"Thiên Tuệ , gả cho ta." – Môi của cô giống như ngày ấy, thật mềm mại, ngọt ngảo. Tư Bì Nhĩ rời đi , cánh môi đã ửng đỏ, cũng không ngại lặp lại lời nói một lần nữa.
“ Em………..” – Cô vừa mới mở miệng, đã bị cắt ngang
“ Thiên Tuệ, Lạc Tư cần có ba.”
Bởi vì câu nói này, Thiên Tuệ liền phát hiện ra một hiện thực.
Đúng ! Lạc Tư cần ba mà Tư Bì Nhĩ cũng có quyền ở chung với con trai, cho nên anh mới cưới cô, bởi vì cô là mẹ của Lạc Tư. Cô nhắm mắt, trái tim bỗng dưng đau đớn.
Người cô yêu không cô, lại muốn kết hôn với cô, trên đời này còn có chuyện nào buồn hơn chuyện này?
“ Thiên Tuệ?” – Trên ban công mờ tối, Tư Bì Nhĩ chú ý tới sắc mặt tái nhợt của cô.
"Em đồng ý gả cho anh." - Chậm rãi mở mắt ra, Thiên Tuệ hít sâu một cái, gật đầu đồng ý.
"Em muốn mang Lạc Tư về nhà." – Thiên Tuệ rời khỏi ban công, cô không muốn nhìn ánh mắt của anh. Giờ khắc này, cô thật sự cảm thấy đau.
“ Anh đưa em về.”
Cuối cùng, Tư Bì Nhĩ ôm Lạc tư đang ngủ say về nhà. Ngồi trong xe, Thiên Tuệ trầm mặc nhìn ngoài cửa sổ ,cho đến khi về đến cửa nhà, cô mới ôm Lạc Tư rồi mở miệng nói:
“ Chuyện này em sẽ nói với ba mẹ, ngày mai nếu được thì anh hãy đến nhà em!”
“ Anh biết rồi.”
Thiên Tuệ từ trước đến giờ chưa bao giờ về muộn, bây giờ lại khiến cho người nhà đợi mòn cả mắt. Vì vậy khi thấy Thiên Tuệ ôm Lạc Tư, ông liền vội vàng đứng dậy đi lại ôm đứa bé, mà mẹ của cô lúc này cũng ở phía sau.
“ Sao trễ như vậy mới về? Các con đi đâu vậy?” – Bà dùng ánh mắt ra hiệu bảo chồng mình ôm đứa bé vào phòng, sau đó kéo tay con gái đến sô pha ngồi xuống.
“ Mẹ, đợi ba xuống đã. Con có chuyện muốn nói cho ba mẹ biết!”
"Được rồi!" – Nhìn bộ dáng thận trọng của con gái, lòng bà lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nhưng lại nói không ra lời.
“ Sao vậy? “ – Ông vừa bước ra khỏi phòng liền thấy phòng khách yên tĩnh lạ thường, liền đi tới ngồi xuống đối mặt với hai mẹ con, cũng không nói gì.
“ Ba, con có chuyện muốn nói với ba mẹ.”
"Chuyện gì? Nhìn bộ dáng con thật nghiêm túc.” – Ông cùng vợ ngồi chung một chỗ cười cười nói
“ Ba , mẹ, hôm nay con đã gặp ba của Lạc Tư.” – Thiên Tuệ không chần chờ, cứ nói thẳng.
Ông bà liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên một tia kinh ngạc.
Đã nhiều năm như vậy, lần đầu tiên con gái mới mở miệng nói tới chuyện của người đàn ông kia, làm sao họ lại không giật mình được?
"A …………..Vậy hôm này con với Lạc Tư ở cùng anh ta cả ngày sao? Vừa rồi,của là anh ta đưa con về sao?” - Thu hồi kinh ngạc, bà mở miệng nói.
“ Dạ” – Cô gật đầu một cái.
“ Thiên Tuệ, anh ta rốt cuộc là thần thánh phương nào? Sao không dẫn vào đây cho ba mẹ gặp mặt?” – Ông nói đùa, cố gắng hoá giải cái bầu không khí ngột ngạt này, thật ra trong lòng cũng chẳng vui gì.
“ Con để anh ấy về trước, chỉ là ngày mai anh ấy sẽ đến nhà.” – Ánh mắt của cô dừng lại trên một góc bàn, cũng không dám ngẩng đầu nhìn ba mẹ.
“ Vậy bây giờ con có thể nói cho mẹ biết, người đàn ông đó tên gì không? “ – Bà vẫn là muốn biết rõ hơn
“ Anh ấy tên là Tư Bì Nhĩ”
" Tư Bì Nhĩ? Là người ở đâu? “ – Bà tiếp tục hỏi.
