ến rũ chồng tôi, bà nói xem là chuyện gì?” Bà ta không dám nhằm vào người già, mọi chuyện đổ hết lên đầu Chu Giai Ý, hét về phía cô: “Mày gọi mẹ mày ra đây!”
Hà Sùng nắm chặt tay Chu Giai Ý ở phía sau, khẽ đẩy cô lùi vào sau cửa một bước. Giữa mùa hè mà tay cô lạnh ngắt, ướt đẫm nước mắt, dính nhơm nhớp, nắm cũng không dễ gì, nhưng cậu cũng không buông ra. Những người hàng xóm xung quanh cuối cùng cũng không thể đứng nhìn được nữa, lần lượt đứng ra khuyên can: “Chị ấy không ở nhà thật. Nói gì thì nói, cũng đừng làm khó bọn trẻ.”
“Cô à! Cô bớt giận đi, bình tĩnh một chút. Có gì chúng ta từ từ nói, được không? Con gái tôi đi mua thức ăn rồi, không có nhà. Hay là cô tới nhà tôi trước, tôi gọi điện cho nó về, hai người nói rõ ràng với nhau.” Bà ngoại Chu Giai Ý thấy vậy bèn nắm tay người phụ nữ trung niên, vỗ vỗ lưng bà ta, nói nhỏ nhẹ như đang cầu xin: “Cháu ngoại tôi học lớp chín rồi, còn phải đi học thêm. Cô tích đức một chút. Tôi cũng từng này tuổi rồi, cô nể mặt tôi một chút được không?”
Bao nhiêu người khuyên bảo như vậy, bà ta còn làm loạn lên cũng không hay, cuối cùng đành phải đồng ý cùng bà ngoại về nhà trước.
Bà ngoại Chu Giai Ý không kịp an ủi cô nữa, chỉ quay đầu lại, bảo cô mau đi: “Bữa sáng mua dọc đường, mau đi học đi con!” Nói với Chu Giai Ý, thực ra là nói với Hà Sùng. Hà Sùng hiểu ý bà ngoại, quay người đẩy Chu Giai Ý đang rụt vai lại run rẩy vào trong nhà: “Vào lấy cặp sách, chúng ta đi học!”
Lúc cô đi lấy cặp sách, cậu cũng về nhà cầm cặp ra, khóa chặt cửa rồi kéo cô cùng tới trường. Trường trung học của họ cách khá xa tiểu khu, phải đi xe buýt mới tới nơi. Đường tới trạm xe buýt lại khác với đường tới trường tiểu học ngày xưa, phải vòng thêm một đoạn xa. Cũng may con đường này cũng có cửa hàng bán bún và đồ ăn sáng, muốn giải quyết chuyện bữa sáng cũng rất tiện lợi.
Chu Giai Ý đi theo Hà Sùng, vẫn còn thút thít chưa thôi, một lúc lâu không nói câu gì. Hà Sùng dừng lại mua bánh quẩy và sữa đậu nành, đưa cho cô rồi dắt cô qua đường quốc lộ. Con đường quốc lộ đối diện không có đường cho người đi bộ, từ đây tới trạm xe buýt dọc đường đều là các khu vực thi công ngói đỏ tường bao, rất ít xe cộ qua lại. Mọi người hầu như đều đi men theo đường gạch. Lúc này cũng không nhiều người, cả con đường chỉ có hai người họ.
“Mẹ không biết chú ấy có vợ thật mà.” Chu Giai Ý nín nhịn không sụt sùi nữa, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình: “Vì có kẻ xen vào mẹ mới phải ly hôn, sao có thể đi phá hoại gia đình người ta chứ…”
Hà Sùng đi bên cạnh cô, miệng ngậm ống hút uống sữa đậu nành, im lặng lắng nghe.
“Mẹ cũng bị lừa mười mấy vạn… Cô đó nói chồng cô ấy bị phá sản, bây giờ bị bắt đi tù rồi, mẹ mình đâu có biết…” Cô vừa nói giọng lại bắt đầu nghẹn ngào, nước mắt không thể kìm chế được, tiếng dần nhỏ đi, mỗi lúc một khó nghe: “Mẹ nói với mình lúc ly hôn với bố mẹ đã từng nghĩ tới chuyện tự tử. Nếu không phải vì còn có mình, mẹ đã không sống nổi từ lâu rồi…”
Cô bỗng ngồi sụp xuống, một tay cầm sữa đậu nành một tay cầm bánh quẩy, chẳng còn tay để ôm mặt, khịt mũi bắt đầu khóc òa lên.
“Làm sao đây? Hà Sùng… Nếu như mẹ nghĩ không thông thì phải làm sao…” Cô khóc như hồi nhỏ đòi mẹ bế, nhưng cuối cùng lại bị vứt lại vậy. Dường như trong khoảnh khắc mọi cảm xúc đều vỡ òa, cho dù là đứng trước cửa nhà khi nãy bị giựt tóc cũng không mất kiểm soát đến vậy: “Mẹ đã nói sẽ sống cùng mình… Lỡ như mẹ bỏ lại mình thì phải làm sao… Phải làm sao? Hà Sùng… Mình không muốn mẹ chết… Mình không muốn ở một mình…”
Hà Sùng cũng nắm bắt được đại khái đầu đuôi câu chuyện từ những câu nói lộn xộn của cô, cũng hiểu rằng lúc này nói gì cũng vô ích, đành phải ngồi xuống bên cạnh cô, giúp cô cầm bánh quẩy và sữa đậu, để cho cô khóc một lúc, giải tỏa hết tâm trạng: “Không sao, đừng sợ! Ông bà ngoại cậu sẽ khuyên mẹ cậu.” Bình thường cậu rất giỏi ăn nói, vậy mà gặp chuyện này lại chỉ có mấy câu đó thôi: “Chẳng phải vẫn còn cậu sao, mẹ cậu sẽ không bỏ rơi cậu đâu.”
