Lục anh tuấn, trí dũng vô song hay chỉ là thân phận của hắn, vậy thì không có vấn đề, nhưng nếu như người ngươi yêu lại là con người hắn thì hiện tại, không thể gả!”
Trường Lan nước mắt như mưa, nàng đương nhiên hiểu ý tứ của tiểu thư, nhưng tâm nàng đã không thể thu lại, “Tiểu thư, Trường Lan chỉ cần ở bên cạnh hắn, có thể nhìn hắn sống tốt, nhìn thấy hắn hạnh phúc là đã mãn nguyện rồi.”
Cho dù trong lòng hắn đã có người khác.
Kỳ An nhẹ nhàng lắc đầu, mắt cũng đã ướt, “Trường Lan, sẽ không hạnh phúc, ngươi như vậy làm sao có thể cảm thấy hạnh phúc?”
Kỳ An hơi hơi ngửa mặt không cho nước mắt rơi xuống, “Lúc đầu hắn ôm ấp ngươi, trong nháy mắt lại ôm nữ tử khác vào lòng; đêm trước vừa nói yêu ngươi, rạng sáng đã lại bày tỏ thâm tình với người khác hắn nói hắn thích nhìn ngươi cười vui, nhưng lại cũng đau lòng trước nước mắt của người khác. Trường Lan, ngươi nói cho ta biết, tình yêu như vậy làm sao có thể đem đến cho ngươi hạnh phúc?”
Trường Lan cúi sát người trên đất, nửa ngày sau cũng không đáp lại.
Kỳ An bỏ tay ra, hai mắt đỏ lên, lại cười tủm tỉm nói, “Trường Lan, ta hỏi ngươi, nếu như năm đó trên chiến trường, hắn mất đi hai chân, hoàn toàn thay đổi, ngươi còn muốn hắn không?”
Trường Lan ngẩng đầu lên, “Chỉ cần là hắn, ta đều muốn!”
“Nếu xuất hiện một người khác, diện mạo giống hắn, vẫn đang ngọc thụ lâm phong, thì sao?”
“Mặc kệ hắn biến thành thế nào, người ta muốn, chỉ có hắn!”
Kỳ An bỗng nhiên nở nụ cười, “Trường Lan, hiện giờ Lục ca chẳng qua là có diện mạo giống hắn, ngươi có còn tìm được nửa phần bóng dáng của người đã yêu ngươi? Tiêu Lục mất đi quá khứ đã sớm không phải là Tiêu Lục của ngươi, mặc dù là cùng một thân thể, linh hồn cũng đã thành xa lạ. Nếu ngươi yêu linh hồn kia, lúc này sao có thể gả?”
“Huống chi, với tâm tính của Lục ca, nếu có một ngày hắn khôi phục trí nhớ, ngươi xem hắn làm sao có thể đối mặt với ngươi và công chúa? Chính ngươi đã nói, nam nhân Tiêu gia cả đời chỉ yêu một người, một đời chỉ cưới một thê, nếu ngươi yêu hắn, sao lại nhẫn tâm để hắn rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan như vậy?”
“Nếu ngươi muốn bồi bên người hắn, đương nhiên có thể, nhưng hãy lấy thân phận thị vệ. Trường Lan, đợi hắn hai năm. Nếu sau hai năm, ngươi đến nói với ta là ngươi vẫn thấy hạnh phúc khi được gả cho hắn, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi.”
Tình yêu nữ tử, dù là cổ đại hay hiện đại đều giống nhau. Nếu là yêu đã sâu sắc, làm sao có thể chia sẻ?
Cái gì gọi là hiền lành rộng lượng? Đó chẳng qua là vì tôn ti xã hội áp đặt cho nữ tử, để nhằm che giấu hành vi không chung tình, có mới nới cũ của nam nhân mà thôi.
Nam tử nếu đã trái ôm phải ấp, làm sao nữ tử có thể mạnh mẽ cười hay rộng lượng bao dung?
