h mới nhất do công ty nghiên cứu ra, là lấy tinh hoa chất lỏng của rau quả thực vật, thiên nhiên tinh khiết chế tạo ra, khẩu vị đặc biệt không nói, hơn nữa còn có công hiệu ngăn ngừa cùng trị liệu nhiều loại bệnh thường gặp, là một loại đồ uống khỏe mạnh hữu ích kiểu mới."
Tiểu Huệ ầm ầm đang mở ra một cánh cửa, từ trong cánh cửa kia cũng truyền ra một âm thanh, căn bản trùng lặp với phục vụ sinh, mà chủ nhân cánh cửa kia giờ phút này đang ngồi đối diện mình. . . . . .
Tiểu Huệ có chút giật mình: "Thì ra anh đã sớm biết tiệm này, khó trách ngày đó anh ở quầy rượu nói đạo lý rõ ràng với chúng em."
Thiên ca thú nhận không kiêng kỵ: "Được rồi, anh xác thực là sớm biết tiệm này so với mọi người, nhà này là tiệm khóa, vừa mới mở, chi nhánh cũng không nhiều cho nên các em không rõ ràng lắm, chờ sau này cửa hàng nhiều hơn, các em muốn không biết cũng khó khăn."
Tiểu Huệ uống một hớp, cười: "Làm sao anh biết?"
"Anh chính là biết."
"Anh cho rằng cũng là nhà anh ư!"
". . . . . ."
Thiên ca chỉnh sửa cổ áo một chút, đồng thời hắng giọng, chuẩn bị mở miệng nói một phen thẳng thắn thấu đáo tâm linh, đồng thời cũng thoát khỏi hình tượng con nhà giàu thế kỷ Đại Thanh.
Chỉ là một hồi tiếng chuông phiền lòng cùng anh vang lên, anh nói một câu "Thật ra thì anh. . . . ." , tiếng chuông reo; không để ý tới, anh nói tiếp: "Anh không phải. . . . . ." , tiếng chuông tiếp tục. . . . . .
Một người, một đoạn tiếng chuông giống như là oan gia đời trước vậy, chết tử tế không xong tiếp cận một khối cũng muốn mở miệng.
Tiểu Huệ cười: "Em nghe điện thoại trước, đợi nghe xong thì anh nói tiếp."
Được rồi, Thiên ca nhịn, vài chục năm cũng chờ đợi rồi, còn có thể quan tâm mấy phút đồng hồ này sao? Tâm tình anh nổi lên, nghĩ tới đợi lát nữa nói thế nào với Tiểu Huệ, bắt đầu nói từ chỗ nào, hay là từ đoạn thời gian anh ra nước ngoài đó đã xảy ra chuyện gì.
Quyết định chủ ý nhìn Tiểu Huệ cúp điện thoại, hưng phấn chuẩn bị mở miệng. Kết quả anh còn chưa nói ra tiếng, Tiểu Huệ liền đứng lên: "Thiên ca, chúng ta phải trở về."
Tiểu Phong Tử nói, mẹ đòi về nhà, thì ra là trở về nhà bọn họ, cũng chính là nhà cha bọn họ.
Thiên ca thở dài một cái: tôi nhẫn nhịn, trước giải quyết chuyện của mẹ vợ tương lai!
Tiểu Phong Tử ôm mẹ, không biết sao bà khóc khàn cả giọng: "Ông ấy muốn kết hôn, mẹ là cô dâu, con ngăn mẹ xong thì được cái gì, mẹ muốn gả cho ông ấy. . . . . . Cái người này, tên khốn kiếp, tại sao ngăn mẹ. . . . . ."
Bà dùng khớp xương khuỷu tay từng phát từng phát nện ở trên bả vai Tiểu Phong Tử, cố gắng tránh thoát sự kiềm chế của cậu.
Khi Tiểu Huệ chạy đến thì thấy một màn như vậy, cô nắm tay Tiểu Tiết, rống lên một tiếng: "Bác sỹ đâu?"
Tiểu Tiết kéo cô: "Tiêm nhiều thuốc an thần sẽ gây tê liệt hệ thống trung khu thần kinh của con người, khiến người đó hoạt động và năng lực phản ứng chậm chạp, trong khi giãy chết sẽ nghiện."
Thiếu chút nữa quên mất, bản thân Tiểu Tiết là người học y.
Tiểu Phong Tử ở bên kia vẫn còn bị đánh, Thiên ca đi qua hỗ trợ, hai người đàn ông cuối cùng cũng giữ chặt được Giang mẹ, một bệnh nhân như bà vẫn còn hơi sức lớn như vậy, thật là khiến người ta giật mình —— rốt cuộc là ý chí bà lớn như thế nào mới khiến bà có sức lực như thế.
Nhìn Thiên ca cùng Tiểu Phong Tử khống chế mẹ, Tiểu Huệ dừng tại chỗ, cô nghĩ tự mình biết rốt cuộc mẹ muốn cái gì. Chỉ là hiện tại qua nhà Giang tiên sinh có được hay không, không phải ông ấy muốn kết hôn sao?
Ánh mắt Tiểu Huệ lạnh lẽo: đi cầu ông ấy kết hôn muộn một chút, để cho mẹ ổn định lại trước đã. Lại nói rốt cuộc là ai gây họa, nếu không phải là Giang tiên sinh đột nhiên nói cho mẹ tin tức này, hiện tại bà hoàn hảo trở về trong viện dưỡng lão quê hương ngây ngô, làm sao sẽ đến tình huống như bây giờ!
