ỗn loạn dưới khán đài, trước sau không thèm nhìn Oa Oa lấy một lần. Anh càng trầm ngâm, Oa Oa đứng cạnh anh áp lực càng lớn. Cô nửa oán trách, nửa cầu cứu nhìn xuống trợ lí Toàn đang ngồi dưới sân khấu, nhưng lúc đó, cô ấy chỉ nhìn cô và mỉm cười.
Rõ ràng cô ấy không nhận được tín hiệu cấp cứu từ ánh mắt Oa Oa truyền đi. Đúng lúc đó, Lang Hách Viễn cầm lấy micro, cúi đầu xuống, khóe miệng hơi nhếch lên, khuôn mặt phóng to gấp mấy lần bình thường của anh dọa Oa Oa làm cô sợ đến nỗi nhất thời thở hắt ra. Xong rồi, xem ra hôm nay, cừu đã rơi miệng sói, mình một trăm phần trăm sắp biến thành miếng thịt cừu rồi...
Đúng lúc Oa Oa cam chịu nhắm nghiền hai mắt, hít sâu một hơi, môi run lập cập chuẩn bị đón nhận nụ hôn từ con sói thì khuôn mặt Lang Hách Viễn bỗng chuyển hướng, vẻ dí dỏm bỗng chốc trở nên nghiêm túc, giọng nói trầm trầm từ micro phát đi như khiến tai người nghe đóng băng, từng từ từng chữ nghe mà lạnh toát sống lưng: “Vừa rồi ồn ào quá, tôi nghe không rõ, ai có ý kiến gì mời đứng lên phát biểu!”
Chỉ một câu nói của anh, cả hội trường lập tức im phăng phắc.
Lang Hách Viễn bằng một câu nói đơn giản đã dập tắt hoàn toàn cảnh huyên náo, ra vẻ đứng đắn vỗ vỗ vào gò má ửng hồng của Oa Oa: “Tỉnh lại, tỉnh lại!”
Oa Oa mở một mắt, liếc trộm anh một cái. Lang Hách Viễn nửa cười nửa không, hất cằm: “Xuống thôi, cô ngủ ở đây thì tiết mục sau làm sao diễn tiếp được?”
Oa Oa nuốt nước miếng, lại liếc trộm xuống phía dưới sân khấu, toàn bộ nhân viên Hoa Hạo đều đang thẳng lưng ngay ngắn, y như đang xem một bộ phim giáo dục cách mạng, vẻ mặt nghiêm trang, chút biểu cảm cũng không có, cực kì lạ thường.
Cô thì thào: “Tổng giám đốc, vậy... anh không hôn tôi nữa hả?”
Lang Hách Viễn đã quen với tốc độ phản ứng và những câu nói chấn động thốt ra bất ngờ của Oa Oa nên trước khi cô nói, micro đã được anh giấu ra sau lưng. Cũng có thể kết luận rằng câu nói vừa rồi chỉ có anh và cô nghe thấy.
“Cô rất khao khát?”. Lang Hách Viễn thoáng cười, màu mắt sẫm lại, ánh mắt cũng trở nên kì lạ.
“Cái đó... đương nhiên là không”. Oa Oa nhìn về phía cánh gà, thầm ước tính trong năm giây, cô có thể chạy vào đó. Thật đáng sợ, ánh mắt Tổng giám đốc sao kì lạ thế nhỉ, có chút gì đó giông giống bà ngoại sói... [Bà ngoại sói là con sói đóng giả bà ngoại trong câu chuyện Cô bé quàng khăn đỏ]
Đúng lúc ấy, âm nhạc nổi lên, ánh mắt kì lạ của Lang Hách Viễn cũng lập tức thu lại, khi anh quay đầu lại đã có cái vẻ dửng dưng xa cách thường ngày, trầm giọng nói: “Nếu cô muốn cùng tôi hát tiếp bài này, tôi cũng không ngại đâu.”
Oa Oa lập tức lắc đầu, chầm chậm rời sân khấu trong sự che chở của Lang Hách Viễn, chỉ đến khi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất, dưới sân khấu mới dám phát ra tiếng vỗ tay như sấm dội.
Thật, thật quá tuyệt!
Nếu có một nhà thám hiểm định tới khám phá Tổng giám đốc Lang thì nhất định sẽ lỗ vốn mà quay về, đương nhiên là nhà thám hiểm đó phải có sức chống đả kích mạnh, còn phải biết nhẫn nhịn chịu đựng những hành động kì quái bất ngờ của anh ta, có thể ví dụ ngay như sau:
Oa Oa vừa bước khỏi sân khấu, cánh tay Lang Hách Viễn đã như chạm phải điện, lập tức rời khỏi eo cô, bàn tay đang nắm chặt lấy vạt váy cô cũng lập tức buông ra. Anh cởi áo khoác ngoài, cúi xuống quấn quanh eo cho Oa Oa, nhưng cô quá gầy nên chiếc áo quấn một vòng vẫn còn lỏng, Hách Viễn đành dùng hai tay áo thắt nút lại bên eo cô rồi không nói lời nào quay di.
Oa Oa không lí giải nổi hành động của anh, càng không hiểu được vì sao Tổng giám đốc phải quấn áo vest quanh váy cô, dù chiếc vest này phần lớn nằm ở phía sau hông nhưng điều đó cũng không thay đổi cái số phận bi thảm phải quấn váy của nó.
Trợ lí Toàn đem quần áo của cô tới, Oa Oa thay bộ váy dạ hội cùng chiếc áo vest Lang Hách Viễn quấn cho cô ra. Cô ấy cầm chiếc áo vest, nhìn Oa Oa đầy thiện ý, nhắc nhở cô: “Cái này cô Dương tự mình trả lại cho Tổng giám đốc thì hơn.”
