ng như không liên quan đến mình, cặp mắt thất thần nhìn chằm chằm anh, khiến Tư Khảm càng thêm khó chịu bức rức không nói với cô tiếng nào.
Đừng tưởng rằng cô trầm mặc chịu đựng là có thể vụt tắt dục vọng của anh, cô suy nghĩ quá đơn giản rồi! Mặc dù anh cũng không thích đơn độc trình diễn, cảm giác đó thật không dễ chịu chút nào.
Bàn tay vuốt ve da mặt mềm mại như em bé, cẩn thận quan sát từng sắc thái qua đôi mắt đượm buồn, kiểu như muốn nhìn thấu tâm tư người phụ nữ này rốt cuộc là gì,nhưng bất luận anh nhìn thế nào cũng chỉ thấy sự đau thương và mất mát.
Cùng anh lên giường thống khổ lắm sao? Anh nhớ trong clip cô mang nụ cười rạng rỡ, say mê lòng người, hiện tại nằm dưới thân anh lại bày ra bộ mặt này, nụ cười ấy đâu mất rồi, nếu cảm thấy không vui vẻ thì ngay từ đầu không cần đáp ứng điều kiện của anh, cùng anh ký hợp đồng a!
Làm phụ nữ của anh, trong lòng lại mơ mộng người đàn ông khác, đối với anh đó là sự sỉ nhục nghiêm trọng đã đụng chạm đến lòng tự ái của anh.
Càng nghĩ càng tức giận, Tư Khảm Hàn truất mọi phẫn uất lên cánh môi của Hạ Ngưng Âm đến khi mùi máu tanh lan tỏa mới chịu nhả ra, cơ thể cô vẫn căng cứng như lúc ban đầu cứ thế ma sát vào người anh lần nữa khơi dậy ngọn lửa bùng cháy trong anh.
"Chết tiệt, cô là người chết sao?" Sắc mặt Tư Khảm Hàn hằm hằm với thái độ của cô lẫn cơ thể không chút hưng phấn.
"Tôi . . . . ." Hạ Ngưng Âm lúng túng nhìn anh, đôi tay không biết nên đặt ở đâu.
Tính nhẫn nại rốt cuộc cũng bị cô làm cho biến mất, dứt khoát nói lời tàn nhẫn: "Nếu cô không làm tôi hài lòng, tin chắc bạn cô sẽ lần lượt được nhận những gói bưu phẩm cực kì đặc sắc, còn về phần hình thức, tôi nghĩ không cần thiết nói ra, cô cũng tự hiểu."
Trước giờ, Hạ Ngưng Âm chỉ nghĩ Tư Khảm Hàn độc mồm độc miệng, không ngờ tới hôm nay anh lại hèn hạ đến mức này: "Anh… vô liêm sỉ! Ba lần bốn lượt lấy mấy thứ đó uy hiếp tôi, anh cảm thấy vui lắm sao? Đồ tiểu nhân!"
"Ha ha, có phản ứng rồi sao, khi nãy xác chết trên giường tôi đâu mất rồi hả, như vậy không phải thú vị hơn sao." Tư Khảm Hàn vỗ vỗ gò má phính hồng thưởng thức khuôn mặt tức giận của con mèo nhỏ, ánh mắt dần trở nên hung bạo, giận quá hóa cười, siết chặt chiếc cằm của cô, nói thêm: "Cô gái ngốc, hiện tại mới phát hiện tôi hèn hạ sao, nhưng tôi cũng chưa từng thừa nhận mình là quân tử, hơn nữa, cô nghĩ thử xem một tên thương nhân, hắn sẽ là tên tiểu nhân hay quân tử thật sự?"
Hạ Ngưng Âm nghẹn lời, xoay mặt không nhìn Tư Khảm Hàn, chỉ mỗi anh mặt dày mới thản nhiên thừa nhận điều đó.
Đôi con ngươi lạnh lẽo ném cho cô cái nhìn đe dọa, trong miệng phát ngôn những lời trái lương tâm: "Ha ha, cô không trả lời tức là ngầm đồng ý với tôi? Nhớ phải lấy lòng tôi thật chu đáo."
Hạ Ngưng Âm nghe xong, lập tức quay mặt sang, đôi tay trở nên chủ động quấn lấy cổ anh, nâng thân thể nặng nhọc hướng cái miệng nhỏ hôn lên yết hầu của anh, chậm rãi hôn xuống vòm ngực rắn chắc, dùng hành động tỏ thái độ của mình cho anh biết, hiển nhiên Tư Khảm Hàn rất hài lòng với cô.