Chu Giai Ý cứ ngồi như thế, ôm chặt hai đầu gối, vùi mặt vào chiếc quần đồng phục vừa rộng vừa dày, khóc mất tiếng.
Thế là hôm đó họ đã tới trường muộn. Năm lớp chín trường quản rất nghiêm. Cho dù Hà Sùng học lớp bình thường, lúc hết tiết cũng chỉ đủ thời gian đi lấy nước, chứ không kịp tới tìm Chu Giai Ý. Cậu đi qua hành lang liền nhìn thấy Chu Giai Ý và cô chủ nhiệm lớp cô đứng ở lỗ thông gió cuối cùng, đang nói chuyện gì đó. Cả quá trình hình như chỉ có cô giáo nói. Cô ấy nói mấy câu Chu Giai Ý liền lắc đầu, cúi gằm mặt, im lặng.
Buổi chiều tan học, Hà Sùng xách cặp tìm tới cửa lớp Chu Giai Ý, ngó một hồi mà không thấy bóng dáng cô đâu. Cậu gọi cô bạn Đàm Giai Giai, thân thiết nhất với cô lại hỏi: “Chu Giai Ý có ở đây không?”. “À, chiều này cậu ấy xin nghỉ về nhà rồi.” Đàm Giai Giai nói xong lại nhìn cậu: “Hôm nay cậu ấy sao vậy? Sáng sớm tới lớp mắt sưng húp?”
Hà Sùng chỉ lắc đầu cười trừ, không nói thêm. Cậu không bao giờ kể chuyện riêng của bạn bè cho người khác nghe. Đàm Giai Giai cũng nhận ra điều đó, chỉ nói: “Thế cậu rảnh rỗi thì an ủi cậu ấy một chút.”
Cậu gật đầu: “Mình biết rồi!”, sau đó đi về nhà một mình.
Về tới cửa nhà, Hà Sùng nhìn sang nhà đối diện. Nhà họ Chu im phăng phắc, không hề bật đèn. Cậu rút điện thoại ra, nhắn một tin cho Chu Giai Ý: Cậu đang ở nhà ông bà ngoại à?
Một lát sau vẫn chưa có tin nhắn hồi âm. Cậu lại nhắn tiếp: Ngủ sớm đi, rồi mở cửa đi vào nhà.
Tới tận sáng hôm sau tỉnh dậy, Hà Sùng mới nhìn thấy tin nhắn trả lời của Chu Giai Ý, chỉ ngắn gọn một câu: Ừm, mình không sao, gửi tới lúc ba giờ sáng. Trước khi đi học cậu lại sang gõ cửa nhà đối diện, thấy không ai ra mở bèn đi tới trường một mình.
Tạ San San học cùng lớp với cậu, tới sớm hơn cậu. Thấy cậu tới cô ấy vội chạy tới gọi: “Hà Sùng! Vừa nãy Chu Giai Ý có tới, cô ấy bảo mình nói với cậu, cô ấy và mẹ gần đây sống cả ở nhà ông bà ngoại.” Cô ấy kéo một chiếc ghế tới ngồi xuống trước mặt cậu: “Có phải cô ấy xảy ra chuyện gì không? Mắt cô ấy sưng… kinh khủng quá!”
Hà Sùng rút tập sách khoa từ trong cặp ra: “Không có chuyện gì!”
Học được một nửa tiết thứ hai buổi sáng, cô chủ nhiệm bất ngờ gọi cậu ra ngoài: “Hà Sùng! Em có thể liên lạc với bố mẹ không?” Cô chủ nhiệm là một giáo viên Anh văn, nói chuyện luôn rất nhỏ nhẹ: “Cô em gọi điện tới, nói bệnh tim của bà nội em bất ngờ tái phát, đã vào bệnh viện rồi. Cô gọi cho bố mẹ em, một người thì tắt máy, một người thì không nhận.” Nói xong, cô giáo lại hỏi: “Em có cần tới bệnh viện xem sao không?”
Sắc mặt Hà Sùng tái mét, mấp máy môi hỏi: “Bệnh viện nào ạ?”
Cô giáo đọc tên bệnh viện. Hà Sùng quay người xông ra khỏi phòng, vớ cặp sách khoác lên lưng, cũng không dừng lại chào cô chủ nhiệm trên hành lang mà chạy nhanh xuống nhà. Cô chủ nhiệm chạy theo cậu, cũng có chút lo lắng: “Có cần cô đi cùng em không? Không thông báo cho bố em sao?”
“Không cần!” Hà Sùng khoác cặp ở một bên vai, sốc lại quai đeo một chút, nét mặt không cảm xúc, chỉ có bước chân lại mỗi lúc một nhanh: “Họ sẽ không về đâu!"