Ôi trời, cô vẫn còn nợ Tổng giám đốc 7850 tệ, nếu còn gánh thêm phí giặt ủi cái áo này nữa thì chắc cô phá sản mất. Cô vốn hi vọng trợ lí Toàn có thể thông qua Tổng ban tính phí vụ này, nhưng bây giờ xem ra không còn hi vọng gì nữa rồi....
Oa Oa miệng méo xẹo ôm chiếc áo vào lòng, tự biết thân biết phận không đi tham gia bốc thăm trúng thưởng trước khán đài nữa, còn tiền thưởng văn nghệ chắc chắn không lĩnh nổi rồi, tiết mục ngã rạp ra đất vớ vẩn ấy nếu như được giải chắc chắn thiên nộ nhân nộ, trời nổi sấm sét là cái chắc. Tổng giám đốc kêu cô không lên diễn có thể nhận mười vạn tệ, điều kiện trao đổi tốt nhường ấy, thế mà giờ đây, cô một bước sa chân ngàn khổ hận, tiền cũng bay rồi, tiết mục cũng tan tành. Người ta đã đen đủi thế này thì còn có thể bốc thăm được ti vi tinh thể lỏng thế nào chứ? Vì vậy, cái đó cũng đừng có mà hi vọng!
Thế rồi Oa Oa nhẹ nhàng lôi thẻ xe bus ra, chuẩn bị bắt chuyến xe bus cuối cùng trước mười giờ về nhà.
Trong nhà hàng ấm áp nên ra ngoài mới cảm nhận được gió đông lạnh thấu xương, Oa Oa suýt chút nữa bị gió thổi bay, càng cảm thấy mình giống cô bé bán diêm. Rõ ràng là thế, bao nhiêu giải thưởng lấp lánh trước mắt, nhưng không có nổi một cái thuộc về mình; rõ ràng sau lưng là nhà hàng ánh điện sáng trưng, nhưng cô chỉ có thể ngồi thu lu trước bến xe bus số tám, nhặt cành cây vẽ lung tung lên mặt đất.
Nếu được nhận khoản tiền thưởng đó thì tốt quá, cô đang có việc cần dùng gấp...
Điện thoại để trong lòng đột nhiên rung rung, cô như con thỏ bị kinh động nhảy dựng lên. Màn hình điện thoại hiện lên một số lạ, cô e dè nhấc máy: “Alô...”
“Cô đem áo tôi đi đâu rồi?”. Giọng Lang Hách Viễn trong điện thoại có vẻ không vui.
Oa Oa nhìn chiếc áo vest đang vắt ngang cánh tay mình, lập tức vô cùng hốt hoảng, cô muốn giải thích cho hành động của mình: “Thực ra, tôi định cầm về, nhờ mẹ tôi giặt ủi cho Tổng giám đốc.”
“Tiền chuộc là bao nhiêu?”. Lang Hách Viễn hỏi.
“Hả?”. Oa Oa bàng hoàng, cô nào dám có hành động phạm tội cấp độ cao đòi tiền chuộc áo vest của Tổng giám đốc cơ chứ!
“Tối nay, cô giúp tôi tiết kiệm được mười vạn tệ, coi như là tiền chuộc cái áo vest thì thế nào?”. Giọng nói Lang Hách Viễn nghe khàn khàn, như thể đang dùng tay nén giọng nói của chính mình.
Oa Oa nghe tới đây đột nhiên bị chấn động muốn ngất. Thôi xin anh, Tổng giám đốc, chẳng trách giờ tỉ lệ tội phạm nhiều như vậy, đều là do đám tư bản các anh dung túng mà ra cả. Chỉ là một chiếc áo vest thôi mà, chưa mặc cả gì đã đưa ngay mười vạn tiền chuộc. Thử hỏi bọn chúng không tống tiền anh thì tống tiền ai?
Nếu sớm biết Tổng giám đốc dễ dãi thế này thì cố đã bắt anh ta chuộc cốc cà phê của anh ta, chuộc bút vàng của anh ta, chuộc tài liệu của anh ta... Tương lai phát tài đều dựa vào Tổng giám đốc rồi. Oa Oa bỗng thấy trước mắt tiền vàng nối đuôi nhau lấp lánh quay mòng mòng...
“Với cả trong tay tôi đang có giải nhất bốc thăm của tối nay. Tôi đã giúp cô bốc trúng một chiếc li vi tinh thể lỏng.”
“…”
“Tổng ban bình chọn tiết mục xuất sắc nhất tối nay là tiết mục của cô. Hai vạn tiền thưởng dưa cho cô thế nào đây?”
“…”
“Alô, sao không nói gì thế?”. Lang Hách Viễn hỏi, giọng không vui.
Oa Oa há hốc miệng, cuối tùng cũng tìm lại được giọng nói của mình: “Bất ngờ quá, tôi tạm thời không thích ứng nổi, nhưng Tổng giám đốc yên tâm, chút tiền này tôi vẫn có thể nhận nổi, chưa đến nỗi ngất ra đây đâu.”
“Ờ, tôi giúp cô mang đồ qua, nhưng phí vận chuyển là...”
“Hở?”
“Cùng tôi ăn cơm tất niên!”. Giọng nói kiên quyết không cho phép từ chối của Lang Hách Viễn truyền qua tai nghe, đánh gục hoàn toàn trấn tĩnh ung dung của Oa Oa. Cô không thể không một lần nữa thốt ra từ tận đáy lòng: “Cái này... Tổng giám đốc... quá bất ngờ, tôi, tôi ngất mười phút trước đã...”