Cô có phải nghe lầm hay không? Kết hôn cũng có thể có chuyện thật giả à!
“Đúng, chờ hợp đồng thuê mướn đến hạn, nhiều nhất là một năm, tôi sẽ ly hôn với cô.” Biểu tình người đàn ông nghiêm túc, không có một chút vui đùa.
“Vì sao?” Cô chỉ là tò mò nhưng ngữ điệu dồn dập chợt nghe ra lại giống như là rất luyến tiếc.
“Vì để cho mẹ tôi có thời gian an tâm điều dưỡng thân thể, hơn nữa sau khi kết hôn một năm không có mang thai, tôi có thể lấy lý do cô không mang thai, hợp lý đưa ra yêu cầu ly hôn. Mặt khác ở trong khoảng thời gian này, nếu tôi có đối tượng ngưỡng mộ trong lòng khác, có lẽ cuộc hôn nhân này cũng kết thúc trước thời gian.” Hắn cười như không cười động khóe miệng, dùng một loại biểu cảm cô không hiểu rõ mấy tỉ mỉ thuyết minh “nhu cầu” của mình đối với cô.
Rống! Nghe xong nửa ngày, tất cả đều là điều kiện có lợi với hắn mà.
“Cho nên anh chỉ là muốn lấy tôi làm ngụy trang đi lừa mẹ anh sao?” Cô cảm thấy bản thân mình bị lợi dụng. Ai biết chính bản thân mình bị lợi dụng đều sẽ không cảm thấy vui vẻ.
“Chẳng lẽ cô thực sự muốn gả cho tôi?” Lại là cái vẻ mặt muốn cười không cười này dạy cô nhìn tự nhiên cảm thấy căm tức.
“Đương nhiên không phải!” Cô vội vã phủ nhận, gấp đến độ thiếu chút nữa là cắn đầu lưỡi. “Chẳng qua… Kết hôn, là kết hôn nha! Anh có biết thất hôn có lực sát thương lớn đến cỡ nào đối với một người phụ nữ không?” Đừng tưởng rằng cô không biết cái loại quan niệm “trọng nam khinh nữ” tồn tại phổ biến ở xã hội châu Á, lỡ như về sau người đàn ông mà cô yêu bởi vì điều này mà cự tuyệt làm “người đàn ông thứ hai đời cô” thì làm sao bây giờ? Nếu vậy cô không phải sẽ rất thiệt thòi, đồng thời sẽ như bị mất hạnh phúc cả đời của mình sao?
“Cô giáo Giang, cô có biết miếng đất kia giá trị bao nhiêu tiền không?” Hắn khuyên cô dùng kim ngạch thực tế mà cân nhắc giá trị của chuyện này. Đợi sau khi đô thị đổi mới, giá miếng đất kia sẽ trở mình tăng thêm cả trăm triệu, cho nên tạm thời hoãn là vì hắn còn muốn thu mua mấy miếng đất liền nhau khác, tiến hành sửa sang lại, thời gian này mới có thể bán nhân tình này cho cô.
Tiền tiền tiền, có tiền thì rất giỏi sao!
Giang Xuân Tuệ một đôi mắt tròn sáng nheo lại thành “mắt hẹp”, phẫn nộ nhìn hắn.
… Được rồi, có thì rất giỏi, bằng không cô cần gì phải trăm phương nghìn kế tới gặp hắn một mặt.
Cô không cam nguyện mở rộng tầm mắt, hơi bớt giận, phải lý tính chấp nhận những điều hắn nói đều là sự thật.
“Thời gian này nếu cô biểu hiện tốt, khi ly hôn mặt khác tôi sẽ trả thêm một khoản tiền nuôi dưỡng rồi lại trợ cấp phí dời nhà trẻ.” Hắn không phải người keo kiệt, tự nhiên sẽ có điều bồi thường đối với việc cô thất hôn, chỉ cần trước khi thất hôn cô an phận làm một nàng dâu tốt, làm cho mẹ hắn “mỉm cười” dưỡng bệnh.
