hi với mối quan hệ mập mờ giữa Hạ Ngưng Âm và Lăng Tuyên nên cô trêu chọc riết cũng nhàm"Lười đôi có với cậu, tớ đi siêu thị mua một ít đồ, lát nữa cậu với Tuyên ca nhớ tới đúng giờ nha."
"Biết." Hạ Ngưng Âm trả lời.
Từ chỗ Lăng Tuyên làm việc đến công ty cô thì hơi xa, nhưng anh muốn đi cùng cô tới nhà Lan Khả, thái độ khiêm nhường của anh nên cô chỉ có thể đồng ý, vì không muốn để Lăng Tuyên đợi lâu, Hạ Ngưng Âm vội vàng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi.
Liếc nhìn điện thoại trên bàn, Hạ Ngưng Âm dừng lại động tác trên tay, cô quên chưa thông báo cho Tư Khảm Hàn kêu anh đừng chừa cơm cho cô, nếu anh làm xong cơm cô còn chưa trở về lại chẳng nói tiếng nào, anh nhất định sẽ nổi đóa, đến lúc đó kết quả của cô sẽ rất thảm.
Ngẫm nghĩ chốc lát, ngón tay lướt trên bàn phím, tìm tên anh trong nhật ký cuộc gọi, cô nhớ Tư Khảm Hàn đã từng cho cô số của anh, hôm đó cũng là lần đầu tiên anh gọi cho cô.
Một dãy số xa lạ hiện trên màn hình, nhìn vào nhật ký, thấy là cùng một ngày, đó là số của Tư Khảm Hàn, Hạ Ngưng Âm viết một dòng tin nhắn: "Tối nay tôi có chuyện, không cần nấu cơm cho tôi rồi."
Gửi xong, ánh mắt mang tí thẩn thờ nhìn điện thoại, tim đập rộn ràng, đáy lòng vang vọng căng thẳng, chờ đợi Tư Khảm Hàn hồi âm.
Ba giờ chiều,Tư Khảm Hàn có cuộc họp hội nghị, xảy ra chút tình huống, đến năm giờ chiều anh vẫn chưa hài lòng với phương án giải quyết, tâm tình khó chịu chống cằm, sắc mặt lạnh băng nghe các cấp dưới liên tục thảo luận.
Nhân viên trong phòng cẩn thận từng li từng tí quan sát sắc mặt lạnh lẽo của Tư Khảm Hàn, nhất thời lạnh cả sống lưng, nhanh chóng quay mặt không dám nhìn nữa.
Có tiếng chuông rung lên, đưa tay vuốt màn hình, thấy tin nhắn của Hạ Ngưng Âm, lập tức nhíu chặt đôi mắt u ám, trên người tản ra hơi thở nồng đậm sát khí, vẻ không vui biểu hiện trên khuôn mặt tuấn tú, hoàn mỹ của anh khiến nó trở nên tối tăm dị thường.
Đúng lúc mọi người đang nơm nớp lo sợ, Tư Khảm Hàn đi ra khỏi phòng họp, gọi cho Hạ Ngưng Âm.
Hạ Ngưng Âm nhìn thấy anh điện tới, nhịp tim bỗng nhiên tăng nhanh, thận trọng nhấn nút màu xanh.
"Có ý tứ gì?" Tư khảm nghiêm mặt rét lạnh, ném cho Hạ Ngưng Âm duy nhất bốn chữ.
"Cái đó, không phải nói có chuyện rồi sao?" Thanh âm Hạ Ngưng Âm yếu ớt trả lời, lậ lùng, cô đâu làm việc trái với lương tâm, tại sao phải sợ anh nổi giận à? Hạ Ngưng Âm bĩu môi, hơi buồn bực tí.
Tư Khảm Hàn châm điếu thuốc, giọng điệu trào phúng"Cô cũng có chuyện à? Rảnh rỗi quá rồi đúng không? Chắc hẳn cô còn nhớ tới quy tắc của tôi chứ!"
Hạ Ngưng Âm nghe qua đã biết anh tức giận, tuy nhiên cô chẳng làm nên tội hà cớ phải gánh chịu lửa giận từ anh?
Lời nói thể hiện tâm trạng Tư Khảm Hàn không tốt, nội tâm Hạ Ngưng Âm cũng có chút phiền não, nhức đầu xoa trán, bắt đầu lớn giọng: "Này này, Tư Khảm Hàn, làm ơn nói lý lẽ tí đi? Tôi không về ăn cơm chẳng phải anh rảnh rỗi hơn nhiều sao? Anh nên cảm tạ tôi, ở đó mà tức giận?"
"Cô!" Tư Khảm Hàn bị cô nói ngẩn ra, đúng vậy a, rốt cuộc anh đang giận cái gì đây? Rõ ràng được cấp trên đặc xá anh nên cao hứng vui mừng nhưng cảm xúc lúc này chỉ toàn bực dọc khó chịu, đến cùng là bị cái gì?
