“Không biết sao Bồi Nguyên có thể coi trọng loại phụ nữ này, trông quá bình thường, hơn nữa tham ăn đến như vậy.” Một giọng nói khác tiếp tục cất lên, rõ ràng là đang nhằm vào “người phụ nữ của Đoàn Bồi Nguyên”.
Giang Xuân Tuệ nâng mắt lên nhìn. Ngược lại cô rất muốn nhìn coi thử bộ dạng của đám phụ nữ “đặc biệt” đến cỡ nào mà dám dùng loại âm lượng không sợ bị cô nghe thấy, xoi mói cô một cách trắng trợn.
Bên cột cách đó vài bước, ba người phụ nữ đang bưng rượu vang, ánh mắt ghen tỵ đồng thời bắn về phía cô.
“Đúng vậy, sau khi Bồi Nguyên chia tay chúng ta, hình như ánh mắt càng ngày càng kém.”
Chúng ta?! Ánh mắt Giang Xuân Tuệ lập tức trừng lớn gấp ba, biến từ liếc sang nhìn trực diện, nhìn chằm chằm ba người phụ nữ rõ ràng đã từng quen chồng mình.
Rống, một lần đến ba người mà còn cùng chung mối thù, có phải là quá khoa trương không?
“Nghe nói con đó trông con cho người ta…”
“Là bởi vì trong nhà không có tiền nên mới muốn câu rùa vàng chứ gì, bằng không sao có thể ăn sang mặc quý, cả người toàn hàng hiệu.”
“Môn không đăng hộ không đối, có phải Bồi Nguyên bị con đó gài không? Vậy mà lại đi cưới nó…”
Ôi trời! Cư nhiên trước mặt cô nói như vậy, chẳng lẽ cô là cái gì “kẻ thứ tư chen ngang” nên bị phun nước miếng?
Điều này có thể nhịn được thì còn cái gì không nhịn được! Giang Xuân Tuệ buông dĩa, không chút nghĩ ngợi đi về phía ba người phụ nữ coi cô là không khí, hoàn toàn không tôn trọng cô kia, nâng cằm lên, giả bộ cười.
“Thật ngại quá đi, chồng tôi thích loại phụ nữ không có tiền trông lại không quyến rũ như tôi đó, thì sao? Có cần suy nghĩ thử coi có nên quyên toàn bộ tài sản của mấy cô cho người khác không, nói không chừng chờ đến sau khi mấy cô hai bàn tay trắng, chồng yêu của tôi cũng sẽ gặp mặt mấy cô nhiều hơn, rồi trở lại cặp với mấy cô.” Mở đầu vô, cô đã vì mình được yêu chiều mà xin lỗi bọn họ, cách nói chuyện thẳng thắn trực tiếp khiến cho “ba mặt” đối phương lộ vẻ kinh ngạc, vừa hoảng vừa giận.
“Con đó đang nói hươu nói vượn gì vậy?!” Ba người phụ nữ che lấy bộ ngực đang rung lên mãnh liệt, vẻ mặt như nói rõ tim bọn họ đang đập mạnh và loạn nhịp, không thể tin được người phụ nữ tướng mạo bình thường như thế này lại dám “độc đấu” với bọn họ.
“Tôi không nói bậy, hay là mấy cô trực tiếp cho tôi hết tài sản đi, có lẽ trừ việc giúp người ta trông con ra, tôi còn có thể bỏ chút thời gian ra mở lớp giảng bài, dạy mấy cô làm cách nào gài đàn ông thì mới có thể thành công, trở thành người toàn thân là hàng hiệu lại có danh phận là vợ cả, mà không phải mấy trái nho chua bị người ta vứt bỏ.” Như thế nào! Bọn họ đã nói cô là kẻ có tâm cơ nặng, thủ đoạn cao minh, vậy thì đương nhiên cô cũng phải bày ra tư thái cao quý của người thắng, bằng không chẳng phải là phụ hy vọng của mọi người?
“Mày dám nói chúng tao như vậy!”
“Tôi đã nói cái gì? Người ta bất quá chỉ là rất lễ phép đáp lại chỉ dạy của mấy cô thôi nha.” Vô tội chớp mắt, cô cảm thấy mình nói chuyện không có vượt qua phạm vi phê bình của bọn họ chút nào nha.
