thương, cho dù là sự đau đớn bằng một phần trăm của cô đi chẳng nữa, cũng phải để anh nếm thử một chút.
Lâm Tự thấy đau liền lập tức thả lỏng tay. Lạc Trần thở hắt ra, ngồi phịch xuống đất thở dốc. Lâm Tự giữ chặt chỗ bị cắn, lùi về phía sau mấy bước, vết máu bắt đầy loang dần qua vải áo sơ mi.
Hai người nhìn nhau, tròng lòng đều cảm thấy tình cảnh này thật hoang đường, ai mà ngờ được bọn họ lại có thể đánh nhau như thế? Lâm Tự nhìn Lạc Trần ngồi dưới đất ra sức thở, đột nhiên cảm thấy chỉ cần người con gái này ở trước mắt mình, ở bên cạnh mình, thế thì còn phải tính toán là gì nữa?
Lâm Tự cố gắng bình tĩnh lại, "Vẫn ổn chứ?", anh bước tới định kéo Lạc Trần đứng lên.
Lạc Trần co rúm lại, cảm thấy Lâm Tự lúc này thật xa lạ. Cô vốn định mặc kệ anh nhưng lại sợ kích động đến anh, đành vịn vào anh để đứng dậy. Sự chờ mong, hy vọng của cô cùng với những dự định về tương lai vừa rồi đã hoàn toàn tiêu tan theo vết cắn đó. Lúc này Lạc Trần cảm thấy trấn tĩnh, yên ổn đợi những thứ cần thiết cho sự sinh tồn, những thứ quan trọng hơn cả tình yêu.
Việc vừa xảy ra khiến Lạc Trần trong lòng cảm thấy sợ hãi. Cô chầm chậm đi đến cạnh Lâm Tự ngồi xuống.
Giữa cô và Lâm Tự vẫn còn rất xa cách, sự xa cách đó hoàn toàn không phải đến từ những yếu tố bên ngoài mà đa phần đều xuất phát từ bản thân họ. Lạc Trần cúi đầu nhìn cánh tay Lâm Tự, cánh tay này dường như đang truyền cho cô sự an ủi. Lạc Trần đặt tay mình lên tay anh để hai người có thể truyền hơi ấm cho nhau, tìm lại sự bình tĩnh qua hành động thân mật này.
Nghĩ thế nào, Lạc Trần chậm rãi hỏi: "Lâm Tự, tại sao anh lại tức giận? Là vì em không nghe lời hay vì em ở cùng với Sở Kinh Dương?".
Tay Lâm Tự siết chặt, "Cả hai". Thực ra, anh cũng không biết nên nói với Lạc Trần thế nào về suy nghĩ của mình.
"Nếu anh lấy Hứa Quán Hoàn, anh cũng sẽ giận dữ với cô ấy như thế chứ?"
"Đương nhiên là không." Lâm Tự buột miệng trả lời. Anh chỉ giận dữ với những người đặc biệt quan tâm, nếu không thì cần gì phải lãng phí tình cảm như thế? Hứa Quán Hoàn chẳng qua cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi.
Nhưng câu trả lời này của anh lại bị Lạc Trần lý giải theo một cách khác: Nếu Lâm Tự và Hứa Quán Hoàn kết hôn anh sẽ ít tức giận hơn, nói cách khác là anh sẽ sống vui vẻ hơn.
“Ồ” Lạc Trần gật đầu, lạnh lùng đáp: “Em biết rồi”, sắc mặt cô rất kém. Có lẽ những người khác khi đứng trước mặt người mình yêu đều cố gắng tỏ ra kiên cường nhưng Lạc Trần thấy không cần thiết phải làm như vậy. Nếu thật sự quan tâm đến nhau thì phải nói ra, giữ mãi trong lòng, hai người cứ phải đoán già đoán non, thật sự mệt mỏi.
