iện thoại, chuẩn bị tốt đối diện với sự theo đuổi mãnh liệt của Cao Hải.
“Này, có chuyện gì sao? Em đang bận đây?” Cô một tay cầm điện thoại, một tay vén vài sợi tóc cản trở ra sau tai.
“Tuyêt, thì ra mỗi lần em bận là vì anh, phải không? Mỗi lần anh gọi tới em đều bận rộn!” Cao Hải mất hứng oán trách, giọng nói của công tử đào hoa trước sau như một.
“Em thật sự đang giặt quần áo!”
“Vậy ý của em là mấy lần bận rộn trước đây đều là nói dối anh à?” Anh bắt được bệnh của cô cũng không buông tha, giống như cùng anh trải qua quá trình huấn huấn luyện của Đức.
“Ai nói dối anh, anh cho rằng ai cũng tốt số như anh à? Người của thành phố B, có sẵn mấy cái nhà, sáng sớm công việc trong nhà đã được làm xong, đến một chiếc tất thối cũng cùng đều để mẹ anh giặt. Chúng em là thanh niên vùng khác đến, ngày nào không phải đều bận rộn làm việc vì sinh tồn trong cuộc sống?”
“Nhìn một chút, em thật đáng thương, khiến anh đau lòng, không thể cưới em về nhà, thật có lỗi. Tiểu Như Y, nếu cực khổ như vậy, không bằng cưới anh đi? Như vậy nhà của anh cũng là nhà của em, mẹ của anh cũng là mẹ của em,...” Cao Hai vội vàng nhân cơ hội thuyết phục.
Vừa nghe anh lại nói lời không đứng đắn, Nhan Như Y buồn cười, cô lần này không cự tuyệt anh, dứt khoát đồng ý với anh, để xem tiếp theo anh sẽ nói như thế nào. “Tốt, chủ ý này của anh thật tốt. Vậy khi nào thì anh mang em tới nhà anh, gặp mẹ anh?”
Câu nói này thành công ngăn chặn miệng của Cao Hải, để cho anh không dám nói láo. “Việc này, việc này... Tiểu Như Y, em nói có thật không? Nếu là thật, anh nghĩ chúng ta nên tiếp xúc trước.”
Nhan Như Y đặt một tay lên thắt lưng, khịt mũi nói: “Làm sao vậy, anh sợ hả? Còn nói là muốn lấy em, về sau không thể thực hiện như lời nói, lần sau thì nói ít thôi, nếu không coi chừng chính mình chịu không nổi!”
Lời này đẩy Cao Hải đi xa, lão đại của anh không muốn, giống như thật sự tức giận. “Hắc... em nói lời này là xem thường anh? Em cho rằng anh cả ngày trêu chọc em là vì cái gì?”
“Chẳng lẽ anh không đùa cợt em sao?” Nhan Như Y không xấu hổ hỏi ngược lại anh.
‘Trêu đùa’ nghĩa là hay nói giỡn, lấy một người ra làm niềm vui.
“Xem ra hôm nay anh mà không làm một chút gì đó, anh sẽ xem thường anh!” Giọng nói của anh lên cao, thật sự vội vàng. “Nhan Như Y, em ở nhà chờ cho anh, tối hôm nay chúng ta sẽ xử lí hết mọi việc, tới lúc gạo nấu thành cơm rồi, anh không tin, còn ai có thể ngăn cản anh cưới em!”
“Ai cùng anh gạo nấu thành cơm, không quan tâm tới anh nữa...” Nói xong, cô đang muốn cúp điện thoại! Mỗi lần nói chuyện cùng Cao Hải đều như vậy, chỉ cần cô không thô lỗ trực tiếp cúp điện thoại, anh tuyệt đối sẽ không dừng lại!
“Đừng đừng đừng... em xem, tại sao em lại không tin anh? Nếu quả thật anh có thể cưới em, vậy thì tới trước, gạo nấu thành cơm, chủ ý này cũng không tồi!” Cao Hải nghiêm túc nghĩ.
