hoảng thời gian này săn sóc anh ta, hic, cô mừng đến rớt nước mắt!
“Ai, ai đối tốt với cô chứ? Tôi giận không phải vì cô, cô coi trọng mình quá rồi đấy!” Bị nói trúng tim đen, con cua lập tức quê quá hóa khùng, mặt đỏ hồng, anh nghiêm mặt rống lên, đánh chết cũng không nhận.
Hả, phản ứng mạnh như vậy, chẳng lẽ bị cô nói trúng rồi?
Không ngờ mình chỉ nói giỡn một tí mà anh đã có tật giật mình, Hà Thu Nhiên bật cười khanh khách.
“ Cô cô cô… cô cười cái gì ? ” Xấu hổ, Bàng Sĩ Bân tức giận, nói cái gì cũng không thừa nhận mình ra mặt thay cho cô, “ Không cho cười ! Tôi nói không cho cười… ”
“ Được rồi ! Được rồi ! Anh không có, là tôi tự mình đa tình thôi, haha… ” Muốn trấn an anh nhưng cuối cùng cô cũng nhịn không được bật cười ra tiếng.
“ Vốn là không có ! Cô im miệng cho tôi, không được cười nữa… ”
Đang lúc ai kia cười bò lăn bò nằm, điện thoại vang lên lần nữa, tạo cơ hội cho Hà Thu Nhiên khỏi bị người nào đó gào thét —
“ Alo ? ” Giọng nói dịu dàng tràn ngập vui sướng.
“ Cô Hà, bạn của Bàng tiên sinh — anh Chu Mạnh Luân tới chơi, xin hỏi có cho anh ta lên không ? ” Bảo vệ lần nữa thông báo có người tới thăm.
“ Có người tên Chu Mạnh Luân tới tìm anh, gặp hay không gặp ? ” Không nói hai lời, cô quay đầu hỏi chủ nhân khu nhà cao cấp này.
Tên lãng tử đào hoa thối nát ấy đến đây làm gì?
Bàng Sĩ Bân sững sờ, lập tức gập đầu đồng ý, “ Để cho anh ta lên đi ! ”
Nghe anh trả lời đồng ý, Hà Thu Nhiên liền truyền đạt lại, vì vậy sau đó không lâu, tiếng chuông cửa leng keng vang lên lần thứ hai, cô mở cửa nghênh đón người đàn ông tuấn tú tình cờ gặp trên đường hôm trước.
Chu Mạnh Luân cũng nhận ra cô là người đẹp ngồi trên xe của bạn anh, mập mờ nhìn chằm chằm mặt cô, sau đó đi vào phòng khách, thong thả tự nhiên ngồi xuống sofa như là nhà mình, huých vào người bạn tốt —
“ Còn dám nói là không phải bạn gái ? Rõ ràng sống chung với nhau nữa ! ” Chu Mạnh Luân chế giễu Bàng Sĩ Bân, anh thật không ngờ mình bất ngờ đến chơi lại để anh khám phá ra gian tình của bọn họ.
“ Đã nói không phải mà, tên lãng tử đào hoa đầu óc thối nát như cậu chỉ biết nghĩ mấy chuyện lên giường với con gái thôi sao ? ” Tức giận nắm chặt tay, Bàng Sĩ Bân trở mặt rống to, “ Cô ta làm thay cho Trần tẩu trong thời gian này, quản gia kiêm săn sóc mình. ”
“ Thiệt không đó ? ” Khuôn mặt đẹp trai mờ ám nhìn Bàng Sĩ Bân, Chu Mạnh Luân không tài nào tin được.
“ Đương nhiên là thiệt ! ” Mỉm cười lên tiếng trả lời trước, Hà Thu Nhiên mặt không thay đổi hỏi, “ Tiên sinh, xin hỏi họ gì ? ”
“ Chu, Chu Mạnh Luân. ” Đối với con gái, bất kể là già trẻ lớn bé, xấu hay đẹp, Chu Mạnh Luân vĩnh viễn đều nho nhã lễ độ, phong độ nhẹ nhàng, cũng bởi vì thế mà anh mới được đông đảo phái nữ chào đón.