Quyết định xong chủ ý, Tiểu Huệ nhờ Tiểu Tiết chăm sóc, mà chính cô chạy đi.
Phòng làm việc, cấp dưới của Giang tổng chính Tổng giám tài vụ một thân mệt mỏi trở lại, Tổng giam rót cho Giang tổng một chén nước, bắt đầu khuyên nhủ: "Giang tổng, phương diện ngân hàng không được, không bằng suy tính hướng công ty cùng ngành vay mượn. Tình huống trước mắt của chúng ta, công ty nhiều nhất cũng chống đỡ được một tháng, đến lúc đó sẽ phá sản, đoán chừng ngay cả tiền lương của nhân viên cũng bị nhỡ."
Chân mày Lão Giang càng khóa chặt hơn : "Tôi suy nghĩ lại một chút."
Tổng giám nóng nảy: "Phu nhân Chương Phương Hinh đã nhiều cái điện thoại tới công ty rồi, thư ký nói cô ấy cố ý ra tay giúp đỡ."
Lão Giang đột nhiên trừng mắt liếc ông ta một cái: "Chuyện này thư ký nói qua!"
Tài vụ sững sờ một chút, nhưng nghĩ tới tình hình công ty, vẫn còn nói tiếp: "Giang tổng, ngài không thể hành động theo cảm tình, nếu như có thể nhận được sự giúp đỡ của phu nhân Chương, công ty ít nhất có thể vượt qua cửa ải khó khăn này. Hơn nữa, không phải ngài cũng thường than thở cô ấy là cô gái ưu tú ư, cưới một cô gái ưu tú có thể lấy được một khoản tiền cứu mạng, vẹn toàn đôi bên."
"Chớ nói."
"Nếu như ngài thật sự cảm thấy cô ấy lớn tuổi, chờ công ty vượt qua cửa ải khó khăn, lần nữa đi vào qũy đạo, ngài có thể ly hôn cô ấy, đến lúc đó muốn kết hôn với cô gái trẻ tuổi nào cũng đều được."
Bốp ——ly trà ngã trên mặt đất, vỡ tan.
Âm thanh của Tổng giám cũng vì vậy mà ngừng, Giang tổng rất tức giận, nói thêm gì nữa, nói không chừng cái ly liền nện lên trên người Tổng giám.
Không khí trong phòng làm việc rất cứng ngắc, Tổng giám dành thời gian cho Giang tổng suy tính cái vấn đề này.
Không ngờ trong lúc đang suy nghĩ, có người điện thoại tới, là Tiểu Huệ.
Lão Giang phất phất tay, bảo tài vụ đi ra ngoài trước, trước lúc tài vụ đi ra ngoài còn lần nữa nhấn mạnh: "Giang tổng, đây là công ty ngài và phu nhân một tay tạo ra, dù là không vì mình, ngài cũng nên vì phu nhân mà suy nghĩ một chút, nhất định phải giữ được công ty."
Một câu nói này thành công khiến lão Giang sửng sốt một chút, ông giật giật khóe miệng, cuối cùng vẫn phất tay một cái. Nghe điện thoại trước, ông cố gắng khôi phục vẻ u sầu, ho nhẹ hai tiếng, để cho giọng nói của mình nghe bình thường một chút.
"Tiểu Huệ, sao vậy?"
"Cầu xin ông một chuyện."
"Con nói đi."
. . . . . .
Nghe xong yêu cầu của Tiểu Huệ, lão Giang trầm mặc.
"Ông yên tâm, chỉ cần kết hôn muộn mấy tháng, sau đó nếu như còn không được, tôi nhất định sẽ mang theo mẹ đi thật xa, tuyệt đối sẽ không quấy rầy đến cuộc sống hôn của ông. Ông cũng không hi vọng vợ trước thần chí không rõ dây dưa ông chứ, nếu không coi như ông kết hôn, bà xã ông có thể dung nhẫn sao? Cha, vì mẹ, chỉ vì cha, vì mẹ mới, van cha. . . . . ."
Trong đầu Lão Giang thoáng qua lời nói của Tổng giám "Chỉ có thể chống đỡ một tháng nữa. . . . . ." , "Ngài và phu nhân một tay tạo ra . . . . . ."
Thân thể ông vùi lấp ở trong ghế sô pha màu đen, chậm rãi mở miệng: "Để cho cha suy nghĩ một chút đã."
Tiểu Huệ lặng lẽ cười hai tiếng: "Cha, lúc cha kết hôn, nếu như mà tôi cùng mẹ trình diện chúc mừng, cha sẽ như thế nào? Mẹ mới biết sẽ như thế nào?"
Lão Giang cau mày: "Đứa bé hồ đồ! Cha rõ ràng nói cho con biết, không thể nào! Ngay từ lúc cha với mẹ con ly hôn cũng đã chia rất rõ ràng, hiện tại cha không có quan hệ với bà ấy, con rất rõ ràng đi? Không sao, không sao. . . . . ." Ông một mực lặp lại những lời này, mãi cho đến khi truyền tới tiếng "Ục ục".
Lão Giang thở ra một hơi thật dài, bắt đầu do dự, làm cái quyết định này rốt cuộc là đúng hay là sai đây?
Ôn móc ra một điếu thuốc, vừa mới hít một hơi, Tổng giám lại đi vào, trong tay cầm điện thoại di động, che ống nghe nói: "Là phu nhân Chương, Giang tổng ngài. . . . . ."