Tư Khảm Hàn rít một hơi thuốc, tròng mắt chứa đựng tia phức tạp, nội tâm đang gầm thét đấu tranh, lát sau không vui mở miệng: "Lý do! Nói cho tôi biết lý do, cô bận chuyện gì?"
"Tôi cùng bạn đi ăn cơm á..., đã hẹn từ trước, không thể từ chối ." Hạ Ngưng Âm đối với việc anh truy vấn ngọn nguồn chỉ liếc mắt xem thường, anh quản lí cô hơi nhiều rồi? Chẳng lẽ cô cùng người khác ăn một bữa cơm cũng phải báo cáo với anh?
"Là ai?" Giọng điệu Tư Khảm Hàn lạnh lẽo, trong đầu nảy ra một cái tên, liền muốn nổi cáu ngay tức thì, cô ngại đồ ăn của anh làm khó ăn sao? Thế mà hẹn người khác đi ra ngoài ăn, chắc gì đã ngon hơn sạch sẽ hơn tay nghề của anh! Không phân biệt được tốt xấu!
"Này, đừng nói anh muốn quản luôn cả tự do đi lại của tôi nha? Tôi gặp ai làm gì cũng nhất thiết tường trình với anh?"Đầu dây bên kia, Hạ Ngưng Âm đang lớn tiếng muốn nạt nộ, bây giờ mới phát hiện hễ cùng Tư Khảm Hàn nói chuyện, cô liền phát cáu bất chợt bởi thái độ ngang tàng của anh, mặc kệ đang giữa chốn đông người cứ thế mà hét toáng lên.
Tư Khảm Hàn ngẩng người "Ý kiến không tồi, vậy thì báo cáo ngay, đi với ai ra ngoài? Cô không nói, tức là sau lưng tôi làm chuyện mờ ám sợ tôi biết ?"
Hạ Ngưng Âm nắm chặt điện thoại, bị anh giở giọng khích bác giận đến nghiến răng, vừa thu dọn đồ đạc vừa nói: "Sao anh cứ thích thái quá vấn đề vậy, có thể suy nghĩ tích cực tí được không? Đừng cho rằng ai cũng xấu xa như anh ??"
"Là cô vượt quá giới hạn." Tư Khảm Hàn bực tức đáp trả.
"Tôi nói hay không anh cũng suy nghĩ vậy thôi..., tôi lập lại lần nữa tôi không có quan hệ mờ ám với Tuyên ca?" Hạ Ngưng Âm vốn quen lối suy nghĩ chẳng ra đâu của Tư Khảm Hàn.Biết vậy đã sớm để anh nếm thêm chút khổ sở, mặc anh làm cả bàn thức ăn, chờ cô dài cổ ở nhà.
Cô thừa nhận tâm tình của mình có hơi bất ổn tự nhiên xúc động nhất thời lại gởi tin nhắn cho anh, đúng là sai lầm, sớm biết đã không làm như thế, hảo tâm còn không được hảo báo, liền tự mắng mình, chỉ là, hiện tại hối hận cũng không kịp rồi.
"Hả? Thừa nhận là đi hẹn hò với tên mặt trắng đó?" Tư Khảm Hàn kẹp điếu thuốc trong tay, giọng điệu ngày một băng hà, hoàn toàn không có tâm tình đùa bỡn, người phụ nữ này luôn coi lời anh như gió thoảng bên tai, luôn sáp gần Lăng Tuyên hết lần này tới lần khác, thật là không thể bình tĩnh nổi.
" Ăn nói cho đàng hoàng cũng không phải đơn độc với mỗi Lăng Tuyên, bây giờ chúng tôi đi ăn cơm, không rãnh lời qua tiếng lại cùng anh!" Dứt lời, Hạ Ngưng Âm đem điện thoại ra khỏi tai thì truyền đến âm thanh uy hiếp: " Cô dám cúp điện thoại của tôi thử xem!"
Hạ Ngưng Âm cực kì chán ghét, nhưng đành nghe theo mệnh lệnh.
"Hiện tại đang ở đâu?" Tư Khảm Hàn lảng sang chuyện khác, hỏi không đầu không đuôi.
Anh đánh trống lảng hay thật? Hạ Ngưng Âm đắn đo một hồi mới nói: "Công ty."
Hạ Ngưng Âm vừa nói xong, bên kia vang vọng tiếng tút tút, Hạ Ngưng Âm nhìn điện thoại trong tay, ngực đập thình thịch, người đàn ông này, đúng là hết nói nổi! Rõ ràng là muốn thể hiện bản tính vua chúa nên mới không cho cô ngắt cuộc gọi trước!
