t mình là một con sói to lớn đang nhe nanh vuốt sẵn sàng vồ lấy con mồi, vì thế, cô vội vàng nói: “Việc nhà mỗi người một nửa.”
“Việc nhà đã có người giúp việc rồi”. Anh vẫn cười, nụ cười đáng sợ.
Cô quên mất rằng người giàu có thường không làm việc nhà.
Oa Oa trong lúc rối trí lại rất thông minh: “Vậy chúng ta có thể chia sẻ việc khác, ví dụ như em sẽ làm bữa sáng cho anh.”
“Bữa sáng cũng do người giúp việc quản”. Hách Viễn vừa nói vừa kéo tay cô vào cửa.
“Lẽ nào không có chỗ nào cần mình thật sao?”. Oa Oa lẩm bẩm.
“Có đấy, trên giường”. Hách Viễn gật đầu, ánh mắt sâu khiến người khác phải rùng mình.
“Anh, ý anh là thiếu “lò sưởi” sao?”. Oa Oa lắp ba lắp bắp, trong đầu hi vọng hàm ý của Lang Hách Viễn không giống những gì mình nghĩ.
Hách Viễn không thể chịu được nữa, nếu cứ để Oa Oa nghĩ lung tung như vậy, sớm muộn gì anh cũng bị chọc tức đến chết mất thôi. Anh tiến thẳng đến, cúi xuống bế Oa Oa lên.
Không cần bất cứ động tác nào khác, rất nhẹ nhàng, cơ thể anh ép sát vào vai cô, Oa Oa cảm thấy mình chuẩn bị xuất huyết não. Lúc nào Hách Viễn cũng trông thật hấp dẫn, nhưng cũng rất khôn ngoan, khiến những lựa chọn tiếp theo của cô bắt đầu gặp khó khăn.
Hách Viễn nhoẻn miệng cười, đưa mắt nhìn Oa Oa, ánh mắt âu yếm. “Này, em không nói anh cũng quên mất, giường của anh còn lạnh lắm, làm thế nào cũng không ấm lên được.”
Nằm trong lòng anh, Oa Oa tròn mắt. “Hách Viễn, nghe nói trên thế giới này có một loại đệm gọi là đệm nhiệt điện, bất kể mùa đông hay mùa hè đều có thể dùng được, mà bây giờ khoa học phát triển rồi, lại có cả đệm hồng ngoại nữa, giá chỉ một trăm tám mươi tám tệ... giá siêu thị khuyến mại.”
Hách Viễn liền hôn lên đôi môi đang nói không ngừng của Oa Oa, khẽ cau mày, rất nhanh, anh đưa cô vào phòng mình, nhẹ nhàng đẩy Oa Oa lên giường. Chỉ số IQ của tiến sĩ Oa Oa khiến anh thực sự thất vọng, cách tốt nhất là trực tiếp thực hành, không để cô suy nghĩ, anh không thể tiếp tục kiên trì chờ đợi được nữa.
Anh áp sát vào người Oa Oa, giữ chặt đôi tay đang vùng vẫy của cô: “Nhưng anh cảm thấy em còn dễ chịu hơn cả đệm nhiệt làm thế nào đây?”
Lúc này, Hách Viễn thực sự quyến rũ cô. Phải biết rằng cả đời này, cái mà Oa Oa không có nhất chính là bản lĩnh vững vàng, một người chuyên xem mấy tin scandal như Oa Oa mà có khí tiết vững vàng chắc sẽ tức chết mất.
Nếu như trong tiểu thuyết, vào hoàn cảnh như bây giờ thì phản ứng của nhân vật nữ chính phải là giãy giụa một hồi mang tính tượng trưng, vì thế, Oa Oa dùng sức đạp vào ống chân Hách Viễn, nhưng chân chưa kịp đưa ra đã bị anh kẹp chặt mắt cá chân. Anh đá lông nheo: “Lẽ nào em thấy mình không bằng đệm điện sao?”
Oa Oa không phục, lập tức trả lời: “Em tất nhiên là hơn đệm nhiệt rồi, không tin anh cứ thử xem!”. Nói xong, mặt Oa Oa bỗng đỏ bừng lên.
Hách Viễn cố gắng lắm mới không cười ra tiếng ngay lúc đó, anh đột nhiên phát hiện ra rốt cục mình yêu Oa Oa vì lí do gì rồi, đó là vì hai chữ đáng yêu. Những ngày tháng có cô, anh sẽ không còn cô đơn và buồn chán nữa, mỗi giây mỗi phút anh đều cảm thấy rất vui vẻ. Anh nghịch nghịch chiếc mũi xinh xắn của Oa Oa. “Đúng rồi, em tốt hơn, không thử cũng biết mà.”
Oa Oa cảm thấy xấu hổ muốn chết, để mặc Hách Viễn ôm vào trong chăn.
Hôn trán, được thôi, cô chịu được, khi cô hôn con chó nhỏ của mình cũng thích như thế này.
Hôn môi ư? Được, cô vẫn chịu được, dù sao cũng không phải là lần một lần hai, người ta đã tặng cả ngôi nhà cho mình, lẽ nào không thể cho người ta hôn vài cái sao?
Hôn bờ vai, được thôi, cô vẫn chịu được, bờ vai ai chả yêu chứ? Hơn nữa, đây lại là con sói của nhà họ Lang.
Hôn... Lúc này thì không thể chịu được nữa, Oa Oa hét toáng lên: “Anh làm gì thế?”
Hách Viễn im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên từ ngực Oa Oa, nói ra lí do: “Anh đói.”
Ở đó có gì để ăn đâu! Giọng Oa Oa run run: “Đói tại sao lại hôn chỗ đó?”
“Không kịp nữa rồi”. Anh nói, thái độ hết sức bình tĩnh.
“Nhưng, nhưng... ở đó có gì đâu, cũng không thể hết đói được”. Khi Oa Oa nói ra câu này, vẻ mặt đúng là vô cùng ngố. Tại sao anh lại thích hôn lên chỗ trẻ con bú chứ?
Hách Viễn không thèm để ý đến lời giải thích của cô, tiếp tục hôn. Bỗng điện thoại ở áo khoác ngoài của anh đổ chuông. Cuối cùng, Oa Oa cũng tìm được lí do để chạy thoát, cô vội đẩy vai anh ra: “Hách Viễn, nghe điện thoại đi!”
“Em nghe đi, anh đang bận”. Giọng Hách Viễn có chút nặng nề.
Oa Oa bất lực, chỉ còn cách miễn cưỡng lôi chiếc điện thoại từ trong túi áo anh ra, bấm máy nghe diện thoại: “A lô ai vậy?”
Người phía đầu dây bên kia không ngờ rằng nghe điện thoại của Lang Hách Viễn lại là một người phụ nữ nên ngẩn ra trong giây lát rồi nói: “Xin chào, xin hỏi Tổng giám đốc Lang có đó không ạ?”
“Có, anh đợi một chút! Á, Hách Viễn, anh cắn vào chỗ đó của em rồi, nhột quá...!”
Hách Viễn vội bịt lấy miệng Oa Oa để tiếng rên rỉ của cô không vọng sang đầu dây bên kia.
Người kia im bặt, một lúc sau mới có giọng nói khá bình tĩnh phát ra: “Oa Oa, cho tôi gặp Tổng giám đốc Lang!”