i đến cảm ơn sự chăm sóc của họ dành cho chị em cô bấy lâu nay.
“Vậy thì chị đừng đến thì hơn.” Utah ngồi xuống, dang rộng hai cánh tay đặt lên trên thành ghế, anh ta đến đâu cũng tuỳ tiện như thế, luôn phải tìm một tư thế thoải mái nhất, “Cả nhà không muốn nói lời tạm biệt chính thức với chị đâu. Đừng có trách em đã không nhắc nhở chị, mọi người đều đang kìm nén tới cực điểm rồi, tới lúc đó chị muốn đi e là cũng khó”.
Lạc Trần cảm thấy có chút không hiểu, việc đã đến nước này rồi, còn có điều gì khó nói nữa đây?
Utah nhìn Lạc Trần, “Chị có biết vì sao anh Lâm Tự muốn lấy Hứa Quán Hoàn không?”
Lạc Trần không nói gì, đợi Utah nói tiếp.
Utah nhìn Lạc Trần, vẻ mặt rất hình sự: “Em nghe nói, Lâm Tự đồng ý kết hôn với Hứa Quán Hoàn là bởi vì…”, nói đến đây anh ta dừng lại một lát, “… bởi vì nghe nói nhà họ Hứa có tín vật do mẹ Lâm Tự để lại, việc hôn sự này là do mợ1 tôi đã quyết định từ ngày trước rồi.”
[1] ý chỉ mẹ của Lâm Tự
Lạc Trần nửa tin nửa ngờ. Nhà họ Hứa có trong tay một vật như thế, tại sao không sớm đưa ra, việc gì phải kéo dài cho tới tận khi anh đã kết hôn? Huống hồ, cho dù là ý muốn của mẹ, với tính cách của Lâm Tự, chưa chắc anh đã để ý.
Utah thấy Lạc Trần có vẻ không tin, liền không ngừng giải thích, “Chị có biết người lớn trong nhà vì sao đều không tán thành không? Nếu thật sự là lợi lộc về nhà họ Lâm, liệu họ có từ chối không? Em cũng vừa mới biết, mẹ Lâm Tự tại sao lại để lại một tín vật có liên quan đến một phần năm cổ phần của Hoa Lâm mà cậu em đã cho mợ ngày trước. Mặc dù quyền sử dụng số cổ phần đó đã quyết định là sẽ do Lâm Tự kế thừa sau khi kết hôn nhưng những người lớn trong họ vẫn cảm thấy có nguy cơ tiềm ẩn trong đó nên mới không để ý gì đến nhà họ Hứa.
Lạc Trần gật đầu.Theo những gì cô biết thì những thứ đó không đủ để khiến Lâm Tự phải dùng hôn nhân để trao đổi.Nhưng thế thì có liên quan gì đến cô? Có thể Lâm Tự có rất nhiều lý do để đồng ý hôn sự này nhưng muốn cô phải đi, chỉ cần một lý do thôi cũng đủ rồi.
Utah vẻ mặt tràn đầy niềm tin nói: “Chị yên tâm, người lớn trong họ sẽ không để anh ấy kết hôn với Hứa Quán Hoàn đâu.”
Lạc Trần thật sự không nhịn được nữa, cô lên tiếng ngăn Utah lại, “Anh đừng nói nữa, Utah. Ý tôt của anh, tôi xin nhận. Nhưng Lâm Tự có kết hôn hay không cũng không liên quan gì đến tôi cả. Tôi đã rời khỏi đó thì sẽ không quay lại nữa. Hy vọng anh hiểu”.
Utah nhảy dựng lên: “Chị dâu nhỏ, mới chỉ không gặp mấy ngày thôi mà đã muốn rạch rõ ranh giới với nhà em rồi sao?”.Thự c tế anh không phải là người tốt bụng gì cho cam, chỉ với những người thật thân thiết mới quan tâm đặc biệt như thế.Bộ dạng của anh lúc này như muốn liều mạng với Lạc Trần không bằng. Anh đã có lòng tốt coi trọng cô, cô lại không cần, thật khiến Utah tức giận vô cùng.Mặc dù anh chỉ phô trương thanh thế, nhưng bộ dạng đó cũng đủ để doạ người khác sợ chết khiếp rồi.
