- Có thật là nó bắt ở bên đường không? Bên đường có ếch sao?
Cô xác nhận:
- Bên đường có, thỉnh thoảng đi trên đường con cũng nhìn thấy ếch nhảy trong đám cỏ.
Mẹ không nói gì nữa.
Cứ cách mấy hôm, Vệ Quốc lại mang tặng cô một túi ếch, ban đầu là đến nhà cô giết, sau đó là giết xong rồi mới đưa đến nhà cô, rồi sau nữa thì trực tiếp bưng một bát canh gà đồng đến nhà cô.
Cậu nói:
- Nhà em dao cùn lắm, bếp lò khó nhóm, nồi cũng khó nấu, chẳng cái gì dễ dùng cả, anh dùng đồ nhà anh quen rồi, hơn nữa nhà em ăn cơm ở bếp ăn trường, nhóm lò cũng chẳng làm gì, chỉ để ninh gà đồng thôi thì không hợp lí, cứ ninh sẵn ở nhà anh rồi mang cho em thôi.
- Bố anh biết được thì có đánh anh không?
- Không đâu, bố biết anh ninh cho mẹ em ăn thì sẽ không đánh anh.
- Tại sao?
- Anh cũng không biết, tóm lại là bố cũng biết anh ninh ếch, nhưng ông ấy chưa từng đánh anh vì việc này. Không những không đánh anh vì việc đó mà dạo này cũng không hay đánh anh nữa. Nghe bố anh nói, mẹ em ghét nhất là đàn ông đánh trẻ con, mẹ em bảo nếu ai đánh con cô ấy như bố anh thì cô ấy sẽ liều mạng với kẻ đó, vậy là bố anh không đánh anh nữa. Anh đã từng nói với em, bố anh rất nghe lời mẹ em mà.
Mẹ ăn món canh ếch mấy lần, hình như có hiệu quả thật, một thời gian không thấy chứng chóng mặt ngất xỉu tái phát nữa.
Nhưng vào một buổi tối, Sầm Kim nghe thấy tiếng ầm ĩ ở cửa sổ phía sau, có mấy người đang hét:
- Mở cửa! Mở cửa! Lôi nó ra đây! Tôi nhìn thấy nó chạy vào trong phòng này!
Cô và mẹ đều chạy ra phía sau để xem, thấy một đám đàn ông đang vây lấy trước nhà Vệ Quốc, có mấy người trong tay cầm cả đòn gánh và xẻng sắt, còn có người tay cầm cái đòn gánh bằng sắt nhọn hai đầu.
Mẹ nói:
- Chết rồi! Chắc chắn là Vệ Quốc bắt ếch trong ruộng bị nông dân bắt quả tang rồi.
Mẹ và cô chạy đến trước cửa nhà Vệ Quốc, nhìn thấy bác sĩ quan đã mở cửa đi ra. Mấy bác nông dân nhìn thấy một người mặc quân phục đi ra thì đều sững lại, không dám hò hét nữa.
Bác sĩ quan nói:
- Con trai tôi đến ruộng mọi người bắt ếch là sai, nhưng các anh các chị đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, còn muốn thế nào nữa?
Một chú nông dân dũng cảm nói:
- Nó giẫm nát hết ruộng của chúng tôi, chúng tôi phải bắt nó bồi thường.
Bác sĩ quan nói:
- Con trai tôi đã giẫm nát ruộng nhà các anh chị, tôi có thể đền cho nó. Nhưng các anh chị đánh con trai tôi bị thương thì cũng phải bồi thường tiền thuốc men.
Đám đông có vẻ hơi nhụt chí, có người nói:
- Chúng tôi đâu có đánh bị thương con trai anh?
Bác liền gọi vào trong nhà:
- Vệ Quốc, mau ra đây, để cho họ thấy rốt cuộc có đánh bị thương con không!
Vệ Quốc từ trong nhà bước ra, bác sĩ quan bảo Vệ Quốc quay lưng về phía đám đông, vén áo cậu lên, đám đông “á” một tiếng, rồi bắt đầu tản đi, có người lẩm bẩm:
- Ai mà gây nghiệp chướng như vậy chứ? Con người ta giẫm đám ruộng thôi sao lại đánh nó tàn nhẫn đến thế chứ?
- Tôi đâu có đánh.
- Tôi cũng không đánh.
Đám đông dần dần tản hết.
Bác sĩ quan đợi những người nông dân đi cả rồi liền một tay tóm chặt Vệ Quốc lôi vào trong phòng.
Mẹ vội vàng xông đến, ôm lấy che cho Vệ Quốc, nói với bác:
- Anh còn định làm gì nữa? Thằng nhỏ này bị đánh thảm thế này rồi, anh còn nhẫn tâm đánh nó nữa? Anh… Sao anh dã man như vậy?
Bác sĩ quan nói:
- Cô giáo Đào, cô không biết thằng này nó ngang ngạnh thế nào đâu, tôi đã giải thích với nó bao nhiêu lần rồi, tôi đến đây là để truyền tư tưởng của Mao Trạch Đông, để giúp giáo viên trường trung học làm cách mạng, ai ai cũng đều nhìn vào tôi, tôi phải là tấm gương tốt. Nhưng cái thằng khốn này luôn gây rắc rối cho tôi, khiến tôi phải chịu bao điều tiếng xấu.
Mẹ nói:
- Vì chữa bệnh cho tôi nó mới đi bắt ếch, anh muốn đánh thì cứ đánh tôi đi.