“Đáng ghét, em cúp điện thoại!”
“Đừng đừng, anh đến đón em, buổi tối chúng ta cùng tới quán rượu!” Cao Hải tranh thủ từng giây nói.
“Không có hứng thú!” Cô hét lớn vào trong điện thoại, sau đó quả quyết cắt đứt.
Nhan Như Y nhìn điện thoại di động một chút, suy nghĩ người ở đầu bên kia cả ngày ngoại trừ ăn không ngồi rồi thì nói giỡn, lại nhìn một đống quần áo phải giặt trước mặt mình, cảm thấy đặc biệt không công bằng. “Anh cho rằng ai cũng tốt số như anh sao, nếu như... nếu như em cũng có mẹ ở đây thì tốt biết bao nhiêu!”
Ai, bây giờ việc cô có thể làm đó là nhanh chóng gặt xong đống quần áo, sau đó nấu một hộp mì gói lấp đầy bụng mình!
Hiện tại bụng của cô đã trống rỗng rồi!
Lúc này, cửa phòng cửa cô lại vang lên tiếng chuông! Bọt xà phòng trên tay còn chưa rửa đi đã nhanh chóng chạy ra mở cửa, nói vọng ra ngoài cửa: “Ai ngoài kia vậy?”
****Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, hi vọng sự ủng hộ của mọi người****
“Đây có phải là nhà của Nhan tiểu thư không?”
Giọng nói bên ngoài rất lễ phép, cũng rất quen thuộc, nhưng đó là ai vậy?
Nhan Như Y nghi ngờ không hiểu, mở cửa phòng, bất ngờ nhìn thấy vẻ ngoài trắng mập của trợ lí Triệu: “Trợ lí Triệu, anh khỏe không, anh tới đây làm gì vậy?”
“Nhan tiểu thư, cô khỏe không, có thể nói không tìm sai chỗ!” Trợ lí Triệu cười nói, sau đó vội vàng đem túi giấy trong tay vào. “Đây là đồ của tổng giám đốc Hoắc sai tôi đưa tới, còn lo lắng cô không ở nhà, may mắn cô đang ở đây!”
“Trợ lí Triệu, tôi không tiện nhận quà tặng của tổng giám đốc Hoắc, anh mau mang về đi!” Nhan Như Y nhanh chóng lần lượt mang túi trả về.
Trợ lí Triệu không cầm trở về, người vẫn dựa ra sau. “Sao lấy về được, đây dù sao cũng là một phần tấm lòng của tổng giám đốc Hoắc!”
“Nhưng mà, không có công không thể nhận quà, tôi thật sự không thể nhận!”
“Nhan tiểu thư, cô cũng đừng khách khí, cô giúp đỡ tổng giám đốc Hoắc nhiều như vậy, sao lại không có công? Ngoài ra, những thứ này chẳng qua cũng chỉ là một ít đồ ăn, tổng giám đốc Hoắc muốn cô bồi bổ thân thể, hôm trước cô cũng ngất đi. Cho nên bây giờ cô đừng làm khó tôi, nhanh cầm lấy đi! Tôi chẳng qua chũng chỉ là nhân viên, chẳng may chọc tổng giám đốc Hoắc mất hứng, đến lúc đó mất đi công việc, một nhà ba người chúng tôi sẽ không có cơm ăn!”
Có thể làm trợ lí tài ăn nói nhất định là rất cao, đặc biệt là trợ lí của một ông chủ lớn, nhất định không phải người bình thường!
Dưới lời thuyết phục của trợ lí Triệu, Nhan Như Y không thể không nhận đồ ăn mà người ta đưa tới!
“Nhan tiểu thư này, cô hiện tại còn đang bận, vậy tôi về trước, hôm nay tổng giám đốc Hoắc còn có một tiệc rượu với mấy lãnh đạo của chính phủ!” Trợ lí Triệu vừa nói, vừa tiện tay đóng cửa.
“Cảm ơn anh, hẹn gặp lại!” Nhan Như Y đi ra cửa phòng, tạm biệt trợ lí Triệu.
