ên đi khỏi thật, ở trong lớp này quá lâu rồi, đầu óc cũng thành ra ngốc nghếch, con tiểu yêu ngày thường bỗng biến thành nhóc con đáng yêu, con lừa ương bướng thường ngày bỗng chốc biến thành một con mèo nhỏ…
Anh băn khoăn lo ngại không biết sau buổi tối hôm nay, họ còn có thể gặp nhau nữa không…
Tốt nhất là đời này kiếp này đừng nên gặp lại nhau, nói thực, anh thật sự không chịu nổi người con gái như thế này.
Thật sự.
Rất rất không thể chịu đựng nổi.
***
Kẻ say rượu thì không bàn đến nhân phẩm.
Vì thế, khi Nám Nám nhảy đến ôm chầm lấy cánh tay người con trai trước mặt, cô không hề cảm thấy hành động của mình trông rất suồng sã, rất vô duyên, khiến người bên cạnh vô cùng coi thường.
Đột nhiên bị người khác ôm chầm lấy, lại có hơi rượu nồng nặc, không cần quay đầu lại, Ninh Hạo Nhiên cũng biết đó là con sâu rượu Dương Nám Nám. Anh muốn nhịn cũng không thể nhịn thêm được, lạnh lùng nói: “Bỏ ra!”
“Không bỏ!”. Nám Nám làm việc gì cũng cố chấp như vậy. Cô cảm thấy đây là cơ hội cuối cùng để bày tỏ tình cảm đã cất giấu trong lòng bao lâu nay, cũng có thể gọi là “không thành công cũng thành nhân”, nếu hôm nay không nói ra thì cả dời này cô sẽ hối hận. Cho nên, đối phương không vui thế nào thì cũng chẳng có tác dụng gì đối với cô cả, thậm chí cô còn thầm nhận định rằng đây chính là tính cách khó ưa của bọn con trai càng thích thì càng tỏ ra nghiêm nghị, lạnh nhạt với người mình thích, nghĩ thế, cô càng khăng khăng không chịu buông tay, nhất quyết không rời đi.
Anh không nói gì tiếp nữa, người chỉ cứng đơ ra, kệ cho cô bé ôm lấy cánh tay mình, hai người cứ đứng mãi trên sân vận động vắng vẻ, ánh trăng mờ ảo là nguồn sáng duy nhất của họ, bóng người kéo dài trên sân, vòng tay cô bé thật là ấm, cánh tay vốn cứng nhắc của Ninh Hạo Nhiên dần dần buông lỏng ra.
***
“Thực ra, em thích anh từ lâu lắm rồi”. Đầu óc quay cuồng, Nám Nám nói nhỏ nhẹ sau lưng, vừa dứt lời thì lại cảm thấy cánh tay trong lòng mình bỗng cứng đờ lại.
Tim Ninh Hạo Nhiên bỗng đập mạnh, anh sững người, ánh mắt cúi xuống nhìn bàn chân không nỡ bước đi của mình.
“Em biết, lúc lên lớp, anh cũng luôn nhìn em, cho dù anh không nói, em cũng có thể cảm nhận thấy anh có phần thích em. Thực ra, lúc nào em cũng luôn theo sát nhất cử nhất động của anh, hi vọng có thể ghi lại tất cả những khoảnh khắc đó trong đầu mình. Em biết chẳng còn bao lâu thời gian nữa, chúng ta sắp phải rời xa nhau rồi, nhưng em vẫn hi vọng và hướng về tương lai. Chỉ cần ngày cuối cùng trong đời có anh bầu bạn, em nhất định sẽ không cảm thấy cô đơn!”. Nám Nám lấy hết dũng khí nói những lời trong lòng ra, mặc dù phát âm không rõ ràng nhưng lúc này, với cô thì cảm giác của đối phương đã không còn quan trọng nữa rồi, ngược lại, cô đã nói ra tất cả những lời cất giấu trong lòng bao lâu nay, cô cảm thấy trong người nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Anh nhìn bóng hai người bên nhau dưới mặt đất, bất giác chậm rãi, nhẹ nhàng hỏi: “Nếu thời gian không cho phép cô hi vọng thì sao?”