“Tôi suy nghĩ một chút.” Cô vẫn do dự nhưng lại không có biện pháp lập tức cự tuyệt đề nghị hoang đường này, bởi vì cái nhà trẻ kia tựa như ngôi nhà thứ hai của cô, có quan hệ chặt chẽ với cuộc đời của cô.
Hồi nhỏ, ba thất nghiệp một thời gian, chỉ có thể làm việc vặt ở chung quanh, lúc ấy em gái lại vừa được sinh ra, mẹ đang ở cữ, hoàn toàn không thể chăm sóc ba đứa con, nhờ vào bác và dượng chìa tay giúp đỡ, nhận bọn họ vào trong nhà trẻ cùng nhau chăm sóc, giúp nhà bọn họ rất nhiều. Thẳng đến khi học tiểu học, cô vẫn thường xuyên chạy tới nhà trẻ, chơi đùa kiêm làm việc vặt, buổi tối sẽ đem em trai, em gái dẫn về nhà.
Nghỉ hè năm nhất chia tay bạn trai, cô đến cô nhi viện làm công ích, cả ngày bị một đám trẻ con tràn đầy tinh lực quay chung quanh, nhưng lại vì vậy mà ngoài ý muốn chữa khỏi vết thương tình cảm, vì thế cô đột nhiên dường như nhận được tác động từ trên trời, sau khi trở lại trường học cô lập tức xin tạm nghỉ học, thi lại vào ngành giáo dục trẻ em của một trường đại học khác, lập chí ngày sau muốn giống như bác làm cô giáo nhà trẻ.
Điên cuồng nhất là sau khi cô có được vị trí giáo viên nhà trẻ công lập, vị trí mà người khác chen bể đầu cũng rất khó cướp được, vậy mà chỉ bởi vì vấn đề nhân lực của Dũng Kiện căng thẳng, dưới tình hình không có phúc lợi tiền lương hậu đãi, luôn luôn tìm không được giáo viên thích hợp, cô đã dứt khoát kiên quyết lựa chọn trở lại Dũng Kiện làm việc, ngay cả bác, dượng của cô đều phản đối một trận, nhưng bản thân cô cũng không thấy thiệt thòi, ngược lại rất vui vẻ vì có thể làm việc trong hoàn cảnh mà mình thích, còn có thể đến giúp những người mà mình thích.
Với điều kiện tiên quyết là không thương thiên hại lý, cảm thấy đúng là đi làm, dũng cảm tiến tới. Đây là cô, Giang Xuân Tuệ, người ngoài ngăn cản cũng không ngăn được.
“Ăn cơm xong, tôi sẽ tìm người khác.” Hắn thu hồi lại đề nghị mà hiển nhiên đã lãng phí thời gian của hắn, không có thời gian tiếp tục lãng phí với cô nữa, cũng không muốn dùng nhiều tâm lực thuyết phục cô. Bị cô dây dưa như vậy, món ngon trên bàn đã sắp nguội.
“Rồi! Tôi gả, tôi gả.” Vội vã bắt lấy tay hắn, cô không muốn cứ như vậy mà buông tha cơ hội này.
Nhà trẻ không chỉ là tâm huyết nửa đời của bác, dượng mà cũng là nơi tràn ngập ký ức thời thơ ấu của cô, cô không thể trơ mắt nhìn nó bị dỡ xuống. Cho dù nếu phải tìm chỗ khác dời đi nữa, dựa vào tài lực trước mắt của hắn cũng không thể lập tức tìm được chỗ thích hợp, chỉ có thể đi lên quan đấu một đường.
Người đàn ông mắt tinh chống lại cặp mắt trong suốt như nước kia, môi mỏng nhẹ nâng, như là vừa lòng cô thức thời.
“Cuối tuần này theo tôi về nhà ba mẹ tôi.”
