cô, cô lại dám nhìn anh. Cô nhìn anh nghiêng một bên, phát hiện một mảng xanh xanh bên má anh, trông như râu quai nón, nhưng đều đã được cạo sạch, lông mày rất rậm, mắt tựa như được phủ một màn sương, rất giống Ken Takakura[1], nhưng không có hai bọng mắt ảnh hưởng đến hình tượng như Ken Takakura.
[1] Diễn viên nổi tiếng ở Nhật Bản những năm 70.
Cô nhìn chán chê rồi mới nói:
- Em không ngờ anh lại học đại học.
Anh quay lại hỏi với vẻ rất hào hứng:
- Em tưởng anh làm gì?
- Em tưởng anh vào bộ đội.
- Không, bố anh không cho anh đi lính.
- Ông ấy cũng không cho anh làm công nhân?
- Có cho, anh đã làm công nhân mấy năm.
- Học nghề?
Anh sững một chút:
- Ừ! Là công nhân từ thợ học nghề.
- Làm thợ có thể kiếm được bao nhiêu?
- Rất ít, mấy chục đồng, sao vậy?
Cô cười cười, cúi đầu thấp nói:
- Không có gì. Hồi ấy anh nói anh kiếm tiền rồi đến thành phố E tìm em, ngày nào em cũng hỏi mẹ, sao anh vẫn chưa tới, mẹ sợ em lo phát ốm nên nói phải đợi đến khi anh làm thợ bậc hai bậc ba mới kiếm được đủ tiền, vì thợ học việc nghèo lắm.
Anh không trả lời.
Cô ngước mắt nhìn Vệ Quốc, phát hiện anh đang sững sờ nhìn cô, cô hỏi:
- Sao vậy?
Anh tiếp tục ngây ra một lát mới nói:
- Thợ học việc không kiếm được bao nhiêu, nhưng anh vẫn đến thành phố E.
- Thật sao? Lúc nào?
Anh bảo năm đó, cô tiếc nuối nói:
- Lúc đó em lên tỉnh rồi. Anh đến thành phố E thật sao?
- Em không tin? Em có thể đi hỏi mấy thầy cô già ở trường trung học đó, chắc chắn họ vẫn còn nhớ, lúc anh đến chủ nhiệm Trần vẫn còn ở đó.
Mắt cô như bị một màn sương che phủ, quay mặt đi nhìn ra phía khác, nhưng cô có thể cảm nhận anh đang nhìn cô. Một lát sau cô quay đầu lại, cố nói với giọng thoải mái:
- Vậy anh có đến mấy nơi khi xưa không, như cái nhà máy, con suối đó.
- Nhà máy vẫn còn ở đó, lò hơi nước cũng còn ở đó, con suối hình như đã cạn khô rồi, rất bẩn.
- Anh giúp họ đốt than không?
- Ha ha, không, không có ai ăn đá nữa, anh giúp họ đốt than làm gì?
- Anh không ăn đá nữa à?
- Ăn đá buốt răng.
Cô ngại nhắc đến chuyện bị ngã xuống nước, chỉ than thở:
- Em cứ tưởng không còn được gặp lại anh nữa.
- Anh cũng vậy.
- Không ngờ lại gặp nhau ở đây.
- Anh cũng không ngờ.
- Anh đỗ đại học năm nào?
- Sinh viên đại học công nông binh[2].
[1] Sau Cách mạng Văn hóa, Trung Quốc thực hiện chế độ tuyển sinh đại học như thời Đường – tức là theo chế độ tiến cử, sinh viên đại học trực tiếp được tuyển từ thành phần nông dân, binh sĩ, mà không phải qua thi cử. Công nhân, nông dân hoặc binh sĩ từ ba năm trở lên là được làm sinh viên.
- Sao anh lại chọn chuyên ngành này?
- Sao? Chuyên ngành này không hay à?
- Hay chứ sao lại không hay? Con trai của bác sĩ quan dạy Triết học Mác – Lê nin trúng tủ quá còn gì.
Anh cười ngượng ngùng:
- Anh đã từng nói với em, con người anh không thích học, nhưng bố anh cứ nhất quyết bắt anh học.
- Không học thì đánh anh?
- Ha ha! Không, sau này ônh không còn hay đánh anh nữa. Em biết sao ông lại dỗ anh học đại học không?
Cô nghĩ không ra:
- Bố anh nói: Nhà cô giáo Đào là nhà có học, cô ấy coi thường con, chính là vì con không xuất thân từ gia đình có học. Cả đời bố không học nổi đại học, nhưng con nhất định phải học, không học thì nhà cô giáo Đào sẽ coi thường con.
- Cho nên anh đã học?
- Ừ.
Cô hỏi mạnh dạn hơn:
- Khi đó có phải bố anh thích mẹ em không?
- Chắc chắn rất thích, đến bây giờ ông vẫn thường xuyên nhắc đến mẹ em.
Cô buột miệng:
- Mẹ em cũng thường xuyên nhắc đến bố anh.
- Thật sao? Anh nghĩ mẹ em rất hận bố anh.
Cô nói một cách thẳng thắn:
- Rất rất hận, nhưng bà vẫn thường xuyên nhắc đến, là rủa bố anh, nói bố anh đã hại bố em.