Kỳ An cười. Nàng hiểu hơn ai hết nỗi khổ đau đó, cho nên không muốn Trường Lan phải chịu.
Nhưng, nàng cũng không thể quyết định thay Trường Lan, chỉ có thể cho nàng hai năm, sau hai năm nếu nàng vẫn có ý như thế, Kỳ An không thể can thiệp nữa.
Khi đó, chỉ cho rằng tâm tính nàng kiêu ngạo nên không chấp nhận được việc bọn họ mới thành hôn không bao lâu hắn đã nạp thiếp;
Khi đó, hắn cũng không biết đằng sau nụ cười yếu ớt của nàng là bao nhiêu đau xót.
Nếu như, nếu như sớm biết rằng…
Hắn hơi hơi nhắm mắt, sớm biết thì sao? Hắn vốn vẫn nghĩ rằng, cho dù có thêm bao nhiêu người đi nữa, hắn vẫn coi nàng là trân bảo, hắn chưa bao giờ nghĩ tới nàng sẽ bị thương, sẽ đau, sẽ sợ, sẽ rơi lệ.
Vì chưa từng nghĩ tới cho nên mới gây ra chuyện về sau.
Kỳ An không chú ý đến ý nghĩ của người khác, nàng kéo tay Trường Lan, chậm rãi đứng lên, hướng tới Hoàng thượng, “Chúng ta có thể không bị tứ hôn không?”
Ánh mắt thản nhiên trong trẻo kia, quen thuộc mà xa lạ, đã rất nhiều năm không thấy.
Sau một khắc thất thần, Hoàng thượng khoát tay, “Mà thôi, việc này để sau rồi nói!”
Linh Chiêu ngẩng đầu còn muốn nói, Hiên Viên Cực đã lãnh đạm liếc mắt qua, Linh Chiêu nhất thời mím môi không mở miệng nữa.
“Tiểu Thất? Muội tức giận sao?” Tiêu Lục có chút bất an đi đến bên người Kỳ An, nhỏ giọng hỏi.
“Không có!” Kỳ An lắc đầu, đưa tay cầm chén trà Hiên Viên Sam đưa tới uống sạch.
Tâm tình nàng không tốt, Mạc Nhược – người đã từng chứng kiến uy phong của ai đó – đã sớm chuyển ra xa ngồi, tặng vị trí vừa rồi của mình cho nàng.
Kỳ An kéo Trường Lan, mang theo Trường Khanh, không khách khí ngồi xuống, ngay cả lời cảm tạ cũng quên mất. Đương nhiên lúc này Mạc Nhược cũng không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà chọc đến tiểu Thất.
Ca múa đã bắt đầu, vẫn nên thưởng thức thì hơn.
“Lãng nhi đâu?” Đợi nàng uống nước xong, Hiên Viên Sam mới hỏi.
“Đã để Phượng Định đưa về vương phủ rồi!”
Hiên Viên Sam không hỏi lại. Lãng nhi không tới, tâm tình hắn hơi thả lỏng một chút.
Một lát sau hắn tự thấy có chút buồn cười, từ khi nào lại để ý tới một hài tử như vậy? Chẳng lẽ Kỳ An sẽ thật sự vì chuyện dung mạo mà sẽ đổi người sao?
Thấy hắn cười cổ quái, Kỳ An nghi hoặc nhìn sang, vẻ mặt đột nhiên thay đổi. Khoảnh khắc nàng ngước mắt nhìn hắn, có một thân ảnh màu đỏ ánh vào đuôi mắt.
“Chiến Liệt!” trong lòng nàng giật nảy lên.
Hiên Viên Sam lại cực nhanh kéo nàng hồi thần, đặt một tay lên lưng nàng. Kỳ An quay đầu nhìn lại, mặt hắn vẫn hướng về phía trước, không hề nhìn nàng, đôi môi hơi mím, bàn tay đặt ở thắt lưng nàng hơi hơi dùng sức.
Kỳ An khựng lại một chút rồi đưa tay xoa lên tay hắn, nhẹ nhàng nắm lấy, thả lỏng thân thể dựa vào hắn.