“Không được, tôi có hẹn…”
“Tôi không phải đang cầu xin sự đồng ý của cô.” Hắn nhẹ nhàng đẩy tay cô ra, ung dung cầm lấy dao nĩa, chuẩn bị dùng cơm.
“Chẳng lẽ trong một năm này, mỗi một việc tôi đều phải dựa theo ý tứ của anh mà làm sao?” Cô căm giận bất bình nói, cảm thấy hắn chuyên chế như vậy thì hơi quá đáng, cô cũng có linh hồn, không phải búp bê được không!
“Tôi không có nhiều thời gian rỗi như vậy mà quản cô, nhưng liên quan đến chuyện của ba mẹ tôi, mời cô phải phối hợp, sắm vai làm vợ tôi cho tốt, không được lộ ra sơ hở.” Hắn lạnh lùng nhìn cô, lộ ra vẻ mặt cụt hứng. Chỉ cần cô làm tốt bổn phận, hắn người này cũng không khó nói chuyện đến như vậy.
Ít nhất chính hắn cho rằng như vậy.
“Một lời đã định.” Cô lộ ra nụ cười, may mắn thấy người đàn ông này coi như biết phân rõ phải trái. Tuy rằng bọn họ đặt ra một ước định rất “kinh sợ”, nhưng trong một năm này có thể hòa bình ở chung, các bên đều có lợi, chắc cũng coi như là một chuyện tốt.
Ít nhất mặt ngoài cô tự an ủi mình như vậy, bằng không những ngày tới sẽ thực sự khổ sở.
“Không tiễn.”
“A?” Cô mới thu tư liệu xong, có chút cảm thấy ngoài tình huống.
“Cô muốn ở lại ăn cơm sao?” Hắn liếc thức ăn trên bàn, châm chọc nhếch môi.
“Đúng rồi, cám ơn.” Cô kéo ghế dựa ra ngồi xuống, lộ ra biểu cảm được lợi.
Vừa rồi ở dưới lầu nhìn thấy giá trên thực đơn, quả thực dọa chết người! Hiện tại có “người có tiền” muốn mời khách, cô đương nhiên không cần phải khách khí, hơn nữa cô cũng thực sự đói bụng.
Người đàn ông nhẹ nâng hai khóe mắt, biểu cảm cứng ngắc lạnh lùng lại có một chút khuynh hướng nổ tung…
Cô gái này… Rốt cuộc là không có mắt hay là không có đầu óc? Cư nhiên thực sự ngồi xuống?!
Giang Xuân Tuệ mở khăn ăn ra, cầm lấy dao nĩa, ngẩng đầu mới phát hiện sắc mặt của người đàn ông đối diện khác thường, ánh mắt còn lợi hại hơn so với dao nhỏ trong tay cô.
Cô sợ hãi buông dao nĩa, ngượng ngùng cười cười. “Vậy tôi… đóng gói là tốt rồi.”
Hắn sắp hộc máu! Lại đối với chức vị giáo viên của cô mà tâm sinh hoài nghi.
Thật không ngờ, Giang Xuân Tuệ chính là bởi vì tính cách thẳng thắn, không quá biết xem xét sắc mặt của người khác, thực dễ dàng bị người ta xem thường mà không biết, cho nên cô mới đặc biệt thích ở chung với các bạn nhỏ ngây thơ, bởi vì bọn chúng có nghịch ngợm gây sự, ít nhất sẽ không hục hặc mà giở mấy chiêu đê tiện, đơn thuần hơn nhiều so với người lớn.
“Không cần, cô cứ từ từ mà dùng.” Đoàn Bồi Nguyên giựt lấy khăn ăn, ném lên trên bàn, cảm thấy mình nên vẫn trở về khách sạn của mình đi gọi món để ăn thì có vẻ phù hợp hơn, sẽ không bị người khác ảnh hưởng tâm tình dùng cơm.
“Ôi… Chờ một chút!” Thấy hắn giận dỗi mà rời bàn, cô vội vàng đứng dậy gọi hắn lại.