“Có thể yêu ngày nào hay ngày đấy, chỉ cần chúng ta bên nhau, đều phải trân trọng mỗi ngày, dù sao thì tương lai còn vô khối thời gian, em sẽ dùng tất cả thời gian còn lại để nhớ đến anh!”. Nám Nám mặc dù có vẻ như đang biểu hiện sự quyết tâm nhưng trong lòng đã có dự cảm không tốt. Một lần nữa xin cảm ơn Thượng đế, uống rượu say rồi tỏ tình quả là một quyết định anh minh, may mà cô còn có thể mượn rượu để lấp liếm đi, nếu không thành công thì ít nhất cũng còn có thể mượn tiếng uống rượu say mà lỡ mồm lỡ miệng, mình quả thật quá đỗi thông minh khi nghĩ ra chiêu này.
Ninh Hạo Nhiên không nói gì cả, tiếng thở nghe có vẻ hơi nặng nề.
Nám Nám thấy anh ta không nói gì, cho rằng cô tỏ tình khiến anh ta hơi khó xử, có vẻ như đã hiểu chuyện, vội vàng tìm nước rút cho mình: “Thực ra, anh không thích em thì cũng chẳng sao, dù sao sau này, chúng ta ngẩng đầu không gặp, cúi đầu cũng không nhìn thấy nhau, anh chỉ cần nói thật là được rồi, không phải lo em sẽ đau lòng. Anh cũng biết người như em đây ruột để ngoài da, không bao giờ để tâm gì cả mà, nào, hãy nói một câu thẳng thắn đi nào!”
Mặc dù miệng thì nói thế nhưng mắt cô đã sầm hẳn đi, cúi đầu nép sau lưng anh.
Hóa ra cô đã tỏ tình nhầm, Phạm Dục Trân chưa bao giờ thích cô.
***
“Thực ra, cũng... cũng không phải là không có khả năng”. Giọng cô hơi lạc đi, có phải là tỏ tình không thành nên đau lòng không? Ninh Hạo Nhiên không biết nên an ủi con nhóc ngốc nghếch kia thế nào cho phải, đành nói trái với lòng mình.
Nhưng anh càng an ủi như vậy thì Nám Nám lại càng hiểu rõ, thực ra anh đang khuyên nhủ mình. Dù sao thì hai người cũng chẳng thể quay lại như lúc đầu được nữa, muốn vờ như chưa hề có chuyện gì xảy ra thì cũng khó. Trước khi rời xa nhau, bằng bất cứ giá nào, trong giây phút cuối cùng cũng phải nói cho đối phương biết những gì mình nghĩ trong lòng, vì vậy, cô bỏ tay anh ra, bước nhanh một bước, bước qua cái bóng in dưới đất, kiễng chân lên “chụt” một cái vào môi anh.
Đủ vốn rồi, cứ thế thôi!
Mặc dù tim đang co giật buồn bã nhưng lòng cô cần giữ lại nụ cười và sự tự tôn cuối cùng. Cho dù chỉ là nụ cười đắng cay, cho dù chỉ là sự tự tôn đáng cười, cô cũng muốn giữ vững chút ngông nghênh, giữ lại hồi ức trong đối phương là một hình ảnh hoàn mĩ của mình.
Nám Nám quyết định quay người đi, nhưng vẫn chưa kịp bước đi thì đã đến lượt anh nắm chặt cánh tay cô, giọng nói rất rất không hay: “Cô như vậy là có ý gì?”
Nám Nám cười: “Em chẳng có ý gì cả, chỉ cảm thấy mình tốt xấu gì cũng phải làm sao cho đáng một lần thích ai đó, chỉ là cử chỉ cuối cùng khi chia xa thôi, anh đừng bận tâm.”