Rất nhanh, mọi người xung quanh đã bu lại, Lạc Trần cô độc ngồi ở giữa, Utah đứng đó gào thét, anh cần gì phải quan tâm đây là đâu chứ! Thực ra Utah rất quý Lạc Trần, người con gái này mặc dù không nói nhiều nhưng lại khiến anh thấy dễ gần, muốn tiếp cận cô. Đồng thời anh cũng không muốn Lâm Tự lấy Hứa Quán Hoàn. Mặc dù hơi ích kỷ, nhưng anh không muốn để người con gái đó trèo lên đầu mình.
Lạc Trần thấy Utah bắt đấu hành động không bình thường liền phát lờ anh ta. Nhưng xung quanh càng lúc càng đông người, âm thanh càng lúc càng ồn ào, Lạc Trần có cảm giác không khí đều bị bọn họ cướp đi cả rồi. Cô giơ tay, miễn cưỡng túm lấy vạt áo của Utah định nói vài câu, còn chưa kịp lên tiếng thì tay đã bị Utah hất ra. Anh ta vẫn tiếp tục đay nghiến Lạc Trần.
Lạc Trần tuột từ trên ghế xuống đất, ngồi xổm ở đó, dường như chỉ ở giữa những đôi chân đó mới có không khí để cô hít thở. Utah thấy cô như vậy mới nhận ra cô không khoẻ, giơ tay ra muốn đỡ cô đứng dậy thì phát hiện Lạc Trần đã bất tỉnh, ngã lăn ra đất, Utah chỉ kịp túm được cánh tay cô.
Sở Kinh Dương và Mông Mông lúc này cũng vừa kịp chen vào. Bọn họ đều cho rằng Utah bắt nạt Lạc Trần. Mông Mông ngay lập tức nhảy tới, hét lớn: “Anh làm gì thế? Anh làm gì cô ấy rồi?”.
Sở Kinh Dương không nói gì, lao đến như tên bắn, bế Lạc Trần lên chạy vào phòng cấp cứu. Những người đứng xem chung quanh cũng tản dần.
Mông Mông túm chặt lấy Utah, sợ tên thủ phạm này chạy mất, cả hai cùng chạy theo Sở Kinh Dương vào phòng cấp cứu.
Lạc Trần được đưa vào phòng cấp cứu. Bác sĩ kiểm tra qua tình trạng của cô rồi cầm những kết quả xét nghiệm từ tay Sở Kinh Dương nói: “Mọi người ra ngoài đợi cả đi.”
Lần này không cần Mông Mông phải túm lấy Utah, Sở Kinh Dương túm lấy cánh tay anh ta kéo ra ngoài.
“Nhà họ Lâm các người, đừng ức hiếp người quá đáng!”.
Mông Mông lúc này mới biết anh ta cũng là người nhà họ Lâm, cô đang chưa có chỗ trút giận đây này! Mông Mông nhún người xuống, chân mạnh mẽ hất lên một cái đã khiến Utah cao lớn nằm lăn ra đất.
Utah không hề đề phòng, sao có thể nghĩ một cô gái yếu đuối xinh đẹp lại ra tay độc ác như thế. Utah lồm cồm bò dậy, quyế định phải nói lý với Mông Mông. Lần này, Sở Kinh Dương ra chắn giữ hai người, “Đừng gây chuyện nữa, đây là đâu chứ, người còn đang nằm trong kia kìa.”
Nói tới đây, Utah chợt nhớ ra phải gọi điện cho Lâm Tự. Anh rút điện thoại, bấm số gọi cho Lâm Tự, Sở Kinh Dương giật lấy di động trên tay Utah, “Cậu gọi cho ai?”
“Anh trai tôi.”
Mông Mông đứng đó gào lên: “Đúng, bảo anh ta đến đây. Tôi sẽ không để anh ta được yên lành mà quay về đâu.”
