Một thời gian sau, vết thương của Bàng Sĩ Bân cũng từ từ lành hẳn, anh vẫn tiếp tục trị liệu, đi đứng cũng nhanh và tiện hơn, thậm chí thỉnh thoảng cũng không cần chống nạng đi nữa, vì thế anh quyết định….
“Tôi muốn đi làm!” Cứ như là đang tuyên thệ, anh đột nhiên lớn tiếng nói.
Mắt nhìn người nọ tinh thần sắc mặt đều rất tốt, Hà Thu Nhiên cũng không phản đối, dù sao vết thương của anh cũng đỡ hơn nhiều, tuy nói là ở nhà cũng có thể làm việc, nhưng dù sao cũng không bằng ở công ty trực tiếp điều hành, vì vậy cô nhẹ gật đầu —-
“Được! Anh đi thay đồ đi, tôi sẽ đưa anh đi.” Cũng tốt, cô không cần phải suốt ngày ở trong nhà trừng mắt to mắt nhỏ với anh, rốt cục có thể tận dụng thời gian nhàn rỗi làm chuyện mình muốn rồi.
Nghe cô trả lời, Bàng Sĩ Bân hài lòng mỉm cười, trở về phòng thay quần áo.
Chốc lát sau, một chiếc xe cao cấp chạy ra khỏi ga ra, một đường chạy thẳng đến tòa cao ốc của tập đoàn Bàng thị.
Bây giờ, dù Hà Thu Nhiên vẫn như cũ lái xe như rùa bò, Bàng Sĩ Bân lại không hề mở miệng phàn nàn, có thể là vì đã từng lãnh giáo “miệng lưỡi ác độc” của cô, anh rút được kinh nghiệm xương máu, không dám uốn nắn gì chuyện này nữa, cũng có thể là vì thường xuyên được “tốc độ rùa bò” này đưa đến bệnh viện tập vật lý trị liệu nên anh đã sớm quen rồi, nói chung là cũng chẳng biết nữa.
Nửa tiếng sau, xe dừng trước cổng cao ốc Bàng thị, theo hướng dẫn của Bàng Sĩ Bân, Hà Thu Nhiên chậm rãi lái xe đến chỗ đậu xe chuyên dụng của anh.
Đậu xe xong, anh nôn nóng mở cửa xuống xe, Hà Thu Nhiên thì vòng ra phía sau xe lấy nạng cho anh, sau đó mới nhàn hạ thoải mái đánh giá tòa cao ốc đồ rực rỡ ánh hào quang, khí thế hào hùng.
“Thấy sao?” Ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc theo cô, Bàng Sĩ Bân cực kỳ kiêu ngạo.
Tòa cao ốc đồ sộ này chính là tổng bộ của Bàng thị, cũng đại biểu cho tâm huyết sức lực cả đời của ba anh.
“Rất bề thế, làm tôi nhớ đến bộ phim hoạt hình “Cuộc khởi nghĩa của anh hùng áo vải”.” Khi còn nhỏ, cô hay xem bộ phim hoạt hình đó, mỗi khi nhân vật chính xuất hiện thì thế nào đằng sau cũng lấp lánh ánh hào quang, khí thế hào hùng.
“Tập đoàn Bàng thị và bộ phim hoạt hình đó dính dáng gì chứ?” Như thế nào cũng không ngờ tới cô ví Bàng thị với “anh hùng áo vải” vớ vẩn đó, Bàng Sĩ Bân nhịn không được gào thét, huyết áp không ngừng tăng cao xông lên tới não.
Mẹ kiếp! Một cao ốc bề thế như vậy, anh hùng áo vải nhảm nhí đó căn bản đại bác bắn cũng không tới, sao cô lại dám ví von kỳ cục như vậy, đem hai cái này gộp lại thành một?
“Không dính tới anh, có dính tới tôi thì được rồi, anh kích động cái gì?” Khó hiểu lườm anh, Hà Thu Nhiên lắc đầu hết lời khuyên nhủ, “Nên biết bây giờ không phải đang ở nhà, tôi cũng không cách nào lập tức pha cho anh một ly la hán quả giúp anh dập lửa được.”