Tập đoàn Tư Thị.
Sắc mặt Hạ Ngưng Âm tĩnh lặng ngồi trước bàn làm việc, mở máy vi tính lên bắt đầu một ngày làm việc.
Nguyên do sau khi bị sa thải, Tư Khảm Hàn liền bảo cô đến đây ghi danh, làm trợ lí cho anh, mặc dù chức vụ của cô chủ yếu là phụ giúp Lam Nguy, nhưng suy nghĩ giữa Tư Khảm Hàn cùng Hạ Ngưng Âm lại đối nghịch nhau, thế nào lại mang hơn phân nửa công việc của thư kí Lam ném cho cô.
Ngoài mặt đề nghị cô đi thực tập để rèn luyện, sau lưng thì khó chịu cố ý chỉnh đốn cô mà thôi.
Hiện tại Hạ Ngưng Âm còn trong giai đoạn học hỏi kinh nghiệm, bằng không, với năng lực của cô trong một ngày chỉ có thể hoàn thành một phần mười mớ tài liệu của Lam Nguy đã là vạn hạnh, huống chi là một nửa.
Hiệu suất không cao, lỗi sai cũng nhiều, vì vậy cô ở đây mấy ngày đều bị Tư Khảm Hàn chỉnh đúng mấy ngày, nhưng cô không ngại sửa sai luôn luôn lắng nghe, khiêm tốn đứng chờ anh trách mắng, có lúc mong nhanh chóng đuổi cô càng tốt.
Bận rộn cả ngày dài, cuống họng khô rát, Hạ Ngưng Âm thuận tay bưng cốc nước bên cạnh nhưng không có nước, liếc nhìn đống tài liệu chất như núi hạn chót là hôm nay phải xong, ngậm ngùi thở dài, cô thật sự không muốn lãng phí một chút xíu thời gian nào, hiện tại cô rất khác nước, chỉ có thể miễn cưỡng đứng lên hướng đến phòng trà.
Mới vừa đặt chân đến cửa, bên trong liền truyền ra tiếng nói chuyện ồn ào, cô vốn định không để ý, nhưng khi nghe được tên của cô thì không khỏi dừng bước.
"Ai, cái cô trợ lý của tổng giám đốc thật đáng ghét, cả ngày đều chạy vào phòng Tư tổng, người nào không nhìn ra cô có mấy phần xinh đẹp a, đâu cần dùng cả ngày bám bên người tổng giám đốc chứ? Thực là phiền phức."
Cô gái khác tiếp lời phụ họa: "Đúng nha, tôi còn nghe đồn cô ta vừa vào đã ôm hơn phân nửa lượng công việc của Lam Nguy, thật không biết xấu hổ a, tốc độ làm việc thì chậm như rùa bò luôn làm thêm giờ, còn bày đặt cậy mạnh, chăm chỉ cho ai nhìn chứ."
"Cô ta dùng chiêu trò để quyến rũ Tư tổng mà thôi, bất quá dáng dấp tạm chấp nhận, nhưng cũng chưa đủ tư cách để leo lên chiếc ghế tổng phu nhân tương lai nha, đúng là quạ đen muốn bay vào tổ phượng hoàng."
Hạ Ngưng Âm hết ý kiến, bây giờ cô mới hiểu bà tám công sở là thế nào? Rãnh rỗi xoi mói chuyện không đâu, thế nhưng cô cũng không hề tức giận hay nổi nóng, bởi vì cô vốn không quen cãi vã với người khác.
Liếc nhìn bên trong thảo luận kịch liệt, ngước xuống cốc nước rỗng tuếch, thầm thở dài, đành thôi vậy, nhịn khát một chút cho rồi.
Vừa mới xoay người liền đụng phải người không nên đụng, thoáng sợ giật mình.
Tất nhiên, Tư Khảm Hàn cũng không bỏ sót một câu nào, bất quá anh đang mong chờ phản ứng của cô "Cô dư dã thời gian lắm sao? Ở nơi này làm gì?"
Chuỗi âm thanh uy nghiêm phát ra, ngay tức khắc đám người trong phòng im phăng phắt, trố mắt nhìn Hạ Ngưng Âm cùng Tư Khảm Hàn, nhất thời câm như hến, nhất là thấy Tư Khảm Hàn đứng đó liền run cầm cập ngay cả thở cũng không dám, chỉ đành giương mắt nhìn bọn họ.