Sắc mặt Hiên Viên Sam nhẹ nhàng hẳn, khóe miệng hơi cong lên.
Kỳ An không ngẩng đầu nhìn phía đối diện lần nào nữa, mặc kệ tầm mắt nóng rực chưa từng rời xa một khắc kia.
Nàng chỉ cần biết trận hỏa hoạn kia không hề thương tổn đến hắn là đủ rồi.
Bắt đầu từ lúc Kỳ An xuất hiện, ánh mắt Chiến Liệt không hề rời đi một lần.
Thanh âm đó quen thuộc tới mức khiến tim hắn đau.
Hắn nhìn nàng không chớp mắt, mà nàng, ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho hắn.
Hắn nghĩ, nhất định là vì nàng không nhìn thấy hắn.
Cho nên, hắn chờ nàng quỳ lạy Hoàng thượng, chờ nàng an ủi thị nữ, chờ nàng đuổi Đại Lý tự khanh rồi ngồi lên chỗ hắn, chờ nàng uống nước, chờ nàng nhìn hắn.
“Kỳ An!” trong lòng hắn vang lên tiếng gọi. Nhưng hắn không dám kêu thành tiếng, cũng không dám động, bởi vì nàng không nhìn hắn.
Kỳ An của hắn làm sao có thể không nhìn hắn? Trong mắt nàng hẳn là chỉ có hắn mới đúng, hẳn là sẽ than phiền giục hắn ăn cơm, hẳn là sẽ cầm chổi đánh hắn, mắng hắn, bảo hắn không được tùy tiện làm phân bón.
Cho nên, nàng nhất định không phải là Kỳ An của hắn.
Nhưng bọn họ có tiếng nói giống nhau, dung mạo giống nhau làm lòng hắn khẩn trương.
Nhưng, nàng nhất định không phải, hắn cố chấp nghĩ.
Ánh sáng trong mắt chậm rãi tản đi, hắn thấp đầu, hung hăng uống một bát rượu lớn, lại bị sặc, ho không ngừng.
“Sao vậy?” Hiên Viên Cực nhìn sang.
Hắn ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện, nàng vẫn không nhìn tới đây một cái.
“Đó là Tiêu Thất!”
“Ta biết!” ngay lúc nàng gọi người kia là Lục ca, hắn đã biết.
“Ngươi đương nhiên đã biết!” Hiên Viên Cực nhàn nhạt cười.
Chiến Liệt không nói gì. Tiêu Thất thì sao? Trong lòng hắn, nàng chỉ là, nàng chỉ là…
Hừ, không phải nàng! Hắn oán hận nghĩ.
“Hay! Hay! Vài năm không gặp, cầm nghệ của Vũ nhi càng trở nên xuất chúng.” Quý thái phi vui vẻ quay đầu nhìn sang Hoàng thượng, “Phải vậy không, Hoàng thượng?”
Quý Vũ? Trong lòng Kỳ An vừa động, nhìn về phía nữ tử vừa tấu xong khúc nhạc, quả nhiên là địa linh nhân kiệt, mặt mày như họa.
Nàng không khỏi quét mắt xem xét Hiên Viên Sam bên cạnh, đã thấy hắn đang chăm chú nhìn nàng. Thấy nàng quay lại, Hiên Viên Sam hỏi, “Đã cảm thấy thoải mái hơn chút nào chưa?”
Nhìn khẩu hình của hắn, trong lòng ấm áp, nàng gật đầu, “Uh!”
Thấy tất cả mọi người đều đang nhìn nàng, tựa hồ chờ nàng trả lời.
“Gì vậy?” nàng nhỏ giọng hỏi Trường Khanh bên cạnh.
“Tiêu cô nương!” Quý Vũ nhẹ nhàng đi tới, “Sớm nghe nói tới mỹ danh của thất nữ Tiêu gia, không biết hôm nay Quý Vũ có thể may mắn lấy đàn kết bạn, được nghe Tiêu cô nương gảy một khúc?”