“Chỉ cần cô chớ chọc tôi, tôi cũng không cần uống cái nước la hán quả đó làm gì.” Bàng Sĩ Bân tức giận đến đầu bốc khói.
Mẹ kiếp! Hiện tại ngược lại trách anh không đúng.
Hoàn toàn phớt lờ lửa giận của ai kia, Hà Thu Nhiên hờ hững hỏi một câu, “Anh cuối cùng là có vào hay không thế? Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Bàng thị ban ngày ban mặt lại đứng ngoài đường rống lên, đúng thật là mất mặt!”
Tuy là “tiếng tăm lẫy lừng” của anh đã nổi như cồn, nhưng lỡ như có đội chó săn trốn ở đâu đó chụp hình lén, lại thay anh tăng thêm tai tiếng, cũng chẳng hay ho gì.
Nghe vậy, Bàng Sĩ Bân lại căm giận trừng mắt liếc Hà Thu Nhiên, lúc này mới chống nạng đi vào bên trong cao ốc, mà Hà Thu Nhiên thì đi theo sau tủm tỉm cười trộm.
Sau khi đi vào tổng bộ tập đoàn Bàng thị, nhìn cả đám người phát hiện ông chủ nhà mình đã đi làm, như ong vỡ tổ bao vây nghênh đón, nghe từng lời hỏi han nồng hậu của bọn họ, Hà Thu Nhiên lúc này mới thắm thía rõ sự ngang tàng của người nào đó.
Len lén nhìn đám người bao vây Bàng Sĩ Bân, cô giữ vững đạo đức nghề nghiệp “bảo mẫu” của mình, từng bước không rời theo sát sau lưng anh, đề phòng có gì xảy ra, cho tới khi hai người vào trong thang máy lên tầng cao nhất, thoát khỏi đám đông đó cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ điều là hết bị đám người túm tụm vây quanh, nhưng lại xuất hiện thêm một thư ký ánh mắt sáng rỡ vui mừng——-
“Tổng giám đốc, ngài đi làm rồi!” Vừa mừng vừa sợ, Lương Chỉ Tinh vội vàng nghênh tiếp, hơn nữa dường như cố ý phớt lờ “quản gia kiêm bảo mẫu tạm thời” phía sau, chính mình thay thế vị trí của Hà Thu Nhiên, ân cần đi sau hỏi thăm Bàng Sĩ Bân.
Ố ồ, xem ra vị thư ký này cũng có thù hằn sâu nặng với cô lắm đây!
Lui về sau vài bước, Hà Thu Nhiên khó hiểu nhìn nữ thư ký từng có duyên gặp mặt một lần, thật sự không hiểu chính mình chọc gì cô ta chứ?
Chẳng lẽ cũng bởi vì cô là “quản gia kiêm bảo mẫu tạm thời” cho nên bị nữ thư ký tinh anh này kỳ thị xem thường sao?
Bây giờ mà nghề nghiệp còn phân sang hèn à?
Gãi gãi đầu, Hà Thu Nhiên nhịn không được nhìn Lương Chỉ Tinh, ai ngờ lại chạm phải ánh mắt cô ta cũng đang nhìn mình, ánh mắt vô cùng đắc ý, cô lập tức hiểu rõ mọi chuyện, thì ra là thế.
Mẹ ơi! Nữ thư ký này nhất định là thầm yêu vị “tổng tài con cua” này rồi, mà cô vô tình trở thành tình địch của cô ta.
Cho xin! Bớt giỡn đi! Khẩu vị của cô có hạn, không có tốt số vậy đâu nha !
Bên này Hà Thu Nhiên sờ mũi âm thầm cảm thán , cô bị gì mà xui xẻo dữ vậy, bên kia Bàng Sĩ Bân lại không hề biết “cuộc chiến” của hai cô gái sau lưng, đi thẳng vào phòng làm việc của mình, vừa quay đầu lại, thì đã thấy Lương Chỉ Tinh đứng bên cạnh anh, còn Hà Thu Nhiên thì cách mình thật xa, chẳng hiểu vì sao cứ thấy bứt rứt trong lòng, nhướng mày ——
“Lương thư ký, cô làm việc của cô đi, có thể ra ngoài được rồi!” Giọng điệu hoàn toàn là ra lệnh.