Sở Kinh Dương thẳng tay tắt phụt máy di động của Utah rồi trả lại cho cậu: “Tôi thấy cậu đừng nên gọi thì tốt hơn.” Giọng anh ẩn chứa sự đe doạ.
Utah chẳng hề sợ hãi, giật máy di động lại, “Chị dâu tôi bị ốm, gọi anh tôi đến đây thì có gì là không đúng?”
“Cô ấy không phải chị dâu cậu.”
“Anh nói không phải thì là không phải chắc!”
“Tôi thấy chuyện riêng của người khác, cậu đừng nên can dự vào thì hơn.”
“Tôi cũng muốn nói câu đó với anh đấy.”
Mông Mông xen vào: “Anh khách sáo với hắn ta làm gì? Người nhà bọn họ đều ỷ thế hiếp người, đánh rồi hãy nói.”
Sở Kinh Dương kéo Mông Mông lại, nói với Utah: “Cậu mau đi đi, chúng tôi sẽ chăm sóc cho Lạc Trần”
Utah nhìn Mông Mông đang hung hăng kích động, biết mình không thể cố chấp liền quyết định đi ra ngoài gọi điện trước, không cố ở lại nữa.
Mông Mông không hiểu, kích động nói: “Sao lại thả cho hắn ta đi? Hắn ta vẫn còn chưa nói vì sao lại khiến Lạc Trần bị ngất xỉu mà.”
Sở Kinh Dương không trả lời, chỉ đi đến bên cạnh ngồi xuống.
“Anh nói đi chứ!”
“Mông Mông, chuyện của Lạc Trần cứ để cô ấy tự quyết định, em đừng can dự vào nhiều quá.” Sở Kinh Dương từ tốn nói.
Mông Mông đứng ngẩn ra đó, đột nhiên nói to: “Haizz, nhìn em xem, Lạc Trần mằm trong kia chưa biết sống chết thế nào, em ở đây gây chuyện gì chứ!”.
Sở Kinh Dương nhìn vào phía trong, “Không sao đâu, cô ấy chỉ ngất xỉu thôi, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Khi Lạc Trần tỉnh lại thì trời đã gần tối. Bác sĩ nói, cô chỉ ngủ mất mà thôi. Bác sĩ cho cô thở oxy một lúc, lại tiêm thêm một liều thuốc bổ. Mông Mông và Sở Kinh Dương vẫn ngồi trong phòng bệnh chăm sóc cho cô.
Lạc Trần tỉnh dậy, nhất thời không biết mình đang ở đâu. Cô nhìn sang bên cạnh, một thân hình cao lớn đang đứng trước cửa sổ. Lạc Trần chớp chớp mắt một lúc mới nhận ra đó là Sở Kinh Dương. Nỗi thất vọng tiến vào trong tim cô, cô đang chờ đợi ai chứ? Lạc Trần tự chế nhạo mình, sao đến lúc này người cô muốn gặp nhất vẫn là anh.
Lạc Trần di chuyển ánh nhìn, thấy Mông Mông đang gục mặt xuống giường, hình như đã ngủ.
Lạc Trần dùng hết sức để gọi: “Sở Kinh Dương”, giọng cô vô cùng yếu ớt, “Em làm sao thế này?”
Sở Kinh Dương bước tới bên kia giường rồi ngồi xuống, cầm tay Lạc Trần lên: “Em không sao, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt thôi”.
Lạc Trần cảm thấy cô không còn đủ sức để gật đầu nữa, chỉ muốn ngủ tiếp, thế là liền nhắm mắt lại. Nhưng Lạc Sa vẫn đang ở nhà, cậu nhất định sẽ lo lắng. Cô lại mở mắt ra, Sở Kinh Dương vội nói: “Em đừng suy nghĩ gì cả, việc ở nhà anh đã sắp xếp hết rồi, khi em ngủ dậy thì mọi thứ vẫn tốt đẹp như cũ thôi”.
