Cô là người luôn đối với người khác có ơn đền ơn, có oán ắt sẽ báo oán, người khác đối xử tốt với cô, cô cũng đối với người đó gấp bội. Từ lúc gặp nhau đến giờ, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được đối xử tốt với mình, vì vậy cô đương nhiên cũng ôn hòa nhã nhặn nói chuyện với anh.
“Tôi biết rồi, cảm ơn!” Thành thật mà nói, cô vốn không khắt khe với bản thân mình, cho dù anh có là một ông chủ hung ác, cấm không cho cô ăn cơm, thì cô cũng có thể trước mặt anh cố ý “vuốt râu hùm” ,càng cấm cô lại càng ăn nhiều hơn.
Nhưng sáng nay cô cũng không thấy đói bụng mấy, hơn nữa phải vội vã đi ra ngoài cho biết đó đây, cho nên mới chưa kịp ăn sáng đã đi ra khỏi nhà.
Có điều tất cả việc này chỉ mình cô hiểu rõ là được rồi, không cần cho anh biết, nếu không lại làm anh tức giận đến đá cô ra khỏi nhà lần nữa.
Thấy cô đã đồng ý, Bàng Sĩ Bân cực kì hài lòng, tâm trạng liền vui vẻ hẳn lên, ăn cơm cũng ngon miệng hơn hẳn.
“Đúng rồi! Anh ngày mai phải đến bệnh viện làm vật lý trị liệu có phải không?” Cắn chiếc đũa, cô đột nhiên hỏi.
Nghe vậy, Bàng Sĩ Bân gật gật đầu, nếu cô không nói chắc anh cũng suýt nữa đã quên mất!
“Vậy thì tôi chở anh đi!” Hỏi cũng không có hỏi, trực tiếp tự mình đưa ra quyết định.
Nói thừa! Cô không chở anh đi, không lẻ muốn tự bản thân anh phải khổ sở đi bằng taxi sao?
Mặt liền biến sắc, tức giận liếc nhìn cô gái đang cúi đầu ăn cơm ở trước mặt, Bàng sĩ Bân vốn định mở miệng mắng chửi, nhưng suy nghĩ một chút thì thấy hai người cũng khó khăn lắm mới có được bầu không khí yên bình như thế này, cho nên vẫn là đem những lời định nói nuốt trở lại trong bụng.
Buổi chiều, thời tiết ẩm thấp liên tục mấy ngày cuối cùng cũng nắng nóng trở lại, ánh nắng vàng rực luôn tạo cho con người ta cảm giác ấm áp, cả người cũng khoan khoái thoải mái vô cùng.
Trong buổi chiều nắng chiếu rọi khắp chốn, một chiếc xe Mercedes Benz nhập khẩu sang trọng chậm rãi chạy ra từ bãi đổ xe, một đường chạy thẳng tới bệnh viện.
“Tôi nói…Cô Hà……” Ngồi bên ghế phụ, Bàng Sĩ Bân trên đỉnh đầu xuất hiện ba sọc đen chạy dọc.
“Có chuyện gì?” Ánh mắt ngay cả chớp cũng không chớp, tập trung toàn bộ tinh thần vào lái xe, Hà Thu Nhiên hai tay nắm chặt vô lăng, vẻ mặt khẩn trương hiếm thấy.
“Cô có biết là tốc độ ‘kinh người’ của cô đang làm mọi người oán thán hay không?” Trên trán nổi cả vân xanh, anh nghiến răng nhắc nhở.
“Anh có ý gì?” Vẫn như cũ cũng không thèm nhìn tới anh, Hà Thu Nhiên căng thẳng nhìn về phía trước.
Cuối cùng không thể nhịn được nữa, Bàng Sĩ Bân tức giận hét to. “Nếu cô còn tiếp tục chạy xe với tốc độ 40km/h, tôi tin chắc rằng không bao lâu nữa, mấy tên tài xế phía sau chắc chắn sẽ có người xông lên dùng dao chém cô nhừ tử.”