Lâm Tự nhìn sắc mặt cô, lập tức nhận ra cô đã hiểu sai ý mình, “Em biết gì chứ? Tự cho mình là đúng, tự mình quyết định. Lăng Lạc Trần, trong tất cả phụ nữ thì em là mẫu người đáng ghét nhất”. Lúc đầu, anh cứ nghĩ đã tìm được người con gái mình không ghét, không phải bận tâm, nhưng xem ra anh đã tìm về cho mình một kẻ thù trời định, hai người mà ở bên nhau luôn là anh chết tôi sống nhưng lại không sao vứt bỏ được.
Sắc mặt Lâm Tự dịu xuống. Người Lạc Trần thực sự quan tâm, lại có thể không phải là anh sao?
Utah kinh ngạc nói: “Em không biết anh ấy chơi hockey à? Tiền đạo đấy, vừa chuẩn vừa hay. Mặc dù không phải đội chuyên nghiệp, nhưng mấy người đó đều đánh rất khá!”. Utah giơ ngón cái lên tán thưởng, “Mỗi lần thấy bọn họ la hét trên sân anh cũng muốn lao xuống, đáng tiếc khả năng giữ thăng bằng của anh quá kém, đi theo họ bao nhiêu năm rồi, đừng nói tới đỡ cầu mà ngay cả trượt cũng không nổi”.
Nhìn bộ dạng hứng thú chờ đợi của Lạc Sa. Utah vỗ vỗ vai cậu nói: “Muốn xem họ thi đấu phải không? Lần sau có cơ hội anh đưa em đi”.
Lạc Trần cũng có chút ngạc nhiên quay sang nhìn Lâm Tự, một người từ trước tới nay chỉ thấy tập thể dục trên máy như Lâm Tự, thì ra cũng là một cao thủ chơi thể thao. Lâm Tự vẫn còn quá nhiều điều mà cô không biết. Anh có quá nhiều khía cạnh, lần nào cũng khiến cô có cảm giác đã nhìn thấy hết rồi nhưng vẫn luôn có một phần nào đó bị khuất vào trong. Trên thực tế cũng chẳng ai dám nói rằng, đã thực sự hiểu về anh, “sâu không thể đo” là cụm từ rất phù hợp với anh.
Mặc dù đông người nhưng bữa cơm lại diễn ra trong không khí vô cùng trầm lặng. Tất cả mọi người, đều biết có một vấn đề nhạy cảm không nhắc tới vào lúc này.
Lâm Chiêu nói: “Vợ chồng Chí Đông sẽ ở trong nước một thời gian rồi mới đi, sau này con mỗi tuần về đây ăn cơm một lần”. Một năm trở lại đây, những bữa cơm đông đủ ở khu biệt thự họ Lâm không còn được tuân thủ nghiêm ngặt như trước nữa. Bình thường mỗi tuần ai cũng về nhà một lần, nhưng về cũng không chắc đã ở lại ăn cơm, chỉ tới thăm xem ông có khỏe không, rồi lại đi ngay. Vì vậy khi ông Lâm Chiêu đã nói thế, không ai dám lên tiếng phản đối.
Chỉ có Utah là lầm bầm kêu nhỏ: “Trời ạ!”, cuối tuần chẳng phải là thời gian vàng để hẹn hò hay sao? Các cô gái xinh đẹp đều mong chờ đến cuối tuần để được bên anh. Nhưng giờ ở nhà đặt ra kỷ luật thép thế này, xem ra miếng ăn đã đến miệng rồi còn để rơi mất.
Lâm Đoan Tử giận dữ trừng mắt với cậu con trai, bà biết con trai mình đang ca thán vì cái gì. Utha đưa tay ra trước mặt mẹ, làm bộ dạng như bắt lấy ánh mắt sắc nhọn mà bà vừa phóng ra cầm về trước mặt mình, xòe tay, ngay sau đó là rùng mình chấn động, ngã người vào thành ghế làm như vừa bị điện giật, dính chặt xuống ghế không nhúc nhích. Lâm Đoan Tử lại liếc xéo một cái, Utah giống như được nạp điện, giật nảy người hồi phục lại như bình thường, gắp thức ăn ăn cơm như chưa có chuyện gì xảy ra.