ại rốt cuộc muốn hay không thành thực khai báo vấn đề với Tiểu Tiết, sử dụng danh ngôn kinh điển của Shakespears: "To be or not to be, this is a ques¬tion."
Cô tiếp tục kiểm tra tin nhắn gửi đến của Tiểu Tiết, thời điểm kéo đến cuối cùng, cô có chút kinh hãi, chỉ thấy trên đó viết: Giang Tiểu Huệ, cái người này sao trốn tránh tớ không thấy đâu, nhất định là có tin tức của Kỷ Thiên Hàng rồi có phải hay không, cậu chờ, tôi sẽ trở lại tự mình đến hỏi. Cậu ở G thị phải không? ? ?
Phía sau tăng thêm vô số dấu chấm hỏi, Tiểu Huệ qua quýt xem vài dấu chấm hỏi, cả đám đều là tức giận cần phát tiết à! Thân thể của cô khẽ run một cái, nghĩ thầm: cũng không trùng hợp như vậy chứ, G thị lớn như vậy, cô bé này thật đúng là có thể lập tức tìm được sao, không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Vì vậy lại an ủi bản thân, cùng đếm một con dê hai con dê, đó là thuật thôi miên kinh điển, Tiểu Huệ miễn cưỡng ngủ thiếp đi, trong mộng còn thấy Tiểu Tiết khiêng đại đao đuổi theo ở sau lưng cô kêu lên: em gái cậu, thế nhưng gạt tớ ở chung với Kỷ Thiên Hàng! Có phải lá gan của cậu lớn rồi không, có phải hay không. . . . . .
Trong giấc mộng Tiểu Huệ rơi lệ ở con mắt: đại ca Kỷ Thiên Hàng, anh thật sự là oan gia của tôi!
Mà khi bọn họ còn đang trong giấc mộng, trên một chuyến bay lần nào đó lại xảy ra một chút chuyện. Chờ hành khách đều lên phi cơ, nữ tiếp viên hàng không nhắc nhở mọi người nịt chặt dây an toàn. Một hàng ghế ngồi trung tâm, là một nam một nữ, nam nhìn qua ngu si, mà nữ mặc cả người áo đầm ngắn màu trắng, nhìn qua tinh sảo giống như búp bê sứ. Khiến nữ tiếp viên hàng không kỳ quái, hai người kia hiển nhiên không biết, nhưng lại bốn mắt nhìn nhau, ngay cả mắt đều không nháy xuống.
Chỉ thấy nữ chợt khẽ mỉm cười: "Anh vừa mới nhìn tôi chằm chằm đúng không?" Lời này đúng là nói với người đàn ông bên cạnh.
Người đàn ông kia ngu đần mà cười một chút: "Đúng vậy, nhưng mà nếu như cô không nhìn tôi thì sao biết tôi nhìn cô chứ?"
Nữ tăng thêm giọng nói: "Tôi tin chắc là anh đang nhìn tôi, hơn nữa còn nhìn rất có ý đồ, anh ngàn vạn lần đừng phủ nhận."
Nam mím môi lắc đầu, không có ý định cùng cô gái già mồm át lẽ phải tranh luận cái vấn đề này nữa: vấn đề này có ý gì? Cũng như vấn đề gà có trước hay trứng có trước, không nói rõ được. Anh tiếp tục lắc đầu: "Tôi nhìn cô, bởi vì quần áo cô rất hỏng."
Nữ vừa nghe liền luống cuống, vội cúi đầu nhìn quần áo của mình, nhìn hai lần cũng không phát hiện vấn đề, cô ngẩng đầu lên rống: "Trợn tròn mắt nói mò cũng không sợ mắt mù thật à, quần áo của tôi nơi nào có vấn đề, anh chỉ cho tôi xem một chút." Cô che ngực lại, làm ra dáng vẻ không thể xâm phạm.
Nam bất đắc dĩ, chỉ tay một cái, vừa lúc điểm đúng vị trí rãnh giữa bầu ngực cô, sau đó trong nháy mắt mặt liền đỏ.
Nữ lúc này mới phản ứng được, anh ta làm cái gì, vị trí bộ ngực mình quả thật mở ra một khe nhỏ, hình trái tim, lộ ra mặt dây chuyền trắng bằng bạc hình trái tim trong quần áo. Cô cười trộm: người đàn ông này cũng quá khôi hài đi, chẳng lẽ không nhìn ra quần áo là tôi đây đặc biệt thiết kế sao? Thế nhưng, lại còn đỏ mặt. . . . . . Má ơi, tôi đây gặp phải người thế kỷ bao nhiêu đây.
Đều nói người đơn thuần sẽ đỏ mặt, vậy người đàn ông đỏ mặt càng là cực phẩm rồi. Căn cứ vào phần hiểu biết này, nữ quyết định đùa giỡn anh ta một phen, cô đem mặt nhăn lại một chỗ, ủy khuất nói: "Ôi, làm thế nào, đi sạch, có thể đem áo khoác của anh cho tôi mượn không?"
Nam sửng sốt một chút mới nói: "A, được." Anh nghe lời cởi áo khoác xuống đưa cho nữ.
Nữ vui vẻ cười lên: "Cái người này, đứa nhỏ thật đáng yêu, nếu tôi cho anh biết bộ quần áo này không có rách, tôi cố ý mặc như vậy, anh có còn đưa quần áo cho tôi mượn sao?"
Nam cau mày: "Mặc lên đi, trên quần áo có cái động rất khó coi."
Nữ cười đến mức run rẩy hết cả người rồi, đứa nhỏ này thật là thuần khiết đáng yêu, cô tiến tới gần, nhẹ giọng hỏi: "Anh tên gì? Ở nơi nào?"
Nam né tránh: "Chị tôi gọi tôi là Tiểu Phong Tử. Ở. . . . . . Tại sao tôi phải nói cho cô?"
Vì cái gì muốn nói cho cô . . . . . . Tại sao. . . . . . Bên tai nữ quanh quẩn những lời này, thế nào giống như là cô nương nhỏ bị đến gần, đi chung đường quá vui vẻ rồi. Chỉ thấy nữ cười ha hả, vươn tay đối với anh: "Quên nói cho cậu biết, mọi người cũng gọi tôi là Tiểu Tiết, Tiết nhân quý bổn gia."