“…………..” – Ở một bên nhìn hai cha con họ vui vẻ với nhau, trong lòng Thiên Tuệ lúc này có trăm ngàn cảm xúc ngổn ngang. Lúc này, cô cảm nhận được, tình thương của người mẹ có nhiều như thế nào cũng không thay thế được tình thương của một người cha.
Cô đã sai rồi, cô không nên để mẹ lừa Lạc Tư, nói với nó rằng nó không có ba.
“ Đến rồi!” – Thang máy lên đến tầng cao nhất, Tư Bì Nhĩ liền dẫn họ vào một căn phòng dành cho tổng thống.
“Oa……..chú, chỗ ở của chú thật to ! Cháu có thể xem xung quanh một chút không?” – Lạc Tư trừng to mắt, cái miệng nhỏ bé không ngừng phát ra những tiếng kinh ngạc…
“Đương nhiên là có thể,nhưng là cháu phải cẩn thận, coi chừng té ngã! “ – Tư Bì Nhĩ để nó xuống. Lạc Tư nhanh chóng chạy về cái sô pha dài, lăn một vòng trên đó rồi lại chạy đến phòng khác. Vào lúc này, trong phòng khách chỉ còn lại anh và cô.
“ Thiên Tuệ………”
“ Chuyện đó…..Em không nghĩ mình sẽ có thai, chính là……….Em không nghĩ tới chuyện sẽ như vậy………………” – Cô khẩn trương nói,lời nói cũng không mạch lạc lắm…
“ Anh biết!” – Tư Bì Nhĩ không nhịn được liền bật cười, anh biết cô đang rất khẩn trương.
“ Không phải, ý của em là…………A? Anh vừa nói là anh biết?” – Thiên tuệ đột nhiên dừng lại.
“ Ừ! Năm đó chúng ta gặp nhau, coi như là chuyện ngoài ý muốn. Ai cũng không biết được sau này em sẽ mang thai. Thật ra, anh muốn cám ơn em vì đã sinh ra Lạc Tư” – Tư Bì Nhĩ nhẹ nhàng nói
“ Chỉ là em nên nói với anh……Nói đi nói lại, em lại không thể gặp được anh”
". . . . . ." – Thật ra muốn tìm anh không khó………Những lời này, thiếu chút nữa cô đã bật miệng mà nói ra …
Anh nổi tiếng như vậy, cô có thể qua giới truyền thông để tìm anh . Nhưng cô sợ , bên cạnh anh đã có người con gái khác, sẽ không xem trọng việc này.
“ Cho nên, đồ ngốc………! “ – Tư Bì Nhĩ cười nói, anh muốn cảm ơn ông trời vì đã cho anh gặp lại cô.
“Mấy năm qua, một mình em chăm sóc Lạc Tư thật vất vả. Em nuôi dạy nó rất tốt.” – Anh tiến lên ôm cô vào lòng…
“ Không có việc gì,em vẫn có ba mẹ giúp một tay. Nếu không, chỉ mình em cũng không có biện pháp nuôi lớn Lạc Tư.”
Trải qua nhiều năm như vậy, lần nữa bị anh ôm vào lòng, Thiên Tuệ lại có cảm giác rung động.
"Vậy sao? Như vậy, ba mẹ em biết chuyện của anh sao?"
Cô lắc đầu không nói.
“ Vậy là họ không quan tâm nhiều đến em, chỉ biết khiến mọi việc của em trở nên phức tạp.” – Tư Bì Nhĩ suy nghĩ một chút. Đứng ở lập trường của cô,một người con gái chưa có gia đình lại đột nhiên mang thai, cũng đã khiến cho ba mẹ kinh hãi. Nếu lại biết cô cùng người khác xảy ra cuộc tình một đêm,kia có lẽ cô sẽ bị trách móc nhiều hơn.
Yên vị trong lồng ngực của anh, ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, hai cánh tay của Thiên Tuệ giơ lên. Cô muốn ôm anh, nhưng cô không dám liền nhanh chóng rút về.
“ Chú, chỗ của chú thật to a”
Thanh âm Lạc Tư từ xa vọng đến, khiến hai người giật mình,vội vàng tách ra.
“ Mẹ ? Chú ?”- Nhìn hai người ôm nhau,khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Tư có chút nghi ngờ.
“ Lạc Tư, con đến đây. “ – Nhìn Tư Bì Nhĩ một chút, rồi nhìn con trai mình, trong lòng Thiên Tuệ đã có quyết định.
“ Mẹ………………..”- Nó ngoan ngoãn nghe lời chạy đến.
“ Lạc Tư, mẹ muốn nói với con một chuyện.” – Thiên Tuệ ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt nó
“ Bà nói với con rằng con không có ba, chính là lừa con.”
“ Lừa con? Tại sao bà lại muốn lừa con? “ – Nó nhíu mày, mới nhỏ tuổi đã biết cái gì gọi là lừa gạt….
“ Lạc Tư, con nghe mẹ nói. Bà không phải cố ý muốn lừa con, là mẹ chưa nói cho bà biết ba con là ai, cho nên bà không còn cách nào khác mới nói với con như vậy.” – Thiên Tuệ khẽ vuốt lông mày nó, cô không hi vọng nó sẽ nghĩ xấu về bà ….
“ Tại sao mẹ không nói với bà ? Vậy ba đang ở đâu? “- Nó phụng phịu, tại sao mẹ lại không nói ra……….
“ Lạc Tư, chú này chính là ba của con. “ – Nhảy qua vấn đề của con trai, Thiên Tuệ kéo nó đối mặt với Tư Bì Nhĩ.
“ Chú là ba? Mẹ, mẹ đồng ý cho chú làm ba của con sao? “ – Trong đầu Lạc Tư không phân biệt được hai người có cái gì khác nhau
“ Không, không phải. Lạc Tư, con nghe cho kĩ. Chú ấy chính là ba ruột của con, không cần mẹ phải đồng ý.”
“ Chú là ba ruột của con? “- LạcTư nghi ngờ, rốt cuộc có cái gì không giống nhau?
“ Lạc Tư ngoan….Chú có thể làm ba cháu, cháu vui không ? – Tư Bì Nhĩ ngồi xổm xuống, chủ động nói, giúp cô giải quyết vấn đề khó khăn này. Dù sao nó vẫn còn nhỏ, cũng không thể hiểu rõ mọi việc ngay được.
“ Dạ! “- Chú ý bị dời đi, Lạc Tư nở nụ cười. Trong lòng nó chỉ đơn thuần nghĩ rằng, nó đã có ba. Sau này nó có thể nói với mấy người bạn nhỏ trong công viên là nó có ba.
“ Lạc Tư, con có thể gọi chú là ba sao? “ – Tư Bì Nhĩ mở rộng cánh tay.
"Ba!" – Cả người Lạc Tư nhào tới, cánh tay nhỏ ôm anh thật chặt.