> Anh Cách Hi chính là anh trai của Doãn Cách Tử, Mễ Tu làm thêm ở công ty anh ta, nghe nói đối xử khá tốt với Mễ Tu. Tiêu Quý rầu rĩ ừ một tiếng, cô xoay người, còn tưởng rằng đây là của Mễ Tu nhà cô chứ, suýt nữa tưởng rằng cô đã trở thành bộ tộc có xe rồi.
Tháo gỡ nghi vấn trong lòng, Tiêu Quý bắt đầu nhìn đông nhìn tây, lúc thì sờ cái này, lúc khác lại sờ cái kia, cơ thể uốn qua uốn lại, cổ áo của cô cũng theo động tác mà lệch lạc, lộ ra cảnh sắc khiến người ta lưu luyến.
Mễ Tu thiếu chút nữa là vượt đèn đỏ, anh khẩn cấp đạp thắng xe, mắt nhìn về phía trước, ngón tay cầm bánh lái trở nên hơi trắng bệch.
Tiêu Quý vẫn khen ngợi mà không biết gì, nói xe này rất thoải mái, rất rộng nha, sau này chúng ta cũng mua một chiếc đi, cô phấn khởi quên cả chỉnh lại cổ áo bị lệch lạc.
Mễ Tu nhìn qua kính chiếu hậu, quan sát tỉ mĩ một mảng trắng nõn và đầy đặn, Tiểu Quý nhà anh hình như lại…đầy đặn hơn một chút.
Hầu kết anh trượt lên trượt xuống, đôi mắt u ám, sau khi đèn đỏ tắt một giây đồng hồ, anh mau chóng đạp chân ga, tốc độ rõ ràng nhanh hơn khi nãy rất nhiều.
Có lẽ nhanh chóng về nhà, thừa dịp bọn họ không có ở đó…
Tiêu Quý tiếp tục đắm chìm trong sự khen ngợi của mình, nào là rộng rãi thoải mái, cô hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở nóng rực của Mễ Tu nhà cô.
Xe dừng vững vàng dưới lầu nhà trọ, Mễ Tu cầm bánh lái, âm thanh trầm thấp: “Em lên trước, anh đi đậu xe.”
“Ờ.” Tiêu Quý cởi dây an toàn, trong đầu suy nghĩ, âm thanh của Mễ Tu nhà cô sao thế, có phải khát nước không.
Tiêu Quý vừa xuống xe thì chiếc xe đã bay khỏi ra ngoài, Tiêu Quý chớp mắt vô tội, cô càng tin tưởng hơn, Mễ Tu nhà cô nhất định khát nước rồi. Cô xoay người, bước nhanh lên lầu, trong đầu nghĩ rằng phải mau chóng trở về rót một cốc nước cho Mễ Tu nhà cô.
Vào nhà trọ, Tiêu Quý đi thẳng đến phòng ngủ của Mễ Tu, từ trên bàn lấy cái cốc của anh rồi định đến phòng khách rót nước, ai ngờ, bên hông siết chặt, ở cổ có luồng hơi thở nóng rực, phả lên da thịt của cô, cô cảm nhận được trên làn da mình có nổi da gà, ngưa ngứa, nong nóng.
“A Tu.” Tiêu Quý nhỏ giọng kêu lên.
“Ừm.” Mễ Tu đáp, nhẹ nhàng cọ xát trên cổ Tiêu Quý.
“Cái kia…” Cô vừa định nói chuyện, đột nhiên cảm thấy trên cổ có gì đó đang loi nhoi, trơn bóng, nóng hổi, ẩm ướt.
Tiêu Quý nín thở, hơi híp mắt, chợt cảm thấy nóng quá, hai tay cô bất giác bám vào tay Mễ Tu đang ở bên hông mình.
Mễ Tu nhân tiện xoay người, Tiêu Quý ngã vào lòng anh, sau đó, đôi môi nóng lên, đầu óc trống không trong nháy mắt.
Quấn quýt, mút mát, hô hấp dần dần nóng bỏng.
Hoá ra anh thật sự khát…
Tiêu Quý không biết khi nào Mễ Tu đã ngồi trên giường, cũng không biết từ lúc nào cô đã ngồi trên đùi Mễ Tu, suy nghĩ của cô hoàn toàn như máy móc, chỉ biết phối hợp với động tác của Mễ Tu, ngửa đầu, nhắm mắt, bàn tay nhỏ bé sờ soạng ngực anh.
“A!” Tiêu Quý hô một tiếng, mở to mắt, hơi thở bất ổn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, hai tròng mắt ướt át, cô nhìn Mễ Tu với vẻ khó tin.
Mễ Tu lại hôn môi cô, ngón tay vói vào vùng cấm ngượng ngùng kia…
--tôi là đường phân cách của ngón tay Mễ Tu làm việc xấu--
Không thể kiềm nén hơi thở dồn dập, Tiêu Quý nắm chặt quần áo của Mễ Tu, cắn một cái trên cổ anh, sau đó, thế giới đứng yên, một luồng nhiệt cuồn cuộn bắn ra, làm ướt quần Mễ Tu…
Tiêu Quý hoàn toàn xụi lơ, toàn thân tựa vào lồng ngực Mễ Tu, hơi thở phả ra nóng đến doạ người.
Mễ Tu vén lên mái tóc ẩm ướt của Tiêu Quý, nhẹ nhàng hôn lên, rồi đặt cô trên giường, sau đó anh đứng dậy, cởi khoá kéo quần mình.
“Bạn trai khôi ngô tuấn tú nhà Tiểu Kê, Tiểu Kê, hai người ở đâu thế? Tớ đã đến lâu rồi!” Một âm thanh lớn tiếng từ phòng khách truyền đến.