Anh, “Lạc thúc thúc, tiểu Thất cáo biệt người tại đây.”
“Tiểu Thất?” Lạc Anh kinh nghi bất định.
Kỳ An cười khẽ, “Lạc thúc thúc, ta biết ngươi muốn nói gì. Nhưng thật sự là không cần, đây là lựa chọn của ta, Lạc thúc thúc, có thể thành toàn cho ta sao?”
Lạc Anh nhìn thấy Lạc Hoài Lễ đuổi ra tới cửa, lại thấy đi cùng hắn chỉ có Long Liên, có chút minh bạch, nhịn không được, ngữ khí có chút nghẹn ngào, “Tiểu Thất, đây là lựa chọn của ngươi sao?”
“Dạ!” Kỳ An kiên định gật đầu.
Lạc Anh vuốt đầu Kỳ An, nhìn gương mặt tiều tụy tái nhợt của nàng, thở dài, “Chung quy là Lạc gia phụ ngươi. Tiểu Thất, Lạc thúc thúc thật đau lòng.”
Sống mũi cay cay, Kỳ An lao vào lòng Lạc Anh, “Cám ơn Lạc thúc thúc.”
Lạc Anh vỗ vỗ vai nàng, buông nàng ra.
Kỳ An hấp hấp cánh mũi, đi đến trước mặt Hồ thái y, “Lão nhân, ta rốt cục đã có cơ hội đi ra ngoài xem xét rồi. Ngươi xem, ta đã nói là sẽ có cơ hội mà.”
Khẽ nghiêng đầu, Kỳ An cười nhìn hắn.
“Nha đầu ngốc!” Hồ thái y cười mắng, ôm cổ nàng.
“Sư phụ!” Nàng thấp giọng nói với Hồ thái y, “Không cần cho Lạc Hoài Lễ biết quan hệ giữa chúng ta. Nếu nàng ta đã trả giá lớn như vậy, ta liền thành toàn cho nàng.”
Hồ thái y không nói gì, chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên. Tên đồ đệ thiện lương này!
“Tiểu Thất!” Lạc Hoài Lễ lại gọi một tiếng, đau thương nhìn nàng.
Kỳ An quay đầu lại, môi giật giật. Long Liên lập tức khẩn trương chạy đến bên người Lạc Hoài Lễ.
Kỳ An than nhẹ, đi tới trước mặt hắn, “Lạc Hoài Lễ, thực xin lỗi về tất cả mọi chuyện.” Một câu này là chân tâm thành ý, không thể nói là ai phụ ai, chỉ có thể đổ tại thiên ý trêu ngươi.
Ánh mắt chuyển đến Long Liên, “Tướng quân phu nhân, điều ngươi muốn, ta đã thành toàn, điều ngươi không muốn, thượng thiên cũng đã thành toàn.”
Nàng quét mắt một vòng bốn phía, “Các vị, sau này còn gặp lại.”
Sau đó lên xe ngựa đi, không hề quay đầu lại.
Để lại sau lưng là ai hối, ai đau, ai không cam, đều đã không còn can hệ tới nàng.
Sóng trước chưa lui, song sau đã xô tới. Mọi người Lạc gia về tới phủ, phát hiện thấy người tới người lui một mảnh hỗn loạn.
“Đây là chuyện gì?” Lạc Anh hỏi.
Quản gia sắc mặt lo sợ không yên, nhìn về phía Trường Lan.
Trường Lan cúi người hành lễ, biểu tình bình tĩnh, đưa ra một cuốn sổ, “Bẩm thượng thư đại nhân, Trường Lan đã hạch toán hết đồ cưới ngày đó của tiểu thư, lại cả những tiêu dùng nửa năm qua ở Lạc phủ, đây là kết quả, Trường Lan đã so sánh với kết quả của quản gia, chuẩn xác không sai, thỉnh lão tướng quân xem qua.”
Một bên lại đưa ra một cái hộp, đi đến trước mặt Kim Vân và Lý Thị, “Những châu bảo trang sức mà hai vị phu nhân đưa cho tiểu thư đều ở trong này, thỉnh phu nhân xem qua.”
Đặt chiếc hộp trước mặt hai người xong, lại cầm một tấm ngân phiếu đi tới trước mặt Lạc Hoài Lễ, “Lạc tướng quân, ngài từng mua rất nhiều quần áo trang sức cho tiểu thư. Những thứ đó vì đã dùng qua nên không thể trả lại hiện vật, bởi vậy Trường Lan tính ra tiền cho ngài, thỉnh kiểm kê lại một chút.” Cũng không chờ Lạc Hoài Lễ trả lời đã đem ngân phiếu đặt lên bàn trà bên cạnh hắn.
Bỗng nhiên một tiếng nổ lớn vang lên bên ngoài, Lạc Anh cả kinh, “Lại chuyện gì nữa đây?”
Chỉ thấy Trường Khanh mặt mày lấm lem đi vào, theo sau cũng là mấy người mặt đầy tro xám.
