m thấy ông ấy nói như vậy có chút thái quá, nhịn không được hỏi: "Ặc, xin được chỉ giáo?"
Ba Kỷ hơi chút cảm khái nói: "Năm đó lúc ta đi tán gái, gặp phải loại tình huống này thì trong vòng 10 phút dù có phải dùng cả phi cơ trực thăng ta cũng phải đuổi theo. . . . . . Nhưng mà đó lsf ta thôi, Tiểu Nhan con tiếp úc với ta lâu như vậy rồi nên chắc cũng hiểu, tính tatrong lòng có cái gì là phải nói ra bằng hết, không giống đứa con trai đáng yêu kia của ta, dù nhịn đến nội thương cũng không chịu hé răng nửa lời, cũng khó trách nó không phải do ta nuôi lớn . . . . . ."
Tôi nghe vậy nhất thời xấu hổ, thì ra khi còn trẻ thì cả ba Kỷ và ba tôi đều là những cao thủ tinh trường. . . . . .
Sau khi nghe ông ấy nói như vậy, tôi bỗng nhớ tới đêm giao thừa hắn dẫn tôi tới mộ bà ngoại hắn. Tôi suýt chút nữa thì quên Kỷ Gia Khiêm là do bà ngoại hắn nuôi nấng. Tôi bỗng nhiên cảm thấy kỳ thật Kỷ Gia Khiêm cũng thật đáng thương, mặc dù tôi biết chắc chắn rằng hắn lớn lên trong nhung lụa, nhưng không có cha mẹ ở bên chăm sóc nên nhất định là không giống người thường.
Sau khi nghĩ như vậy, tôi cảm thấy mình càng thích hắn hơn rồi. . . . . . là do bản năng làm mẹ của người phụ nữ sao? Tóm lại trong lòng tôi có một loại khát vọng mãnh liệt muốn sưởi ấm trái tim hắn.
Trước kia đều là do hắn giúp đỡ tôi, làm này làm nọ cho tôi. Không biết về sau tôi có cơ hội để giúp hắn hay không nữa?
Miên man suy nghĩ, nháy mắt đã gần hết 20 phút rồi. Ba Kỷ hơi mất kiên nhẫn đứng dậy định đi đăng ký, tôi cũng ủ rũ theo sát phía sau. Ai ngờ lúc tôi đang định nhấc hành lý lên, ba hắn bỗng nhiên thấp giọng kêu một câu: "Ai! Đến rồi!"
Tôi nhất thời "Hồi hộp" , trái tim không ngừng đập mạnh.
Thấy tôi sửng sốt, ông ấy vội vã nhắc nhở tôi nói: "Lát nữa ngàn vạn lần không được dễ dàng thỏa hiệp, ta đi trước đây!" Dứt lời liền vội vội vàng chạy theo đám người.
Tôi vẫn ngơ ngác đứng im tại chỗ như cũ.
Một người phụ nữ đeo kính râm to đùng đứng trong dòng người hẳng à rất dễ nhìn thấy. Quả nhiên, sau mười giây Kỷ Gia Khiêm cuói cùng cũng nhìn thấy tôi, vội vã chạy tới.
Tôi thấy hơi thở của hắn hỗn loạn, tóc tai bù xù bỗng nhiên trong lòng cảm thấy thật đau xót, nhớ tới những lời mà ba Kỷ nói với tôi, tôi cứng rắn quyết tâm nói: "Anh còn tới đây làm gì?"
Có thể là bởi vì vừa rồi chạy quá nhanh, hô hấp của hắn có chút bất ổn, hít thở hồi lâu mới bình tĩnh nói: "Anh không bỏ được em."
Hắn thật lợi hại, ngắn ngủn năm chữ liền nắm được trái tim của tôi! Nhưng nếu như năm chữ này đổi thành "Anh rất rất yêu em" thì có lẽ tôi sẽ không chút suy nghĩ mà nhào vào lòng hắn.