“Mày cái con này…” Tay nắm ly rượu của ba người phát run, trên khuôn mặt diễm lệ không còn có sự đắc ý khi nãy, mà thay vào đó là một mảnh đỏ lên vì tức giận sôi máu.
“Bình tĩnh một chút, hình tượng hình tượng, đừng quên ở đây là tiệc rượu từ thiện, lúc nào cũng phải chú ý một chút tới LP[1] của mọi người… Ý tôi là nói Love&Peace nha ha ha…” Cô che miệng mà cười, nhắc nhở ba người phụ nữ trông dường như đang muốn đập ly rượu trước mặt cô, ở đây là một nơi thần thánh, nếu tùy tiện gây sự thì sẽ trở thành trò cười của “xã hội thượng lưu”, nói không chừng ngày mai sẽ đi lên trang đầu báo chí.
Ba người phụ nữ trừng rồi lại trừng, cuối cùng đạp ba đôi giày cao gót kiểu dáng khác nhau, cùng nhau tức giận bước rời khỏi…
Chậc chậc, xem xem, bước đi hữu lực lại đều đặn, không làm chị em sinh ba thật đúng là đáng tiếc nuối.
Cô cười phì ra, cảm thấy chính mình đã đánh thắng một trận quá sảng khoái. Cô quay đầu muốn tìm thức uống giải khát, sau lưng đã có người thay cô bưng tới.
“Thật lợi hại nha, cô giáo Giang.” Khuôn mặt tuấn tú càng đẹp hơn bởi một nụ cười nhàn nhạt thú vị. Đoàn Bồi Nguyên đưa tới một ly rượu champagne chúc mừng thắng lợi cho vợ.
“Làm sao vậy? Là bọn họ đối với em không khách sáo trước.” Cô thu lại nụ cười, nhận lấy ly rượu, dũng cảm uống một hớp lớn, bản thân cô thấy mình không làm sai nhưng vẫn không nhịn được lo lắng hắn có thể trách cô khi dễ bạn gái cũ cũ cũ cũ cũ của hắn… Không biết bọn họ bạn gái số mấy!
Nghĩ đến vậy, cổ họng cô lên men, cô dứt khoát uống một hơi cạn sạch ly rượu champagne.
“Cho nên anh nói em lợi hại a, lấy một chọi trăm.” Hắn nhận lấy ly không, cười liếc nhìn dấu son môi mê người để lại trên mép ly, không có một chút ý tứ muốn trách cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu này của cô, ngược lại rất muốn cho cô một cái hôn, bội phục dũng khí và tài ăn nói của cô.
Vừa nãy hắn ở xa xa thoáng nhìn thấy vợ và ba người phụ nữ kia nhìn nhau liên tiếp, trong lòng liền rung lên mãnh liệt. Không phải hắn sợ vợ phát hiện chuyện phong lưu trước kia của hắn, mà là hắn biết cá tính không coi ai ra gì của ba người kia, lo lắng vợ sẽ bị bọn họ liên thủ “bao vây tiêu diệt”, chịu ủy khuất.
Vội vàng đến gần, hắn lại nhận ra hình như mình không có cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi, thậm chí không tới lượt hắn xen mồm, bà xã hắn cũng đã phản kích thành công, đánh ba người kia cho tơi bời tan tác. Có điều, hắn tin Giang Xuân Tuệ sẽ không vô cớ mà mở miệng công kích người khác, một phen lời nói trào phúng phản công lại khẳng định là do chịu kích thích tương đương…
“Hừ, nếu người nào đó không có ở bên ngoài lưu lại một đống nợ phong lưu, em có thể rất nhàn rỗi rồi.”
Giống như hiện giờ, cô đúng là bị “kích thích” nên mới có thể vung nắm đấm với hắn bằng ánh mắt, ngữ khí có thể so như là axit mạnh, tầm mắt giống rađa đảo khắp chung quanh, như là muốn tìm ra còn những người phụ nữ nào từng dính dáng với hắn… Chắc sẽ không phải thực sự là trăm người chứ?!
“Anh thấy hay là chúng ta trở về đi, đỡ phải có người ăn được nho mà còn chê nho chua.” Hắn hở môi cười khẽ, để ly rượu lên trên khay của bồi bàn, không biết vì sao hắn rất hưởng thụ cảm giác bị axit mạnh hắt vào này, thật sự là hoàn toàn “bất thường”.