Tư Khảm Hàn quay lại phòng họp, ngay tức khắc đều trở nên tĩnh lặng, ai nấy không dám thở mạnh một tiếng, nín thở chờ Tư Khảm Hàn ra chỉ thị.
Tư Khảm Hàn cầm lên đồ đạc của mình, gương mặt không biểu hiện cảm xúc lạnh nhạt nói: "Hôm nay tới đây thôi, ngày mai giờ này họp tiếp, hi vọng đến lúc đó sẽ có một phương án để cho tôi hài lòng! Mong rằng các anh không khiến tôi thất vọng." Dứt lời, bóng dáng biến mất sau cánh cửa phòng họp, nhất thời, bên trong mọi người thở phào nhẹ nhõm, mềm nhũn ngả người trên ghế.
Tư Khảm Hàn xuống tầng hầm, phóng chiếc xe màu bạc (BMW) phát ra một tiếng gầm thét, giống như đang bay tới công ty của Hạ Ngưng Âm, nghĩ đến lúc ánh mắt Hạ Ngưng Âm kinh ngạc mở to nhìn anh, cảm giác thật sung sướng.
Hạ Ngưng Âm đứng ở công ty đợi Lăng Tuyên, khuôn mặt nhỏ nhắn bị những lời lẽ của Tư Khảm Hàn làm cho ửng hồng, hai gò má nóng hổi.
Một lát sau, Lăng Tuyên từ trong xe bước ra , Hạ Ngưng Âm thấy Lăng Tuyên, liền lãng quên mọi chuyện liên quan tới Tư Khảm Hàn, chủ động lên xe Lăng Tuyên, mỉm cười lộ ra má lúm đồng tiền: "Lan Khả về trước để chuẩn bị, cho nên bây giờ Tuyên ca là tài xế cho em, đi thôi."
Lăng Tuyên luôn mang nét lịch sự hòa nhã trên mặt xuất hiện nụ cười tắm rửa gió xuân, ánh mắt ấm áp nhìn Hạ Ngưng Âm, dung túng mà nói: "Được rồi, coi như vì người đẹp làm tài xế taxi vậy? Với lại cũng đâu phải lần đầu."
Tư Khảm Hàn đến công ty Hạ Ngưng Âm đỗ xe ở ven đường, ánh mắt âm trầm theo dõi Hạ Ngưng Âm vui vẻ bước vào xe Lăng Tuyên, sắc mặt đóng băng như muốn quét xuống một tầng thật dầy sương lạnh, người phụ nữ này, cười vui vẻ đến thế, rốt cuộc là cười cho ai nhìn?
Thấy xe Lăng Tuyên rời đi, Tư Khảm Hàn trầm mặc đuổi theo xe Lăng Tuyên.
Đến nhà Lan Khả, Hạ Ngưng Âm cùng Lăng Tuyên xuống xe, Lan Khả từ bên trong chạy ra, lập tức ôm lấy Lăng Tuyên, "Tuyên ca, ba năm không gặp, nhớ chết đi được!"
Lăng Tuyên cười xoa mái tóc mềm mại của Lan Khả, đưa tay ôm cô "Tớ cũng nhớ cậu."
Hạ Ngưng Âm nhìn chằm chằm Lan Khả, nha đầu chết tiệt, trước cửa nhà lại lớn mật ôm ôm ấp ấp thân thiết với người đàn ông khác? Cô có cần tuyên bố cả thế giới Tuyên ca là bạn của cô không chứ?
Hạ Ngưng Âm trợn mắt nhìn Lan Khả "Này, hai người muốn ôn lại chuyện cũ cũng phải phân trường hợp chứ? Đứng giữa thanh thiên bạch nhật còn ra hệ thống gì? Biểu diễn cũng đâu cần gấp gáp đến vậy?"
Lan Khả buông Lăng Tuyên, tay choàng ngang hông anh, hừ lạnh một tiếng, "Cậu ganh tỵ sao? Bất ngờ trước tình cảm tốt đẹp của chúng tôi à?"
Hạ Ngưng Âm bất đắc dĩ lắc đầu, nha đầu này nghịch ngợm, mặc kệ Lan Khả, cô lôi kéo Lăng Tuyên vào phòng khách.
Tư Khảm Hàn ở phía xa lẳng lặng quan sát cô, thu hết cả màn Hạ Ngưng Âm nắm tay Lăng Tuyên thì lửa giận trong nháy mắt bộc phát, gương mặt tuấn tú tối sầm, đi xuống xe, bước tới chỗ bọn họ.
Khóe miệng Tư Khảm Hàn nhếch lên đường cong tà ác, hoàn mỹ chí cực, hình như cô rất không thích bạn bè biết sự hiện hữu của anh? Tất nhiên sẽ càng không như cô mong muốn, ai kêu cô bỏ rơi anh cùng người đàn ông khác ôm ôm ấp ấp.