Cho tới nay, bà chỉ biết, ba của Lạc Tư là người ngoại quốc nhưng cũng không biết là quốc gia nào. Chỉ có thể là người Italy, bởi vì ngày đứa bé ra đời, đoán ngược thời gian trở lại…Khi đó con gái bà đang đi du lịch ở Italy.
“ Ba của Bì Nhĩ là người Italy, còn mẹ anh ấy là hậu duệ quý tộc.”- Đây là những thông tin mà cô thu thập được trên tạp chí.
“ Vậy hôm nay các con gặp nhau ở đâu?”- Thì ra ba của Lạc Tư là con lai. Bà gật đầu một cái rồi hỏi tiếp.
“ Chúng con gặp nhau ở công ty bách hoá.”
“ Vậy anh ta sao lại đến Đài Loan?”- Thế giời rất rộng lớn lại có thể chạm mặt nhau ở Đài Loan, coi như cũng hữu duyên rồi. Trong lòng ba thầm nghĩ.
“ Anh ấy tới Đài Loan làm việc”
“ Làm việc, Tư Bì Nhĩ rối cuộc làm việc gì?” – Ông nghĩ thầm, nếu như người đàn ông này không có cái gì tốt, đừng nghĩ muốn ông đem con gái và cháu trai giao cho anh ta.
“ Anh ấy là chủ của một công ty.” – Thiên Tuệ nói đơn giản.
Cô thật sự không biết làm sao để giới thiệu bối cảnh của Tư Bì Nhĩ cho ba mẹ biết, chỉ sợ hai người sẽ bị doạ thôi. Nhớ ngày đó, cô hoàn toàn không biết thân phận của anh, liền yêu anh.
Cho đến khi , trong lúc vô tình, cô nhìn thấy hình của anh trên tạp chí, liền biết được…Anh chính là tổng giám đốc của tập đoàn Tư Ngải Thuý.
“ A! Công ty gì chứ? Có thể là một nhân viên thường phụ giúp tổng giám đốc a!” – Ông thế nào cũng không chịu nghĩ tốt về người đàn ông kia . Dù sao chính anh ta đã khiến cho con gái ông chưa cưới đã mang thai.
"Không phải vậy, công ty của anh ấy là đặc chuyên về thiết kế, sản xuất đồng phục, còn có mỹ phẩm bảo dưỡng …...nhân viên của anh ấy cũng không ít." – Thiên tuệ ngầng đầu giải thích với ông.
“ Vậy anh ta biết con sinh đứa bé, có phải hay không muốn đem Lạc Tư đi?” – Nghĩ đến chuyện người kia ngày mai muốn đến nhà, bà không khỏi có chút lo lắng. Bà thật sự không muốn xa đứa cháu này.
"Mẹ, anh ấy là ba của Lạc Tư.” – Thiên Tuệ cũng phủ nhận.
“ Nhưng nó không có trách nhiệm của một người ba, sao lại muốn mang Lạc Rư đi?” – Ông quát.
“ Ba , là lỗi của con, là con không cho anh ấy biết chuyện con mang thai, không thể trách anh ấy” – Ba cô tức giận là chuyện tất nhiên, Thiên Tuệ có thể hiểu nhưng mà vẫn không có cách nào mà cãi lại ông.
“ Vậy con muốn đem Lạc Tư trả lại cho anh ta sao?” – Ông nghĩ thế nào cũng cảm thấy bất mãn.
“ Ông à, con gái cũng đã lớn rồi, trong lòng có tính toán. Ông cũng đừng can thiệp vào quyết định của nó.” – Bà lay nhẹ cánh tay của chồng mình , muốn ông bớt giận. Bà rất hiểu con gái mình, một khi đã quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi. Giống như chuyện ông bà bắt nó bỏ đứa bé, nó cũng không tiếc , liền trốn nhà đi.
“ Làm sao có thể như vậy? Ba nói cho con biết, nếu ngày mai anh ta đến để đem Lạc Tư đi, ba sẽ không bỏ qua đâu!” – Ông nói xong liền tức giận, đứng dậy đi vào phòng.
“ Thiên Tuệ, con hãy suy nghĩ cho thật kĩ, nếu con muốn để cho Lạc Tư đi, mẹ cũng không có phản đối. Dù sao con cũng đã lớn, đây chính là quyết định của con.” – Bà nhẹ nhàng nói với con gái của mình rồi cũng theo chồng đi vào phòng, để Thiên Tuệ ngồi một mình ở phòng khách.
A………….Cô nên làm gì? Chỉ đưa Lạc Tư đi, ba cô đã tức giận như vậy. Nếu ba biết, Tư Bì Nhĩ muốn dẫn cả cô đi, không biết ông sẽ có phản ứng gì?