Ánh mắt doanh doanh lưu chuyển, tươi cười dịu dàng động lòng người, nhưng lời nói ra lại chẳng hay ho gì! Tiểu Thất vốn sinh trưởng trong quân doanh, làm gì có mỹ danh gì mà nghe đồn?
Vì thế Kỳ An ngẩng đầu, “Ngươi nghe được mỹ danh gì về ta?”
“Phụt!” thái tử bên trên phun ra một ngụm trà, Mạc Nhược thì cúi đầu xem hoa văn tay áo, hai vai cũng run run không ngừng.
Quý Vũ sửng sốt, nhưng chỉ trong chớp mắt, lập tức tươi cười như có như không, “Tiêu phu nhân tài mạo song toàn, thiên hạ đều biết. Tiêu cô nương là chi nữ của phu nhân, hắn cũng là một cao thủ.”
Tiểu Thất chân chính rốt cục có tài nghệ này không thì Kỳ An không biết, vì thế nàng giật nhẹ Trường Lan, “Ta cũng là một cao thủ như vậy sao?”
Trường Lan đương nhiên hiểu ý tứ của nàng, vì thế nhanh chóng đứng dậy, hơi hơi thi lễ với Quý Vũ, “Quý cô nương, cô nương có điều không biết, thuở nhỏ tiểu thư chỉ thích đi theo mấy vị thiếu gia chạy ngược chạy xuôi, thực khiến cô nương thất vọng rồi.”
Quý Vũ cười cười, “Trường Lan cô nương khách khí rồi. Chẳng lẽ Tiêu cô nương cảm thấy Quý Vũ tài nghệ thô bỉ, không đáng để luận bàn?”
Lần này thì nàng phải trả lời rồi. Kỳ An căng thẳng. Chợt thấy Hiên Viên Sam đứng dậy, hơi đem nàng hộ ở sau người, biểu tình lạnh nhạt, ngón tay giơ lên, đồng thời Khinh Ngũ cũng mở miệng, “Nàng hôm nay không khỏe.”
Một câu liền sáng tỏ.
Quý Vũ nhìn hắn, ôm đàn thi lễ, “Quý Vũ hiểu!” rồi xoay người trở về.
“Chỉ là đáng tiếc một thân tài nghệ của Tống Quý.” Quý thái phi thở dài nói, rồi lại quay sang hoàng hậu, “Chất nữ của người chẳng phải cũng lớn lên trong quân hay sao? Có phải cũng tài hoa như nữ nhân này không?”
Hoàng hậu tươi cười, nói, “Cũng có biết chút ít, nhưng không gọi là tinh thông…”
“Có một chút là tốt rồi, kêu nàng đi ra góp vui một chút, cũng là để bọn nha đầu này có thể học tập.” Quý thái phi không đợi nàng nói hết, lập tức chặn họng.
Lúc Long Liên đi ra, trong lòng Kỳ An căng thẳng.
Đúng là nàng không thích Long Liên, hoặc là xét theo một khía cạnh nào đó, nàng hận nàng ta.
Nhưng giờ phút này, thấy nàng tiều tụy cơ hồ đững không vững, bao nhiêu hận ý đột nhiên trầm xuống, một loại cảm xúc khác dâng lên ngày một rõ ràng.
Đến tột cùng là cái gì khiến cho nữ tử trên thế gian tranh đoạt lẫn nhau, thương tổn nhau?
Tiếng đàn chậm rãi vang lên, u sầu triền miên, như khóc như than.
Hai mắt Long Liên si ngốc nhìn phía Lạc Hoài Lễ.
Sau một khúc đàn, Hoàng thượng bỗng nhiên mở miệng, “Long Liên, hôm nay ngươi thương tâm, có biết ngày đó có người bị ngươi làm cho đau đớn hơn ngàn lần?”
Long Liên rưng rưng, cúi đầu, “Liên nhi tự biết nghiệp chướng nặng nề, cho nên Hoàng thượng m