“ Xin chào, Chu tiên sinh. “ Miệng vẫn cười tươi, Hà Thu Nhiên thân thiện nói, “Xin anh chờ một chút, tôi sẽ pha một ly nước táo tới cho anh.”
“Không cần làm phiền cô, cho tôi ly nước lọc là được rồi.” Cho là mị lực của mình rất lớn, thoáng cái đã làm người đẹp mê muội, cô mới có thể thân thiết ân cần nói chuyện với mình, Chu Mạnh Luân cười hớn hở khoát tay từ chối, không muốn làm phiền cô.
“Không phiền, tôi sẽ làm cho anh!” Mỉm cười chào, sau đó cô lịch sử đi vào bếp.
Nhìn cô đi vào trong bếp, Chu Mạnh Luân lúc này mới quay đầu nhìn bạn tốt của mình, cười hớn hở, “Sĩ Bân, quản gia tạm thời này của cậu quả là rất thân thiện đấy, đã bảo cô ấy không cần phiền phức thế mà vẫn kiên trì pha cho mình ly nước táo, thật sự là khách sáo quá.”
“Vậy sao?” Lạnh lùng nở nụ cười, Bàng Sĩ Bân có lòng tốt giải thích, “Đợi lát nữa cô ấy bưng ra, cậu cứ hỏi cô ấy tại sao lại kiên trì làm nước táo cho cậu uống.”
Hừ! Anh cảm giác chuyện này không đơn giản như vậy, bởi vì thái độ của cô gái kia y như lần đầu tiên bưng cho anh ly la hán quả vậy!
Chỉ chốc lát sau, lúc hai người đang say sưa nói chuyện, Hà Thu Nhiên bưng ly nước ra cho Chu Mạnh Luân, còn về phần Bàng Sĩ Bân thì vẫn được 1 ly la hán quả như mọi khi.
“Khục…” Ho nhẹ một tiếng, Chu Mạnh Luân rốt cuộc nhịn không được hiếu kỳ hỏi, “Xin hỏi vì sao cô lại kiên trì làm cho tôi ly nước táo?”
“Chu tiên sinh, là như thế này!” Mỉm cười, Hà Thu Nhiên ôn tồn nói, “Táo có tác dụng giảm lượng mỡ trong máu, rất tốt cho cơ thể con người. Tôi nghi là anh hiểu lầm quan hệ của tôi và Bàng tiên sinh, nhất định là vì mỡ trong máu cao, dẫn đến xuất huyết não, cần phải uống thật nhiều nước táo để thanh tỉnh đầu óc, suy nghĩ minh mẩn hơn một tí.”
Lời nói chưa dứt, Bàng Sĩ Bân lập tức điên cuồng cười to, Chu Mạnh Luân thì choáng váng mặt mày, còn Hà Thu Nhiên thì lịch sự cười với hai người, sau đó thản nhiên rời đi.
“Ha ha ha…” Bàng Sĩ Bân đã lâu rồi không được cười sảng khoái như vậy, nhất là từ khi Hà Thu Nhiên đến đây, ngày nào anh cũng bị chọc tức đến sôi máu, hôm nay có người đồng cảnh ngộ với anh, không vui mới là lạ.
“Ta nói Sĩ Bân, quản gia tạm thời này của cậu đúng thật là nham hiểm, cứ vòng vèo thì ra là muốn nói móc người ta!” Chấn chỉnh tinh thần, Chu Mạnh Luân tức giận cười mắng, cảm giác như mình đến đây để bọn họ trêu đùa.
Uống một ngụm la hán quả, Bàng Sĩ Bân lẩm bẩm nói, “Mình đã sớm quen rồi.”
Ngẫm lại đúng thật đáng buồn a!
Nghe vậy, Chu Mạnh Luân nhìn ly la hán quả trong tay Bàng Sĩ Bân, nháy mắt, cười hỏi: “Ly của cậu có công hiệu gì thế?”
“Hạ huyết áp, bớt nóng tính .” Liếc mắt nhìn, Bàng Sĩ Bân một hơi uống sạch ly la hán quả.
