“Không nói rõ ràng sao có thể đi, anh đứng lại đó cho tôi.” Mục Thanh Y không đồng ý, trực tiếp nhảy từ trên giường xuống đuổi theo.
“Chắc chắn muốn tiếp tục đuổi theo?” Anh dừng lại.
“Uh?” Cô chớp chớp mắt.
Anh chỉa chỉa vị trí cô đứng.
Mục Thanh Y lúc này mới phát hiện mình đã đuổi theo lên lầu, đi thêm ba bậc thang nữa là đến địa bàn của anh.
“Theo sau thì làm sao?” Tuy nói cô ở dưới lầu, nhưng không có quy định cô không thể lên lầu ngắm cảnh một chút đi.
“Vậy thì tôi không thể không giải thích rõ.”
“Như thế nào, anh nghĩ tôi là trộm sao?”
“Lúc này, một cô gái độc thân muốn cùng một người đàn ông vào phòng anh ta, cô nói cô ấy muốn làm cái gì?”
“Có rất nhiều việc á.”
“Nhiều?”
“Đúng rồi, có thể uống trà, có thể nói chuyện phiếm, có thể đánh nhau, có thể cãi nhau, còn có thể yêu tinh đánh nhau.”
“Yêu tinh đánh nhau?” Long Dật Thần cảm thấy rất hứng thú với từ này.
“Ngốc, chỉ là làm tình thôi...”
Không khí xấu hổ phút chốc lan ra, hai người mặt đối mặt đứng ở cầu thang, nhìn nhau không nói gì.
“Ha ha...” Mục Thanh Y theo thói quen đưa tay gãi đầu, “Chuyện này, đã khuya rồi, tôi phải đi về ngủ.” Nói xong, quay đầu muốn chạy xuống lầu.
“Chờ một chút.” Anh duỗi tay ra, dễ dàng giữ cô lại.
“Đã khuya đã khuya...” Trai đơn gái chiếc cùng ở dưới một mái nhà, những chuyện nhạy cảm thật sự không nên nói ra, cái miệng thối của cô thật đáng đánh mà.
“Tôi biết.” Bây giờ ngược lại anh rất nhàn nhã chơi câu giờ với cô, xem bộ dáng chân tay luống cuống đáng yêu của cô khiến anh rất vui vẻ.
“Biết thì trở về ngủ đi, ngày mai gặp.” Buông tay buông tay coi, có ai đêm hôm khuya khoắc liều mạng nắm chặt tay con gái không buông, cô muốn hét phi lễ.
“Tôi nghĩ cô nói rất đúng, có thể uống trà nói chuyện phiếm, vậy theo tôi lên ngồi một lát cũng tốt.”
- Long Dật Thần, anh đừng quá đáng nha.
- Tôi quá đáng?
Anh nhướng mày, ung dung chờ cô giải thích nguyên nhân.
- Rõ ràng là chính anh chạy đến phòng tôi trước, nếu không tại sao tôi lại phải đuổi theo anh lên lầu làm gì! Cho dù tôi có đuổi theo lên lầu, thì cũng không có lý gì phải theo anh vào phòng chứ? Tôi làm sao mà biết anh sẽ không đột nhiên biến thành “người sói”, đến lúc đó chẳng phải tôi muốn cầu cứu cũng không có cửa sao?
- Còn gì nữa?
Mục Thanh Y nhịn không được cất tiếng thét chói tai.
- Tôi đều đã nói trắng ra như vậy, thế mà anh vẫn có mặt mũi hỏi “còn gì nữa” sao?
- Cũng đúng.
Anh gật đầu hiểu ý.
- Tôi biến thành người sói, cô tự nhiên cũng sẽ thất thân, thân cũng mất, thực sự là không còn gì nữa rồi.
- Ai nói?! Nếu là cưỡng bức như người ta nói, tiếp sau đương nhiên chính là bị cảnh sát thẩm vấn; nếu là cả hai hợp nhau, tình một đêm, mọi người cùng vui vẻ hợp rồi vui vẻ tan; còn nếu như là trường hợp người bị hại đồng ý âm thầm hòa giải, như vậy cũng phải có khoản kha khá để bịt miệng”
Cô hoàn toàn là dựa vào mấy cuốn tiểu thuyết rồi suy diễn.
Long Dật Thần “tâm bình khí hòa” kiên nhẫn ngồi nghe cô nói xong đoạn diễn thuyết xuất sắc.Quả nhiên không hổ là viết tiểu thuyết, ngần ấy phiên bản xem cũng quá đủ rồi.
- Đã nói xong?
- Trước mắt tôi chỉ có thể nghĩ ra được vậy thôi.
- Vậy đi thôi.
- Đi đâu?
- Uống trà nói chuyện phiếm.
Nghe giọng vân đạm phong khinh (bình thản) của anh, cô rất bực tức, vì thế cứng rắn nói:
- Tôi phải về đi ngủ.
- Lấy đá đắp một chút lên con mắt thỏ của cô đi, nếu không ngày mai cô sẽ đau đến nỗi không mở mắt ra được cho coi.
Bỏ đi, coi bộ dạng cô bây giờ bừng bừng sức sống, có lẽ vừa rồi cũng không phải quá đau lòng, cùng lắm chỉ là “con gái trời sinh đã đa sầu đa cảm”, một chút cảm xúc vụn vặt thôi.
Hả? Kẻ này đang lo lắng cho cô sao? Vậy cô cũng không thể nhờ vả anh được, không cần cái bộ mặt đáng ghét coi trọng, như vậy căn bản không đạt được hiệu quả.
- Hay là cô muốn thức trắng đêm nói chuyện với tôi?
Anh nghiêng mình tới sát cô, khẽ hỏi bằng một giọng hết sức mờ ám.
Xem đi, xem đi, bộ mặt người sói sắp lộ ra tới nơi rồi! Mục Thanh Y lập tức dùng hết sức đẩy anh ra, rồi vội vàng chạy xuống lầu, trước khi bước vào cửa phòng còn không quên hướng lên phía lầu anh ở giơ ngón tay giữa.
Long Dật Thần lắc đầu cười, trên mặt không hề che giấu vẻ cưng chìu. Một cô gái cá tính đáng yêu như vậy, nếu anh nói buông tay thì sẽ thật ngu ngốc, đời người đương nhiên cũng sẽ bỏ lỡ rất nhiều sắc màu rực rỡ.
- Cái gì? Cô ta còn đang ở nhà cậu?
Đường Kiếm Phi không thể tin nổi trợn mắt nhìn ông bạn chí cốt, anh không nghĩ rằng vừa thuận miệng hỏi một câu, lại nhận được câu trả lời chấn động tới vậy.
- Vì sao cô ấy phải đi?
- Loại con gái như vậy cậu cũng có thể chịu đựng được sao?
Nếu là anh, một phút cũng không thể chịu được, một cô gái lôi thôi chẳng biết để ý đến bản thân, không có hình tượng khí chất gì ráo, gu thẩm mỹ của Thần tại sao lại sa sút đến nỗi này?
- Có cái gì mà không thể chịu được?
- Cô ta vốn dĩ không thể xem là phụ nữ được.
- Tôi tin rằng những thứ mà phụ nữ nên có thì cô ấy cũng không thiếu.
Long Dật Thần vừa xem hồ sơ vừa cười nói.
- Đã thử rồi?
Anh tựa như không nghe thấy, chỉ tập trung phê duyệt hồ sơ.
Biết rồi nha, còn chưa tới tay, vậy cô gái này có cái gì mà khiến cậu ấy nâng niu như bảo bối trên tay chứ? Đường Kiếm Phi không hiểu.