"Tổng giám đốc." Ngoài mặt Hạ Ngưng Âm cung kính cúi chào, trong lòng rất muốn xé nát khuôn mặt đắc ý đó, nhưng cô còn chút lý trí sống sót, nhận thức không nên chửi mắng anh giữa chốn công ty, vì vậy chọn cách làm lơ lời bới móc của anh, hơn nữa anh cũng đâu muốn đếm xỉa tới cô, khách sáo mà nói: "Dạ tôi đi rót nước."
"Hả? Thế nào lại không vào?"Tư Khảm Hàn nhíu mày hỏi.
"Tôi vào trước." Sắc mặt Hạ Ngưng Âm lạnh nhạt, một chút cũng không nhìn ra sự kích động trong người cô, khéo léo cúi đầu chào, nói xong cũng đi vào phòng giải khát.
Dạo gần đây cô luôn dùng thái độ này đối với anh, lạnh lùng xa cách, giống như giữa bọn họ chỉ tồn tại mối quan hệ cấp trên cấp dưới, kể từ ngày anh uy hiếp cường bạo cô liền có bộ mặt này, thay đổi thành con người mới hoàn toàn, vốn cứ tưởng cô làm mình làm mẩy với anh mấy ngày, ai ngờ…..
Cái cách hờ hững của cô khiến anh rất buồn bực, hiện tại cô ở trong tầm mắt anh suốt 24/24 đã là một thói quen, thế nhưng cô lại chẳng để ý tới anh, ý thức được điều này càng làm anh khó chịu hơn.
Đúng vậy, thói quen là thứ cực kì đáng sợ, đặc biệt trước đôi mắt tĩnh lặng của cô càng làm anh kích động hơn, chỉ muốn níu tay cô lại lớn tiếng gầm thét, hỏi cô rốt cuộc muốn như thế với anh đến khi nào.
Trong phòng giải khát ai thấy Hạ Ngưng Âm đi vào cũng xem như không thấy, nhưng phía sau còn có Tư Khảm Hàn, hơn nữa hiện tại trên mặt anh nhìn bọn họ như muốn ăn tươi nuốt sống, ngược lại thì mang ý cười đi theo sau lưng Hạ Ngưng Âm, xem ra Hạ Ngưng Âm trong mắt anh có chút địa vị hơn họ tưởng, cho là bản thân đã đắc tội với Tư Khảm Hàn, lập tức hoảng sợ, thần sắc khẩn trương nhìn anh, lắp bắp chào: "Tư, tư tổng."
Sắc mặt anh âm trầm giương mắt liếc họ, trong công ty đều có phép tắc đặt ra cho nhân viên, bản thân anh cũng không thích bọn họ sau lưng nói xấu người khác, lãnh giọng ra lệnh "Công ty là chỗ làm việc, nếu như muốn tán gẫu vậy mọi người có thể đi về được rồi."
"Không, Tư tổng, thật xin lỗi, xin cho tôi thêm cơ hội lần này, tôi sẽ không tái phạm nữa." Ai nấy đều hối hận cúi đầu xin lỗi, phát hiện anh nửa điểm lạnh lùng cũng không mất thiếu chút nữa vì run sợ mà phát khóc.
"Nhớ lời mình nói, lập tức ra ngoài." Tư Khảm Hàn hướng tay ra cánh cửa quay mặt sang ra lệnh.
Đám bà tám như nhận được lệnh đặc xá vui mừng nói cảm ơn ríu rít rồi chạy thục mạng ra ngoài, một chút chảnh chọe hằng ngày cũng không thấy đâu
Hạ Ngưng Âm nhếch lên lông mày liếc mắt nhìn Tư Khảm Hàn, khóe miệng động đậy nhưng không nói gì.
Tư Khảm Hàn đến gần cô bất thình lình ôm cô từ phía sau, chẳng màng đến sự giãy giụa, kinh sợ trong cô, chiếc cằm cương nghị vân vê trên chiếc cổ trắng nõn, nhìn không ra cảm xúc là gì, dịu dàng hỏi: "Cô ở đây cười cái gì? Hả? Nói nghe thử xem."
Hạ Ngưng Âm hốt hoảng liếc nhìn bên ngoài, thật may là không còn ai, nếu để người khác nhìn thấy, chỉ sợ càng nói càng khó nghe hơn, đến lúc đó, cô trăm miệng cũng không thể bào chữa.
Cuống quýt đẩy anh ra, nhỏ giọng tức giận: "Anh làm gì đấy? Buông tôi ra, chớ làm loạn, nơi này là công ty đấy."