“Ha ha ha…” Lúc này, đổi ngược lại là Chu Mạnh Luân cười nhạo anh, “Mình biết cũng chả có gì tốt mà!”
“Ngậm cái miệng cậu lại!” Tiện tay quơ cây bút bi trên bàn trà ném vô người Chu Mạnh Luân, Bàng Sĩ Bân khinh khỉnh hỏi thăm: “Hôm nay chắc thiên hạ đại loạn rồi quá? Sao nhớ đến mình mà đến đây vậy?”
Phải biết rằng người bạn tốt này của anh là một tên lãng tử đào hoa, một tay chơi thứ thiệt, nếu không phải đang hẹn hò thì cũng đang vui vẻ chơi bời, hắn so với anh còn bận rộn hơn ấy chứ!
Lời vừa thốt ra, Chu Mạnh Luân liền ngưng cười, vẻ mặt trở nên cực kỷ ảo não, mới hé miệng đang tính nói, chuông điện thoại bỗng vang lên, anh giật mình, kêu lớn –
“Nếu là người kia gọi tới, nói mình không có ở đây!”
À, hóa ra là đi tị nạn!
Tức giận lườm, Bàng Sĩ Bân bấm nút trả lời, nói. “Alo…Lệ Dung à, đã lâu không gặp… Mạnh Luân hả?”
Nhìn người nào đó đang không ngừng xua tay, dùng khẩu hình miệng ra hiệu cho anh, anh gượng cười. Ngay lúc Mạnh Luân nghĩ rằng hết hy vọng, mặt mày chù ụ một đống, anh thản nhiên nói: “Không, cậu ta không tới chỗ tôi…”
Tức thì, Chu Mạnh Luân thở phào, ngồi phịch xuống ghế sa lon, đồng thời không quên dùng ánh mắt cảm kích nhìn người anh em tốt.
“Hồ ly tinh mới à?” Một câu vô cùng đơn giản lại làm cho người nào đó trên ghế sa lon lại nhảy dựng lên, vội vàng khoa tay múa chân, mà Bàng Sĩ Bân thì giận dữ trừng mắt liếc về phía sau, mới trả lời: “Tôi đã lâu không gặp Mạnh Luân nên không rõ lắm… Được! Nếu tôi gặp cậu ta, tôi sẽ chuyển lời lại cho, hẹn gặp lại!”
Hai chữ “gặp lại” vừa thốt ra, điện thoại cũng vừa cúp, Chu Mạnh Luân giống như vừa qua một hồi đại chiến, toàn thân đổ mồ hôi ròng ròng uể oải ngồi trên ghế sa lon. “Nè, cám ơn người anh em!”
“Không cần cảm ơn mình!” Trừng mắt liếc, Bàng Sĩ Bân trêu cợt. “Cậu cũng nên tu tâm dưỡng tính đi, Lệ Dung đối với cậu cũng rất tốt, sao cậu cứ thích lăng nhăng khắp nơi, chỗ này một cô, chỗ kia một cô, làm tổn thương cô ấy? Nếu như cậu không yêu cô ấy, lúc trước không nên lấy cô ấy làm gì…”
Lệ Dung với anh cũng coi như là bạn cũ, anh vì che dấu giúp cái tên lăng nhăng mèo mỡ này mà lừa gạt Lệ Dung, trong lòng thật sự cũng áy náy.
Thấy bạn tốt của mình lầu bầu cằn nhằn mãi, Chu Mạnh Luân nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt thoáng chốc hoảng hốt, hai hàng lông mày nhíu lại đầy mỏi mệt.
Tuy nhiên, ngay lập tức nét mặt khác thường ấy cứ như ảo giác biến mất một cách nhanh chóng, y như rằng chưa từng xuất hiện vậy, vẻ mặt Chu Mạnh Luân trước sau như một vẫn lãng tử phong lưu.
“Này này! Người anh em, đừng lải nhải như bà già vậy!” Cười đùa tí tửng, Chu Mạnh Luân đứng lên, duỗi tay ưỡn ngực. “Hôm nay cảm ơn cậu rất nhiều, hôm nào có thời gian mình mời cậu một chầu, vậy đi nha, mình đi đây!”