Mẹ nó! Suốt cả đoạn đường, cũng không biết có bao nhiêu xe đã vượt qua họ.
Nghe vậy, Hà Thu Nhiên cũng không tăng tốc độ, chậm rãi tấp vào lề đường rồi dừng lại, cô quay đầu nhìn vào người đàn ông đang ngồi bên cạnh, lạnh lùng nói: “Hiện tại tôi là người lái xe, anh có thôi ý kiến ý cò đi được không?”
Không thể tự lái, chỉ có thể dựa vào người khác, nên anh cũng tự giác ngậm miệng lại, dù sao thì người lái xe ghét nhất là có người ngồi bên cạnh cứ chỉ đông chỉ tây cứ như là chỉ huy vậy.
“Tại vì cô lái xe chậm như rùa bò!” Bàng Sĩ Bân nổi giận.
Mẹ nó! Hắn lúc nãy còn thấy rõ có một chiếc xe đạp vừa chạy vượt qua bọn họn.
“A, có thật không?” Há Thu Nhiên cười lạnh, “Vậy thì cứ chờ cho đến khi anh tìm được con rùa có thể chaỵ với tốc độ 40km/h thì lúc đó hãy mới nói tôi lái xe như rùa bò.”
Rùa chạy 40km/h? Hừ! Định làm Ninja Rùa sao?
Bị chặn đến cứng họng, sắc mặt Bàng Sĩ Bân liền thay đổi, đang muốn dùng hết sức mắng chửi, thì cửa kính xe đột nhiên vang lên tiếng “cốc cốc”, gương mặt anh tối sầm quay đầu lại nhìn, hóa ra là gặp người quen, anh đành phải kìm nén cơn giận của mình, kéo cửa kính xuống.
“Sĩ Bân, đã lâu không gặp!” Chu Mạnh Luân, một người đàn ông điển trai, trên người lại toát ra vẻ phong lưu đang khom lưng nhìn vào trong xe, ánh mắt tò mò ẩn chứa sự thích thú nhìn chăm chăm người phụ nữ đang ngồi phía sau tay lái, sau đó mới mới nhìn bạn tốt của mình, “Mình lúc nãy thấy xe ai mà quen quen, định sang đây xem thử, không ngờ đúng thật là cậu!”
“Đúng thật là đã rất lâu không gặp, đóa hoa thối mục như cậu thế mà vẫn chưa chết trên giường phụ nữ sao, thật khiến cho người khác phải ngạc nhiên!” Đối mặt với cậu bạn đã thân thiết từ nhỏ, Bàng Sĩ Bân cũng không nể mặt ‘bố thí’ cho những lời cay độc.
Nhưng từ nhỏ đã sớm đạt đến trình độ “bách độc bất xâm”(không độc nào có thể xâm hại), Chu Mạnh Luân chỉ cười khẽ rồi lại liếc mắt xem xét Hà Thu Nhiên một cái, giọng điệu đầy ám muội trêu chọc, “Cái cậu này thật chẳng nghĩa khí, đã có bạn gái thế mà không mang ra giới thiệu cho anh em được biết gì cả.”
Bạn gái?
“Ai nói người phụ nữ này là bạn gái của tớ?” Quả thật không dám tin vào tai mình nữa, Bàng Sĩ Bân tức giận bác bỏ, vẻ mặt cũng lộ rõ sự tức giận. “Phụ nữ gì mà mặt mũi chẳng nhìn được chỗ nào, ngay cả dáng người cũng chẳng đẹp đẽ gì, cậu nghĩ khẩu vị của tớ kém đến vậy sao?”
Ách…….Người bạn này của anh không phải đã hơi quá đáng sao? Trước mặt người khác mà cứ chê bai con gái nhà người ta như vậy, thật là……
Chu Mạnh Luân cẩn trọng đánh giá Hà Thu Nhiên, sau đó liền đưa ra nhận định của mình, “Làm gì tệ như cậu nói? Người ta bộ dạng rõ ràng là xinh đẹp, lại rất hấp dẫn a!”