“Nhan tiểu thư, cô mau đóng cửa đi, tổng giám đốc Hoắc còn nói đồ ăn phải ăn lúc còn nóng, nếu không sẽ mất đi giá trị dinh dưỡng!” Trợ lí Triệu vừa quay đầu lại nói, vừa xuống tầng, thái độ rất cung kinh đối với cô.
Sự cung kính này làm Nhan Như Y cảm thấy lúng túng, có trời mới biết người ta người ta đem mình đặt ở vị trí nào!
Nhất định bởi vì cô và Hoắc Doãn Văn... quan hệ không nhỏ?
Sau khi khép cửa phòng lại, bụng đói kêu vang, cô quyết định ăn đồ ăn khi đang còn nóng! Mở túi giấy ra, bên trong có một phần cơm hộp ngon miệng, ba mặn bốn chay, bao bì tiện lợi không chỉ tinh tế sạch sẽ, màu sắc thức ăn bên trong lại càng tuyệt vời, làm cho người ta có cảm giác thèm ăn!
Ngoài ra, bên cạnh còn có một bình giữ nhiệt xinh xắn, mở ra thì thấy đúng một phần canh, có chút dính lại, bởi vì phần canh này rất thơm, mà cô chưa từng ngừi qua mùi thơm này, cho nên vội vàng uống hết một ngụm để thử mùi vị.
Vừa vào miệng, mùi thơm này liền tràn đầy trong khoang miệng, làm cô không nhịn được uống hết một chén, hai chén, ba chén,...
Ăn xong, cô còn không nhịn được chép miệng, nghi ngờ lẩm bẩm: “Ah, đây là loại canh gì vậy? Nguyên liệu chủ yếu là gì? Làm sao mùi vị lại tốt như vậy hương vị lại vừa để uống?”
Đáng tiếc, không nhịn được, bây giờ muốn ăn cũng không có!
Món ăn ngon chính là như vậy, rất dễ làm người ta nghiện!
Trợ lí Triệu đưa đồ ăn xong, liền vội vàng về công ty báo cáo tình huống: “Tổng giám đốc Hoắc, Nhan tiểu thư ở nhà, tổ yến cũng thuận lợi đưa tới!”
Hoắc Doãn Văn đang tựa người trên ghế sopha, vuốt vuốt điện thoại di động trong tay. Thấy trợ lí trở lại, liền đưa ánh mắt nhìn vào người trợ lí.
“Ừ” Hoắc Doãn Văn đáp một tiếng nhưng vẫn không tin tưởng, trực tiếp ngồi dậy, dò hỏi: “Lão Triệu, ăn tổ yến đối với thân thể vừa sinh non, có thể giúp ích sao?”
“A...dạ, đây là vợ tôi nói cho tôi biết!” Trợ lí Triệu gật đầu nói, nhưng ánh mắt lại di chuyển một chút. Không có cách nào, ai bảo anh không nói thật với tổng giám đốc Hoắc tình hình thân thể Nhan tiểu thư hiện tại? Vẫn khiến tổng giám đốc Hoắc một mực cho rằng Nhan tiểu thư sảy thai!
Bởi vì đi bên cạnh tổng giám đốc Hoắc đã nhiều năm, anh biết rõ tổng giám đốc Hoắc thường đem giấu đi toàn bộ cảm xúc, cho dù đối mặt với cô gái mà mình yêu thích, cũng sẽ khống chế được phần tình cảm mãnh liệt này, giống như tự làm khổ chính mình!
Vị tổng giám đốc trẻ tuổi này, nhiều lúc làm người khác cảm thấy đau lòng!
Là một người phụ nữ, anh lại là một ông chủ lớn, chỉ cần một chiếc thẻ, tặng cho một căn nhà, cô gái ấy nhất định sẽ đi vào khuôn khổ, cần gì mà phải làm khổ chính mình như vậy!