Dứt lời, cũng không đợi người đối diện phản ứng, Chu Mạnh Luân cười hì hì rời đi, thật đúng là đến như con gió, đi cũng như gió, quả nhiên rất có bản sắc phong lưu
Bàng Sĩ Bân thấy thế, chỉ có thể thở dài lắc đầu, cũng không thể giữ Chu Mạnh Luân lại, dù sao với năng lực vận động hiện giờ của anh, dù muốn đuổi theo cũng đuổi không kịp.
Chu Mạnh Luân vừa đi khỏi, Hà Thu Nhiên liền bưng dĩa khoai tây chiên vào phòng khách, ngồi xuống sofa, vừa ăn vừa lắc đầu cảm thán.
“Cô có ý kiến hay bất mãn gì sao?” Trong lòng biết cô nhất định là đã nghe thấy toàn bộ đối thoại vừa rồi, Bàng Sĩ Bân khoanh tay, trừng mắt, vẻ mặt hung dữ hừ lạnh chất vấn.
“Không dám!” Nói thì nói thế, nhưng mà giọng điệu lại lộ vẻ khinh thường.
“Đừng có rề rà, có gì thì nói!” Anh cũng muốn nghe xem cô có cao kiến gì?
Được rồi! Đã anh đã nói vậy, cô cũng không tiện tự chối, sẵn tiện giảng đạo một chút.
Thầm nghĩ vậy, Hà Thu Nhiên nhếch miệng, khinh bỉ nói: “Người ta nói đàn ông có ba cái tiết hạnh, quả nhiên là như vậy!”
Đàn ông có ba cái tiết hạnh?
Bàng Sĩ Bân sững sờ, theo bản năng lập tức hỏi lại: “Là cái gì?” Sao anh chưa từng nghe qua?
Dùng ánh mắt khinh miệt lườm người ngồi trước mặt, Hà Thu Nhiên ôn tồn nói. “Cái gọi là ba cái tiết hạnh của đàn ông, đầu tiên là thủ thân như ngọc…”
Nghe được điều đầu tiên, Bàng Sĩ Bân liền thấy hứng thú. “Sau đó thì sao?”
“Giữ không được thì cũng phải ráng giữ!” Giơ ngón trỏ, cô thong thả nói ra điều thứ hai.
“Tiếp theo là gì?” Thú vị nhướng mày, vị đại tổng giám đốc nở nụ cười.
“Giữ không được nữa thì kiếm người tương trợ!” Chậm rãi nói ra điều thứ ba, Hà Thu Nhiên mỉa mai nói móc, “Bàng tiên sinh, điều thứ ba anh làm rất tốt!”
Thật là vì giúp bạn tốt không tiếc cả mạng sống, nói dối hết lần này đến lần khác không hề do dự.
Nghĩ lại cũng thật tội cho vợ của tên họ Chu kia, chồng mình thì lăng nhăng bên ngoài, ngay cả bạn của mình cũng lừa gạt và bao che cho chồng mình, thấy mà xót xa!
Dù bất mãn với những lời cô vừa nói, Bàng Sĩ Bân cũng không cãi lại như mọi lần, ngược lại còn trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới thở dài, bình thản nói, “Chuyện của bọn họ… rất phức tạp, không phải người ngoài có thể giúp được.”
Phức tạp đến nỗi kẻ thì sống phóng túng, quan hệ lăng nhăng, người thì gọi điện thoại khắp nơi tìm chồng ư? Cuộc hôn nhân như vậy thì còn duy trì làm gì nữa? Đúng thật tự chuốc khổ vào thân mà!
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Hà Thu Nhiên không phải là người trong cuộc, huống hồ cũng không liên quan tới cô, cô cũng lười nói tiếp, lập tức đứng dậy đi tới chỗ bể thủy tinh nuôi mấy con cua nhỏ màu sắc rực rỡ, bắt chước anh cho tụi nó ăn.
Còn Bàng Sĩ Bân thì hiếm khi trầm ngâm suy nghĩ như vậy, cho