Trường Khanh đi tới, đứng song song với Trường Lan, chắp tay hướng Lạc Anh, “Tiểu thư nhà ta phạm sai sự, làm ô nhục gia phong của Lạc gia, khiến tất cả mọi người đều tức giận. Trường Khanh đã nghĩ, một chỗ bẩn như vậy nên bị phá hủy thật sạch sẽ, bởi vậy Đông viện nơi tiểu thư từng sống ta đã cho nổ tung rồi, xin cam đoan là không còn một chút dấu vết. Bản vẽ lại của Đông viện ta đã giao cho đốc công, tiền công cũng đã trả, sau ba tháng nữa sẽ hoàn công.”
Lạc Hoài Lễ ngơ ngác nhìn mặt đất, một dấu vết không còn là ý gì? Có phải ngay cả những thứ hắn treo trước cửa sổ cho nàng ngắm cũng không còn?
Trường Khanh và Trường Lan nhìn nhau một cái, gật gật đầu, cùng nhau quỳ xuống, cung kính hành lễ với Lạc Anh, “Trường Lan/Trường Khanh bái biệt Thượng thư đại nhân.”
Lạc Anh thở dài một tiếng, “Tiểu Thất giao cho các ngươi.”
Hai người nhìn nhau cười, đi ra cửa, cước bộ nhẹ nhàng như bay.
“Trường Khanh, nhanh lên, nếu không sẽ không đuổi kịp tiểu thư.” Đây là tiếng Trường Lan.
“Được!” Trường Khanh hưng phấn đáp.
Lạc Hoài Lễ chỉ cảm thấy lòng trống trơn, vô cùng khó chịu, một ngày này giống như một năm, thật là gian nan.
“Tiểu Thất!” Hắn nằm lấy ngực ngồi xổm xuống, muốn làm giảm đau đớn nơi lồng ngực. Rõ rang là nàng làm sai, vì sao những gì xảy ra hôm nay lại làm cho người ta hỗn loạn. Hay là hắn sai lầm rồi.
Lạc Anh suy sụp ngồi trên ghế, như đột nhiên già thêm vài tuổi.
Kim Vân mờ mịt nhìn ra ngoài cửa, cảm thấy ánh mặt trời trở nên cực kỳ chói mắt.
Trong xe ngựa, Trường Lan giúp đỡ Kỳ An, một bên không ngừng kêu lên, “Trường Khanh, chậm một chút, không được làm tiểu thư mệt.”
Kỳ An cười tủm tỉm nhìn Trường Lan, “Trường Lan, xe ngựa không thể chậm hơn, nếu chậm hơn sẽ bị muộn mất.”
Trường Lan cẩn thận nhìn nàng, “Tiểu thư, có phải không thoải mái không? Hay là chúng ta dừng lại nghỉ ngơi một chút.”
“Không, ta rất tốt”, Kỳ An vỗ vỗ tay lên bụng, vẻ mặt hạnh phúc, “Cục cưng cũng rất tốt.”
Hài tử này đã được tạo nên trong tình yêu, nàng cũng muốn nó được sinh ra và lớn lên trong tình yêu.
Nàng nghĩ, tình yêu của Long Liên thực sự sâu đậm hơn của nàng rất nhiều rất nhiều. Kiếp trước, nàng và Trương Sở Du đã yêu nhau nhiều năm như vậy, nàng vẫn thiên vị Sở Sở. Thân là một mẫu thân, nàng vĩnh viễn không thể tưởng tượng được có thể hạ thủ làm thương tổn hài tử của chính mình. Cho nên trong cuộc đua tranh với Long Liên, nàng đã thua, thua tâm phục khẩu phục.
Long Liên đã ăn bột hoa hồng, lại nhận một chưởng của Phương Phỉ, ngâm người trong nước lạnh nên sinh non, có lẽ sẽ vĩnh viễn mất khả năng làm mẫu thân. Nàng nếu đã nguyện ý trả giá như vậy để giành lấy tình cảm, tức là đã yêu đến điên cuồng. Cho nên, nàng thành toàn.
“Tiểu thư, họ mẹ của Tiêu gia chủ là họ Tống, hay là chúng ta sau này sửa thành họ Tống đi?”
“Họ Tống?” Kỳ An ngạc nhiên, im lặng trong chốc lát rồi nở nụ cười, “Hóa ra đúng là thiên ý. Được, vậy thị họ Tống. Cục cưng, nghe thấy không? Ngươi về sau họ Tống nha!”
“Tống Trường Khanh? Ân, cũng rất dễ nghe.” Nghe thanh âm hai nữ nhân trong xe ngựa, Trường Khanh cũng thì thào tự nói hai câu.
Lão tướng quân có nói, dùng binh phải linh hoạt, bất kể là chiêu thức gì, hữu ích là tốt rồi. Làm người cũng giống như vậy, cái gì hư danh giả tự, người Tiêu gia chưa bao giờ để ý, chỉ cần người vẫn là người đó, họ gì thì có gì phải suy nghĩ. Trường Khanh lại thêm một lần bội phục tướng quân nhà mình. Hay là tướng quân đã sớm dự đoán được có ngày này, cho nên mới sớm dạy mọi người như vậy? Bằng không tiểu thư sao có thể dễ dàng bị thuyết phục như vậy.