Lời này vừa nói ra, Lương Chỉ Tinh sắc mặt cứng đờ, nhưng vẫn nở nụ cười lui ra ngoài, chỉ là lúc đi ngang qua Hà Thu Nhiên, nhịn không được liếc Hà Thu Nhiên một cái.
Hà Thu Nhiên cũng không phải kẻ đần, bị ánh mắt sắc bén liếc mình, cô hoàn toàn nhìn ra trong đó tràn ngập ghen ghét và tức giận, chỉ là… tiểu thư ơi, cô tìm nhầm mục tiêu rồi!
Cố nén giận xuống, Hà Thu Nhiên bĩu môi, còn chưa kịp lên tiếng, “Kẻ chủ mưu” đã mở miệng nói trước.
“Cô đứng xa như vậy làm gì hả? Lại đây!” Vừa đến công ty là lên giọng ông chủ, Bàng Sĩ Bân nói chuyện cứ như thể ra lệnh.
“Qua đó làm gì? Tôi cũng không phải là nhân viên của anh!” Dù giọng điệu ra lệnh của Bàng Sĩ Bân nghe rất chói tai, nhưng Hà Thu Nhiên cũng lười tranh cãi với anh, cô còn cả khối việc khác quan trọng hơn phải làm, “Ở công ty có nhiều người trông chừng anh như vậy, chắc cũng không có gì bất trắc xảy ra, tôi ở lại đây cũng dưa thừa mà thôi, thà tranh thủ thời gian đi siêu thị mua thức ăn. Nói đi! Mấy giờ anh tan sở? Để tôi biết mà còn tới đón.”
Bàng Sĩ Bân đầu tiên sững người, nhưng mà ngẫm lại thấy cô nói cũng có lý, vì thế cũng gật đầu nói, “Bốn giờ tới đón tôi!”
Có thể nói trong cuộc đời anh, đây chính là lần tan sở sớm nhất, dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên đi làm sau khi bị tai nạn xe, hơn nữa chấn thương ở hông vẫn chưa bình phục hoàn toàn , anh cũng không muốn hành xác mình.
Nhẹ gật đầu, Hà Thu Nhiên đang định đi thì từ phía sau vang lên một câu——
”Nhớ mua gà và cá, buổi tối tôi muốn ăn cơm thịt gà cùng với cá sốt chua ngọt.”
Oa *há hốc miệng* lạo còn đòi hỏi đồ ăn!
Hà Thu Nhiên quay đầu lại hung hăng trừng mắt, còn anh thì dửng dưng nhìn cô, vẻ mặt hiện rõ ba chữ “Tôi muốn ăn”, cô đành phải vẫy vẫy tay tỏ ý đã hiểu rõ, sau đó ung dung bước đi ra ngoài.
Mà ra khỏi phòng tổng giám đốc thì sẽ đụng ngay phòng thư ký, mấy cô thư ký ăn mặc tươm tất, chỉn chu, không hẹn mà cùng nhìn cô, ánh mắt tuy là tò mò nhưng nét mặt thì lại cố tỏ ra thân thiện, chỉ có Lương Chỉ Tinh nhìn có vẻ lịch sử, nhưng thái độ thì lại rất kiêu căng —-
“Cô Hà quả đúng là quản gia chuyên nghiệp, nhờ có cô chăm sóc mà tổng giám đốc chúng tôi mới có thể khỏe nhanh như vậy, thật sự phải cám ơn cô rồi!” Ý Lương Chỉ Tinh muốn nói cho mọi người biết, Hà Thu Nhiên chẳng qua chỉ là một người giúp việc nhỏ nhoi mà thôi.
Hà Thu Nhiên từ trước đến nay luôn tâm niệm người khác không đụng đến cô, cô cũng không đụng đến họ; nhưng nếu họ cứ được nước lấn tới, thì cô cũng chẳng cần phải kiêng nể gì cả.
Tuy là từ trước đến nay cô luôn dễ dàng khoan dung với phụ nữ nhiều hơn với đàn ông, nhưng hôm nay cô thư ký này lại nhiều lần nhắm vào cô, cô nếu không phản đòn lại, sao là Hà Thu Nhiên được?