Anh cảm thấy quyết định ngày mai sẽ rời khỏi ngôi trường cấp ba chết tiệt này quả là một hành động vô cùng sáng suốt, nếu còn dùng dằng không đi, không chừng cô nữ sinh có cái đầu còn ngốc hơn đôi chân này sẽ lại có mặt trong mục tin tức xã hội dạng như tự tử vì tình cũng nên.
Điều anh lo lắng lúc này là nhất định phải bảo đảm sau khi mình đi, cô đừng để lại bức thư tuyệt mệnh nổi tiếng “Thân gửi Ninh Hạo Nhiên” cho quần chúng nhân dân cười nhạo.
“Cô hôn tôi xong là muốn chia xa sao?”
Nám Nám cảm thấy mình uống say rồi, giọng nói của Phạm Dục Trân nghe có vẻ biến điệu đi thì phải, có gì đó rất giống tên khốn họ Ninh. Không thể nào, chắc chắn là cô bị người ta cự tuyệt rồi nên trong lòng có hơi hẹp hòi, sinh ra oán hận, nên mới cảm thấy cậu Phạm là loại người xấu xa cùng một đẳng cấp với Ninh Hạo Nhiên. Thế này không được, không được, đối xử với người không thể bụng dạ nhỏ nhen quá như thế được, nếu không chuyện đại sự học đại học làm sao mà thành nổi? Vì vậy, cô không buồn ngoảnh đầu lại, cứng đầu cứng cổ bình tĩnh nói: “Lẽ nào còn phải bồi thường cho anh rồi mới chia xa sao?”
Người đứng sau lưng bình tĩnh nói: “Bồi thường cho anh cũng được, nhưng em phải nhắm mắt lại.”
Ai bị lừa kẻ đấy là con lợn! Chỉ dùng dầu ngón chân thôi cũng đoán ra được trong đầu anh ta đang có ý đồ đen tối gì.
Nhưng vào thời khắc ấy, Nám Nám lại tình nguyện làm một con lợn. Cho dù anh ta không thích cô, cho dù anh ta chỉ là miễn cưỡng mà thôi, nhưng giữ lại hồi ức tốt đẹp thời cấp ba chưa hẳn là một chuyện không tốt. Vì vậy cô rất nghe lời ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Trong cái thế giới khi đã nhắm mắt ấy, tất cả phiền nhiễu đã không còn quan trọng nữa, bên tai chỉ nghe thấy tiếng thở có phần rối loạn của hai người, tim đập thình thịch thình thịch không ngớt.
Anh trầm trầm nói: “Giờ anh cho em một hi vọng, hi vọng em không làm chuyện ngốc nghếch nữa.”
Cô trả lời: “Anh yên tâm, anh không cho em hi vọng thì em cũng sẽ không làm chuyện ngốc nghếch nữa đâu.”
Nữ sinh tuổi mười bảy gặp trắc trở trong chuyện tình cảm, đôi mắt nhắm nghiền khiến cặp lông mi cũng rung động theo, động tác cô bất giác cắn môi mình đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Ninh Hạo Nhiên, thậm chí anh đã quên rằng ban đầu anh chỉ muốn dùng ngón tay lướt nhẹ trên đôi môi ấy, đánh lừa cảm giác của cô bé.
Trên sân vận động tối mịt, anh bất giác cúi đầu hôn cô.
Mặc dù chỉ là nhẹ nhàng chạm môi cô thôi, không có hành động gì hơn, nhưng như thế đã làm toàn thân anh bỗng trở nên vô cùng căng thẳng, giống như một cậu bé lần đầu tiên biết hôn. Nám Nám đang nhắm mắt cũng nuốt nước bọt, người hơi run, cô cảm thấy lúc đó mình đã say ngất ngây rồi, toàn thân khắp mặt đều nóng, không chỉ chóng mặt mà dịch trong dạ dày cũng bắt đầu sôi ùng ục lên, toàn thân thể hiện rõ những biểu hiện sinh lý của kẻ say rượu.