Nhưng anh làm trợ lí người ta nhiều năm như vậy, anh rất hiểu tính tình của tổng giám đốc, cũng biết rõ tổng giám đốc thực sự có tình cảm với Nhan tiểu thư. Cho nên anh không dám có một chút yêu cầu tổn thương tới Nhan tiểu thư, trong lòng anh Nhan tiểu thư hoàn mĩ không tì vết, anh không dám đụng chạm, không dám nhúng chàm cô!
Cho nên... sau ngày xảy ra chuyện ‘sinh non’, anh cũng linh động không nói ra tình hình thực tế, khiến tổng giám đốc Hoắc nghĩ răng Nhan tiểu thư bị sảy thai!
Hoắc tiên sinh lớn lên ở nước ngoài, đối với tình huống sinh nôn, anh căn bản là không biết!
Cho nên lời nói dối của anh cũng dễ dàng vượt qua!
“Tổng giám đốc Hoắc, Nhan tiểu thư là người rất kiên cường, nhưng mà nhìn vào vẫn khiến người khác đau lòng!” Trợ lí Triệu âm thầm nhìn tổng giám đốc Hoắc vài lần, sau đó thong thả nói, cố ý chỉ nói một nửa, để lại một nửa, khiến cho đối phương tập trung vào đề tài!
Quả nhiên _
Hoắc Doãn Văn dừng việc nghịch điện thoại, đầu lông mày nhăn lại, hỏi thăm một tiếng. “Hả? Là thế nào? Anh đã thấy cái gì à?”
“Lúc tối tới, Nhan tiểu thư đang giặt quần áo, nhìn bộ dạng chưa có ăn cơm, lúc đi thì cũng đã muộn rồi! Cô gái nhỏ, ở bên ngoài đúng là không dễ dàng!” Trợ lí Triệu vừa nói, vừa nhìn mặt đối phương. “Vợ của tôi cũng nói, sau khi cơ thể cô gái này bị tổn thương thì không nên giặt quần áo_”
“Là như vậy?” Chân mày Hoắc Doãn Văn nhăn lại thật cao.
Ở trong lòng, anh điên cuồng mắng nha đầu kia. Nha đầu xấu xí không nghe lời, tại sao cô không biết giữ mình trong sạch? Không phải đã sớm quyết định chia tay tên họ Từ kia sao? Tại sao lại ở cùng một chỗ với người kia, để rồi xảy ra quan hệ?
Cho dù hai người đã xảy ra quan hệ thì cũng phải biết chú ý ngừa thai? Thế nào lại không biết tự bảo vệ mình, để cho chính mình mang thai?
Chẳng lẽ cô cảm thấy mất đi một đứa bé rất vui vẻ?
Chết tiệt!
Chết tiệt!
Sau khi tự mình nói hai chữ ‘chết tiệt’ này, thế nhưng anh không cách nào tưởng tượng nổi nha đầu xấu xí ấy nằm ở dưới thân một người đàn ông khác!
“Ngày mai tìm một bác gái qua đó, giúp cô giặt quần áo, xử lí mọi chuyện trong sinh hoạt!” Hoắc Doãn Văn ra lệnh.
“Dạ!” Trợ lí Triệu lập tức tuân lệnh, sau đó đi ra cửa phân phó!
Như Y bên này!
Món canh này hương vị rất tuyệt, thuận tiện cũng cực kì ngon, cùng lúc trước giống nhau, Nhan Như Y vừa ăn thì không dừng lại được! Cho nên sau khi ăn uống no say, cô suy nghĩ một chút cũng nên bầy tỏ lòng biết ơn với Hoắc Doãn Văn!
Ngay lúc bấm điện thoại, cô không khỏi lại nghĩ tới chuyện xảy ra tối hôm qua, liền cảm thấy thẹn thùng, hình như gọi điện thoại cũng không ổn.
Cho nên dứt khoát, cô nhắn tin cho anh!
‘Bữa ăn tối rất ngon, hương vị món canh cũng rất tuyệt, tôi ăn rất nhiều, rất no, rất cảm ơn anh vì b