Thế nên cô liền nhoẻn miệng cười, cười rất niềm nở nữa là đằng khác, “Phải không đó? Chăm sóc Bàng tiên sinh là trách nhiệm của tôi, thì cần gì phải cảm ơn chứ? Nhưng mà nếu muốn cảm ơn thì…”
Hà Thu Nhiên ngừng lại một chút, ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ, “Cô Lương này, cô lấy tư cách gì, địa vị gì cám ơn tôi thế? Đương nhiên ý tôi không phải nói cô không thể cám ơn tôi, nhưng mà dù sao cô cũng phải nói rõ để tôi biết chứ.”
Giả vờ phiền não, Hà Thu Nhiên đứng đó lẩm bẩm nói liên miên, “Nếu như lấy tư cách là nhân viên của Bàng tiên sinh, tôi nghĩ chắc Bàng tiên sinh đã đối xử rất tốt với cô, đặc biệt xem trọng cô nữa, chứ mấy nhân viên bình thường khác thì chẳng ai có cảm tình tốt với ông chủ mình, có khi ông chủ mình xảy ra chuyện, họ còn vỗ tay ăn mừng nữa. Thấy cô quan tâm Bàng tiên sinh như thế, còn đặc biệt thay anh ta cảm ơn tôi, Bàng tiên sinh có một nhân viên lo lắng quan tâm cho anh ta như vậy đúng là phước mấy đời. Ơ… mà nếu cô không phải dùng tư cách nhân viên nói cám ơn tôi, vậy thì…”
Chớp chớp mắt nhìn Lương Chỉ Tinh, cô giả bộ ngây thơ hỏi, “Cô lấy tư cách gì hả? Bạn bè? Vợ? Hay là có quan hệ tình cảm đặc biệt gì đó ? Cô gợi ý cho tôi một chút, để tôi còn biết mà lần. Cô cũng biết tính tình Bàng tiên sinh rất ngang ngược, chăm sóc anh ta thiệt là mệt, nếu cô có quan hệ đặc biệt gì đó với anh ta, thì mai mốt nếu anh ta lại lên cơn điên này nọ, tôi còn biết tìm viện binh tới để khuyên anh ta nữa chứ, dù sao cô cũng có quan hệ đặc biệt với Bàng tiên sinh, thế nào anh ta cũng nghe lời cô à.”
Tự nhiên lại có kịch để coi, đám thư ký nãy giờ ngồi bàng quan một bên cũng hứng thú vảnh tai nghe lõm, Lương Chỉ Tinh thương thầm tổng giám đốc lâu rồi, ngoại trừ tổng giám đốc không biết, chứ cả phòng này ai mà không biết, thấy Lương Chỉ Tinh muốn ra oai với người ta, trái lại còn bị mỉa mai, đến nỗi nghẹn không nói được gì, mọi người nhất thời cười trộm trong lòng, chờ xem Lương Chỉ Tinh trả lời thế nào.
Mà điều bất ngờ hơn nữa là cô gái này thoạt nhìn cứ tưởng hiền lành, ai ngờ miệng lưỡi lại rất lợi hại, câu nào câu nấy đều nói móc, xoáy vào người khác, tuyệt đối không phải là người dễ bị ức hiếp.
“Cô………” Khuôn mặt xinh đẹp bỗng đỏ bừng, Lương Chỉ Tinh vừa ngượng lại vừa túc, đương nhiên cô không thể nói mình có ‘quan hệ đặc biệt’ với tổng giám đốc, bởi vì hoàn toàn không có chuyện đó, cô đành nén cơn giận xuống, cười tươi : “Tất nhiên là tư cách nhân viên rồi.”
“À…….thì ra là thế!” Cố ý đem chữ “À” kéo thật dài, Hà Thu Nhiên đột nhiên đi đến cầm tay Lương Chỉ Tinh, mỉm cười như rất thân thiết.
“Vậy hóa ra chúng ta cũng coi như là đồng nghiệp rồi.” Ngụ ý, cô cũng là nhân viên của “con cua” kia, tôi là người chăm sóc anh ta, địa vị chúng ta đều ngang nhau, cô