Nghe hắn ca ngợi Hà Thu Nhiên, không hiểu vì sao, Bàng Sĩ Bân càng thêm khó chịu, lời nói ra cũng trở nên cay độc. “Xinh đẹp? Cậu là không biết định nghĩa thế nào là xinh đẹp, hay mắt chó bị mù? Cần tớ mua một quyển từ điển về tặng cậu nghiên cứu hay không? Có lẽ tốt nhất vẫn là trực tiếp đưa cậu đến khoa mắt kiểm tra?”
Ách……..Được rồi! Chu Mạnh Luân khẳng định bạn anh hôm nay tâm trạng quả thật không tốt, vô cùng không tốt, anh không nên tự mình hứng bão.
Nghĩ thầm trong bụng, Chu Mạnh Luân đang định kiếm cớ chuồn lẹ, ai ngờ cô gái ngồi sau vô lăng đột nhiên cười lạnh —— “Đúng vậy! Khẩu vị Bàng tiên sinh đương nhiên không tệ tới vậy, mà tôi thì thấy “cây chổi bị gãy” làm sao cũng không thể thành “đại bác” được, bởi vậy tôi cũng chẳng hứng thú với với mấy “cây chổi bị gãy” đâu.” Cười ngọt ngào với người đang ông đứng ngoài xe, Hà Thu Nhiên thành thật nói, thành thật đến nổi người đàn ông ngồi kế bên cô sắc mặt chuyển từ trắng sang hồng, hồng rồi lại trắng, trắng xong lại đen, cứ như là đèn neon bảy màu vậy.
Hừ! Dám ở trước mặt người khác chê cô không đáng một xu, cô cũng chẳng để anh yên đâu.
Nói ánh mắt của anh không tệ à? Cho xin! Chẳng lẽ anh tưởng tiêu chuẩn của cô cũng thấp lắm sao? Lần trước không phải cô đã thấy rồi sao, có phải “đại bác” gì đâu!
Hừ! Đàn ông tự phụ, cuồng vọng tưởng, tự đề cao “cái ấy” của mình, thật là đáng thương!
Đại bác? Cây chổi bị gãy?
Tuy không biết hai người đang nói cái gì, nhưng nhìn sắc mặc bạn tốt của mình, Chu Mạnh Luân đột nhiên cảm thấy anh như rơi vào hố mìn, có thể bị banh xác bất cứ lúc nào, vì vậy ba mươi sáu kế chạy là thượng sách, tránh cho mình chết bất đắc kì tử.
“Hai vị, xin lỗi, có người đẹp đang chờ tôi ở đằng kia, tôi đi trước đây.” Đưa ra lý do rất ư là hợp lý, Chu Mạnh Luân giơ tay ưu nhã ra hiệu, sau đó ba chân bốn cẳng vọt lẹ vào quán café có người đẹp đang ngồi cho anh sẵn.
Giương mắt nhìn người đàn ông đi như chạy vào quán cafe, Hà Thu Nhiên lúc này mới nhìn sang Bàng Sĩ Bân, cô mở miệng nói trước ngăn chặn lửa giận “tôn nghiêm đàn ông” của anh, “Anh là đại bác, còn tôi là cây chổi bị gãy, không có dính dáng gì nhau, chỉ có điều là tiêu chuẩn của anh thấp, còn tiêu chuẩn của tôi thì tương đối cao, có vậy thôi!”
Mấy câu ngắn ngủn nhưng làm cho Bàng Sĩ Bân không thể nói gì, phản bác thì không được, gào thét cũng chẳng được, anh suýt nữa là tức giận đến nỗi thở không được.
Mẹ nó! Cô gái này đúng thật làm người ta không chịu được mà!
Nổ máy xe đi tiếp, Hà Thu Nhiên trong lòng cảm thấy hả dạ, liếc nhìn người đàn ông mặt lúc hồng lúc xanh, cô thầm nghĩ…
Về nhà pha cho anh một ly la hán quả uống, dù sao cũng có thể hạ huyết áp, lại trị táo bón, công hiệu quá còn gì!