Ninh Hạo Nhiên vẫn chưa hết cảm hứng, vẫn còn đang liếm đôi môi ấy, trên đôi môi cô bé có vị gì đó ngọt lịm, cảm giác thật tuyệt diệu!
Anh không thừa nhận rằng mình đã mê say vị ngọt lịm ấy rồi, chỉ cảm thấy bản thân có trách nhiệm, có nghĩa vụ an ủi con nhóc ngốc nghếch này một lần, nhưng anh đã không thể tìm ra được lí do để lừa dối cô bé thêm một lần nữa, trong khoảnh khắc do dự, đang định hôn tiếp thì tự nhiên Nám Nám ngẩng đầu lên, hôn thêm một lần nữa khi môi anh còn chưa kịp rời ra.
Mọi lí trí bỗng chốc vụt biến mất hết cả, Ninh Hạo Nhiên cảm giác mặt mình đang nóng dần lên, anh cảm thấy dường như cô đang muốn nói gì, anh ép mình phải lắng nghe, không được biểu hiện ra rằng mình đang hoảng loạn, nhưng thứ mà anh đang chờ đợi lại là sự đả kích làm sụp đổ hoàn toàn sự vui sướng vừa dâng lên trong lòng anh.
“Phạm Dục Trân, cho dù anh có thích em hay không, em vẫn sẽ nhớ mãi buổi tối ngày hôm nay”. Đôi má đỏ ửng của cô bé thể hiện rõ sự run rẩy và ngượng ngùng của lần đầu tiên hôn môi.
Nếu nói trước đó, Ninh Hạo Nhiên băn khoăn không biết làm thế nào ssể Nám Nám không tự tử sau khi rời xa anh thì bây giờ ý nghĩ duy nhất trong đầu anh là muốn bóp chết cô ngay ở đây, ngay chính lúc này.
Ninh Hạo Nhiên nắm chặt tay, giơ lên, hạ xuống rồi lại giơ lên, lại hạ xuống. Trong lòng âm u mịt mùng, anh chỉ có thể bước đi, vì anh thật sự không biết xử lí chuyện hoang đường nhất, buồn cười nhất trên thế gian này như thế nào.
Không ngờ lại có người uống rượu say rồi hôn nhầm người!
Nám Nám nhìn theo bóng anh bước đi, trong lòng vô cùng lo sợ, chỉ sợ Phạm Dục Trân thực chất chỉ muốn an ủi cô mà thôi, nhưng kết quả là lúc nãy, cô chủ động tỏ tình, khiến anh hiểu nhầm rằng mình bị lôi vào chuyện này nên anh mới đau đầu khó hiểu, chỉ có thể chọn cách quay người bước đi.
Xin lỗi! Xin lỗi anh!
Em không cố ý kéo anh vào chuyện này, em chỉ muốn tỏ ra văn vẻ lãng mạn một chút thôi... không có ý gì khác cả!
***
“Phạm Dục Trân, cậu đang nhìn gì vậy?”. Bạn học phát hiện hoàng tử sầu muộn trong lớp đang đứng bên cửa sổ, buồn bã nhìn ra ngoài.
“Tôi đang nhìn một cặp tình nhân”. Cậu nhẹ nhàng nói, không hề cử động gì, nhìn ra phía sân vận động tối mịt.
“Ơ… Đó chẳng phải là Dương Nám Nám sao, người vừa hôn cô ta là ai thế?”. Con mắt sắc sảo của người bạn cuối cùng cũng phát hiện ra một tin tức trọng đại, kinh ngạc kêu lên.
“Không biết, chắc là người mà cô ta thích”. Còn Phạm Dục Trân thì vẫn nói với giọng bình tĩnh, thản nhiên như thường ngày.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt của cậu luôn dõi theo cô qua tấm kính cửa sổ, trong lòng dấy lên cảm giác cay đắng.