u trời xanh thì bạn cùng tuổi mới bắt đầu bận rộn với kì thi vào đại học.
So với người khác, có vẻ Oa Oa nhanh hơn một bước, nhưng trưởng thành về tâm lí thì cô lại tụt xa so với bạn cùng trang lứa, vì vậy nhiều lúc, cô còn làm cho sự việc rối tung cả lên.
Có những việc đôi với người cùng tuổi giải quyết rất đơn giản, nhưng đối với cô lại hết sức khó khăn, vì đôi khi cô không biết nên giải quyết vấn đề theo cách của bạn cùng trang lứa hay nên giải quyết theo cách của những người cùng trình độ, bởi vậy, trong quá trình suy đi tính lại, cô thấy mọi sự thật phức tạp, dẫn đến toàn thân mệt mỏi, rã rời.
Chỉ có thể nói rằng thay vì như vậy, cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên.
Nhưng cũng chỉ vì Oa Oa không để tâm tới mấy thứ đó, để mọi thứ diễn ra tự nhiên nên mới thành một Oa Oa là sự pha trộn giữa ba yếu tố: bề ngoài hai mươi hai tuổi, trình độ học vấn ba mươi tuổi, chỉ số EQ và sự vụng về của cô bé mười lăm tuổi. Vì vậy, đây không phải là lỗi của cô, tất nhiên, lần sau cô sẽ cố gắng rút kinh nghiệm để cải thiện, nếu lần sau không được, sẽ còn lần sau nữa.
Oa Oa đang trong trạng thái đờ đẫn thì bị lắc nhẹ, từ những mơ tưởng xa xôi cuối cùng cũng phải trở về với thực tế lạnh giá vô tình. Cô biết rằng vấn đề then chốt trước mắt chỉ cần một chút bất cẩn cũng có thể hủy hoại tiền đồ của cô sau này.
Mặc dù trước đây, có người đã từng nói rằng vào dịp Tết, những tên tư bản đều thích cho người làm thuê ăn đùi gà, nhưng điều tốt đẹp này đồng nghĩa với việc sẽ bị trừ 20% lương hoặc là cảnh báo nguy hiểm sẽ bị đuổi việc. Vì vậy, mặc dù đối phương có vẻ đuối sức, ý đồ không rõ ràng, nhưng tuyệt đối không được khinh suất coi thường, tránh bị mắc lừa.
Vì vậy, khi sói chúc tết gà, mặc dù mưu đồ của sói chưa chắc đã là đùi gà nhưng Tổng giám đốc dù tính khí có thay đổi thì họ anh vẫn là Lang mà.[Lang nghĩa là sói.]
Cho nên, Oa Oa hăng hái nắm chặt tay, thốt lên rằng: “Được!”
Thực ra, Hách Viễn đã chuẩn bị kĩ càng cho cuộc chiến đấu trường kì đối với thái độ phản kháng kịch liệt của Oa Oa, không ngờ phản ứng của cô đột nhiên xoay một trăm tám mươi độ, khiến anh có chút không chắc chắn.
Nhưng cô vẫn bình tĩnh trả lời: “Được, em sẽ sống cùng anh!”
Tiểu nha đầu đột nhiên nhận lời một cách vui vẻ như vậy làm Hách Viễn cảm thấy kì lạ, không khỏi nghi ngờ cô lại giở trò. Nhưng cách nói chuyện của Oa Oa từ trước đến nay thường không liên quan gì đên thái độ, biểu cảm nên cứ đắn đo xem cô nghĩ gì có khi còn khiến mình đi lệch hướng, như vậy chẳng phải phí công anh trau dồi, rèn luyện bao nhiêu năm tại Hoa Hạo sao?
Vì thế, Hách Viễn nghiêm nghị, kiên nhẫn thăm dò: “Tại sao lần này em nhận lời một cách vui vẻ như vậy?”
Oa Oa trả lời với vẻ dửng dưng khác thường: “Em và anh sống chung nghĩa là em phải về nhà lấy quần áo, về nhà lấy quần áo nghĩa là phải gặp bố mẹ em, vì thế, mọi thứ em đều không phải hỏi, dù sao cũng có họ rồi.”
Nghĩa là anh sẽ bị giữ lại? Hay bố mẹ cô là siêu nhân? Hách Viễn suy xét khả năng tiếp theo có thể xảy ra.
“Bố em là ai?”
“Là sư phụ của người vẫn được nhắc đến trong truyền thuyết - Lôi Kình - Tổng giám đốc tập đoàn Quốc tế Húc Đô”. Nói đến đây, vẻ mặt Oa Oa vẫn rất khiêm tốn.
Lôi Kình, người này Hách Viễn rất quen thuộc, chỉ có điều, gia đình Oa Oa và tập đoàn Quốc tế Húc Đô có quan hệ sâu xa như vậy khiến anh không khỏi ngạc nhiên, vì thế, Hách Viễn nheo mắt hỏi: “Nếu bố em và Lôi Kình có quan hệ khăng khít như vậy, tại sao em không biết Hứa Thụy Dương? Hắn ta là anh em với Lôi Kình, nhưng khi gặp mặt, anh đâu có thấy em và hắn quen biết nhau.”
Oa Oa thật thà trả lời: “Đừng nói là Hứa tiên sinh, ngay cả Lôi Kình em cũng không biết, bố em niêm đao bao năm rồi, sau khi em ra đời thì đã không còn cơ hội gặp họ.”
Ổ, hóa ra là vậy!
Hách Viễn liếc nhìn thái độ của Oa Oa, chậm rãi hỏi: “Đúng là đã niêm đao rồi chứ?” rồi đẩy Oa Oa khỏi chân mình, vỗ nhẹ vào mông cô: “Đứng dậy nào, chúng ta về nhà ra mắt bố mẹ em.”
Đến lượt Oa Oa tròn mắt, Tổng giám đốc đúng là to gan, để dọa anh, ngay cả lai lịch oanh liệt của bố cô cũng lôi ra, vậy mà anh ngay cả một nếp nhăn trên trán cũng không có.
Oa Oa phải thốt lên: “Hách Viễn, anh thực sự không sợ bố em sao?”
Hách Viễn chậm rãi trả lời: “Sợ... Nhưng bây giờ, điều đáng sợ hơn là giấy niêm phong dán trên đao của bố em đã không còn chắc chắn nữa.”