Nghe anh nói như vậy, nước mắt của Lạc Trần cứ thế tuôn rơi. Tất cả sẽ lại tốt đẹp như cũ sao? Tại sao cô lại bất lực thế này? Lẽ nào rời xa Lâm Tự thì cô phải sống trong bi thương đau khổ mãi sau?Cô càng muốn bản thân mình kiên trì độc lập thì càng trở nên yếu đuối, đến cơ thể cũng không còn chút sức lực nào nữa.
Đột nhiên Lạc Trần cảm thấy có một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve má cô, những ngón tay khô ráo lau khô những vệt nước mắt trên mặt. Giọng của Sở Kinh Dương vang lên bên tai cô: “Lạc Trần, em phãi nghỉ ngơi cho khoẻ, có sức khoẻ, cuộc sống mới có thể tốt được.”
Từ trước tới nay, Sở Kinh Dương luôn cố gắng khắc chế suy nghĩ muốn tìm gặp Lạc Trần, anh cũng có sự kiêu ngạo và kiên trì của riêng mình. Anh hoàn toàn không có ý định ép buộc một người con gái trong tim đã mang hình bóng một người đàn ông khác. Cho dù là anh yêu cô, luôn quan tâm tới cô, chăm sóc cô trước sau như một thì anh cũng không muốn miễn cưỡng cô phải ở bên mình. Đấy là sự cố chấp của anh trong chuyện tình cảm, cũng là sự tôn trọng giành cho tìm cảm giữa hai người.
Lạc Trần đã tỉnh nhưng lại lười biếng không muốn mở miệng, để mặc giọng nói của Sở Kinh Dương nhè nhẹ trôi lướt qua tai mình.
Sở Kinh Dương cằn nhằn cô với thái độ hết sức yêu chiều: “Đã bao nhiêu ngày rồi em không ăn cơm, không nghỉ ngơi rồi hả? Hôm nay, em bị ngất chủ yếu là vì đường huyết hơi thấp. Nhưng kết quả xét nghiệm cho thấy dạ dày của em không ổn, hiện giờ hàm lượng bạch cầu cũng thấp. Nếu cứ tiếp tục thế này thì hệ thống miễn dịch cũng sẽ bị anh hưởng. Em không nên để mặc bản thân như thế.”
“Đừng ngủ nữa, giờ em cần phải ăn một bữa no đã.” Sở Kinh Dương ra ngoài lấy một chiếc khăm mặt, cầm tay Lạc Trần lên, lau từng ngón tay cho cô, sau đó lau qua mặt một lượt, “Nào, giờ để anh mua ít đồ ăn nhé”. Nói xong, anh quay sang gõ vào đầu Mông Mông.
Mông Mông phản ứng rất nhanh, vừa mở mắt đã lập tức lao lên hỏi: “Lạc Trần, cậu tỉnh rồi! Cậu làm mình sợ gần chết! Cậu nằm đó ngủ bao lâu rồi chứ, làm mình lo quá!”. Cô vừa dung tay sờ đầu mình, vừa thắc mắc sao mình lại ngủ lâu như thế, còn đầu mình sao lại đau thế này?
Lạc Trần nhìn bộ dáng của Mông Mông, không nhịn được mà phì cười. Dường như chỉ cần có Mông Mông ở bên cạnh là cô có thể cảm nhận được sự tươi đẹp và thuần khiết phải có ở lứa tuổi này, tất cả những gì cô mất đi đều có thể tìm lại được ở Mông Mông.
“Mông Mông, em ở đây với Lạc Trần, anh về nấu cơm tối cho hai người”. Sở Kinh Dương vừa dặn dò vừa cầm áo khoác đi ra ngoài. Đột nhiên, anh như nghĩ ra gì đó, quay đầu lại nhìn Mông Mông.
Mông Mông lần này rất nhanh nhạy, lập tức hết sức lễ phép nói: “Xin thủ trưởng cứ yên tâm, lần này tôi nhất định hoàn thành nhiệm vụ, để cô ấy được nghỉ ngơi. Không để bất kỳ kẻ nào vào làm phiền”.
Sở Kinh Dương gật đầu. Anh chàng Utah kia biến mất cho tới tận lúc này, theo lý mà nói thì người nhà