Rốt cục cũng biết mình bị xem thường đến cỡ nào rồi sao?
Hắn cười lạnh, xoay người lại.
Giang Xuân Tuệ thần sắc kích động chỉ vào nguyên bàn lớn đầy đồ ăn công phu kia…
“Đống này anh đều trả tiền rồi phải không? Trên người tôi chỉ có hai ngàn nguyên nha.” Cô không muốn bị bắt ở lại rửa chén, cũng không muốn trên lưng mang tiếng xấu ăn cơm bá vương[1], bằng không lỡ như bị lên tin tức, làm sao có thể có mặt mũi gặp các bạn nhỏ.
Mắt lạnh híp lại. Máu của hắn đã sắp lên đến yết hầu…
Cô gái này rốt cuộc sao lại thế này? Đầu óc cô ta làm sao vậy!
Đoàn Bồi Nguyên mặt như băng sương, bắt đầu hoài nghi giao dịch vừa rồi của mình có phải là sai hay không nữa.
“Này, rốt cuộc có hay không chứ? Làm chi không nói lời nào…”
Cuối tuần, khu núi Dương Minh.
Một chiếc xe thể thao màu bạc như tia chớp xẹt qua đường núi quanh co, nhanh như điện chớp nhẹ nhàng chạy về phía một căn biệt thự xa hoa chiếm diện tích hơn sáu trăm bình[2], ngoài cửa sổ phong cảnh chỉ dừng lại trong nháy mắt trước kính chắn gió, liền rút lại thành những sợi dây nhỏ trong tiếng gió rít gào, biến mất ở sau kính.
Xe thể thao dừng lại ở trước một cánh cổng lớn được chạm khắc, giống như chỉ là đạp phanh xe một cái rồi lại vội vàng chạy nhanh qua một bãi cỏ lâu năm, rồi vườn hoa tạo cảnh có dòng suối, cây cầu nhỏ, rồi bể bơi…
Trước tòa kiến trúc mang phong cách châu Âu độc đáo, lão quản gia đã dẫn hai người hầu đứng sẵn ở trước cửa, chuẩn bị nghênh đón thiếu gia và khách quý đến. Đợi động cơ xe vừa tắt, họ lập tức tiến lên mở cửa xe cho hai người.
“Còn không xuống xe?” Đoàn Bồi Nguyên đều đã đi nửa vòng quanh xe, đến chỗ ngồi kế bên tay lái, cô còn ngồi ở trong xe không nhúc nhích, bỏ những người hầu mang nụ cười xấu hổ qua một bên.
Cô không chờ hắn tự mình đến “nghênh đón” cô là không chịu được sao?
Đáy mắt âm thầm xẹt qua một tia không kiên nhẫn, con ngươi đen như mực nháy mắt lại khôi phục một mảnh lãnh trầm và sâu xa.
Cũng được, điểm tinh thần phục vụ ấy hắn còn có, trước kia cũng không phải chưa trải qua loại phụ nữ thích làm bộ làm tịch, đặc biệt thích tỏ vẻ cao quý ở trước mặt người hầu hoặc người làm. Mặc dù hắn cho rằng dùng phương thức này để thể hiện địa vị của bản thân mình vừa buồn cười lại nhàm chán, nhưng chỉ cần bọn họ đừng quá đáng, hắn cũng không ngại qua loa thỏa mãn hư vinh của bọn họ.
Thân ảnh oai hùng cuồng dã vậy mà lại nhẹ nghiêng xuống, tuấn môi mang độ cong đùa cợt, ở bên cửa xe chờ cô di động mông quý.
“Xuống, xuống xe… Ừ… Ừ…” Cô nhìn cảnh yên tĩnh ở ngoài xe, sắc mặt có chút tái nhợt gật gật đầu, hoảng hồn chưa định thần lại mà ôm ngực.
Xe? Cô còn tưởng rằng vừa rồi là ngồi máy bay a!
Bình thường đi quen phương tiện giao thông công cộn