Hiệp 3, Hà Thu Nhiên lần nữa toàn thắng!
Trong phòng tập vật lý trị liệu ở bệnh viện, người đến tập chật ních cả phòng, ai nấy đều yên lặng tự tập luyện, lâu lâu thì lại quay sang cười nói với nhân viên vật lý trị liệu, nhưng chỉ có một người từ lúc vào đây đến giờ cứ xụ mặt, chẳng thèm nói chuyện với ai, mà ai thấy bản mặt chằm dằm của người nọ cũng chẳng dám bén mạng đến gần.
Mà người nọ…
Đúng vậy! Đoán không sai, chính là “tổng tài con cua” của chúng ta —— Bàng Sĩ Bân!
Bởi vì danh tiếng của anh vang dội bốn phương, cái này cũng phải cám ơn giới truyền thông, cũng bởi do bị phóng viên chặn đường hỏi này hỏi nọ, mà câu nói “Cho dù tôi ở trong Bàng thị muốn học con cua đi ngang, cũng không đến lượt người ngoài xen vào!” của anh đã trở thành danh ngôn kinh điển được giới truyền thông tích cực truyền bá, cho nên nhân viên vật lý trị liệu cũng đã sớm nhận ra anh, nhìn bản mặt hung thần ác sát của Bàng Sĩ Bân, trong lòng nhân viên kia cũng run sợ không thôi, rất sợ sẽ đắc tội với đại nhân vật này, tuy nhiên đây là bổn phận phải làm, cho nên chính mình cũng phải cố gắng hoàn thành công việc.
Nghĩ như vậy, nhân viên vật lý trị liệu vội cười, nơm nớp lo sợ kêu người đàn ông mặt mày hung tợn kia kiểm tra một chút, sau khi có kết quả, anh cẩn trọng nói —-
“Bàng tiên sinh, lực chân của anh cũng tương đối tốt, nhưng mà lúc đi đứng thì cân bằng trái phải vẫn chưa tốt, cho nên trước tiên anh phải tập luyện để giữ thăng bằng mới được.”
Vừa nói, ngón tay chỉ qua bên cạnh.
Bàng Sĩ Bân nhìn sang hướng anh ta chỉ, thì thấy một đám người đang đứng trên bàn đạp, cứ đạp lên đạp xuống, anh nhìn mấy động tác khô khan buồn cười đó, sắc mặt lập tức đen sì.
Chết tiệt! Toàn mấy động tác gì đâu, anh phải lãng phí thời gian vô mấy cái này sao?
Như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng anh, Hà Thu Nhiên lên tiếng, “Anh đương nhiên có thể không tập, dù sao sau này người đi cà thọt cũng không phải chúng tôi.”
Lời nói của cô nói trúng tim đen của anh, Bàng Sĩ Bân căm tức trừng mắt nhìn cô, mà cô thì lại nhướng mày nhìn anh, bộ dạng ám chỉ “người tàn phế không phải mình” khiến anh giận điên lên.
Trong lòng biết cô nói không sai, Bàng Sĩ Bân cuối cùng chỉ có thể oán giận đi thẳng đến chỗ mấy người đang tập, đứng lên bàn đạp bị anh cho là chán ngắt, tập mấy động tác mà anh cho rằng rất phí thời gian!
Hô —– lại thắng !
Bác sĩ vật lý trị liệu âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt cảm kích nhìn Hà Thu Nhiên. Cô lập tức khoát tay, ý bảo anh ta không cần phải khách sáo, cô đứng dậy lê bước ra khỏi phòng, định nhân lúc người nào đó đang tập mà ra ngoài tản bộ hít thở không khí trong lành. Dù sao ở đây có bác sĩ chuyên nghiệp rồi, cũng không cần cô phải ở bên săn sóc nữa.
Đi tới đi lui trên hành lang bệnh viện, đúng lúc đi ngang qua mấy người hộ lý, đột nhiên, một giọng nói kinh ngạc xen lẫn vui mừng vang lên ——