Tôi tận lực để cho chính mình có vẻ quyết tuyệt một chút nói: "Chúng ta còn có tương lai sao?"
Kỷ Gia Khiêm nhăn mày lại, hai tay mạnh mẽ nắm lấy tay tôi, giống như muốn đem tôi cố định ở một chỗ vậy."Vì sao lại không thể? Anh vẫn không thể nào hiểu được em đang suy nghĩ cái gì. Vì sao không thể cho anh thêm chút thời gian, vì sao đột nhiên không muốn làm diễn viên, vì cái gì mà em lại nguyện ý bỏ lại tất cả để đi theo hắn ta?"
Bởi vì người đàn ông kia chính là ba anh. . . . . .
Mặc dù tôi rất muốn trả lời hắn như vậy, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Từ bỏ diễn xuất vì ước mơ thực sự của em không phải ở đó. Trên cái thế giới này ai mà kông có ước mơ, nhưng có mấy người thực hiện được ước mơ đó. Những gì hiện tại em có đã là cực kỳ xa xỉ rồi, em không muốn đòi hỏi gì thêm nữa." Suốt ngày đem ước mơ treo ở ngoài miệng là một chuyện vô cùng nhàm chán, cuộc sống của tôi không pahri alf một vở kịch, không nhất thiết phải giả tạo như thế.
Thừa dịp hắn còn đang kinh ngạc, tôi nhấc va li tiến về phia trước. Trước khi đi chỉ để lại cho hắn một câu: "Quan trọng nhất là vì anh không yêu em. . . . . ."
Lúc máy bay hạ cánh, tôi không khống chế được nhìn phong cảnh thành phố qua khung cửa sổ. Tôi sinh ra ở một thàn phố nhỏ phương Bắc, học đại học ở Bắc Kinh, kể ra thì đây là lần đầu tiên tôi tới Thượng Hải, khó tránh khỏi cảm thấy mới mẻ.
Sau khi máy bay hạ cánh, tôi rất tò mò về tình huống bên Kỷ Gia Khiêm, cho nên nhịn không được định lấy di động gọi cho chị Đồng Đồng. Ai ngờ mới vừa khởi động máy tôi liền ngây ngẩn cả người. Mấy chục cuộc gọi nhỡ giống liên hoàn đạn pháo đột nhiên xông ra. Tất cả đều do Kỷ Gia Khiêm gọi, trước và sau khi tôi đăng ký đều có.
Ngoài ra còn có một tin nhắn, trên đó chỉ có một câu như vậy: tình không biết bắt đầu từ nơi nào, mà đã khắc sâu đến vậy.
Tôi xem xong lập tức xoay người nhìn về phía ba Kỷ, hàm chứa nước mắt hỏi hắn: "Bây giờ cháu có nên mua vé máy bay trở về ngay lập tức hay không?" Mặc dù làm như vậy có chút hơi điên dồ, nhưng tốt xấu gì cũng coi như là vì nền hàng không nước nhà mà cống hiến.
Ông ấy không chút do dự giúp tôi đẩy hành lý tiến về phía trước, cười hề hề nói: "Đã đến đây rồi thì chơi một trận cho thật đã đi! Hơn nữa, hơn nữa mẹ thằng Khiêm còn đang ở nhà đợi con đến đấy, chúng ta về nhà cái đã."
Nhắc tới mẹ của Kỷ Gia Khiêm, ta nhịn không được hơi hơi run lên, trong đầu nhất thời toát ra rất nhiều ý nghĩ không tốt.
"Cái kia. . . . . . Ba." Tôi gọi ông ấy như vậy không phải là không biết xấu hổ, mà là lần trước ở bệnh viện ông ấy bắt tôi phải gọi như vậy, nói là muốn tôi thích ứng trước cuộc sống sau khi kết hôn.
"Uh`m? Sao vậy?" Ông một bên nghe điện thoại, một bên nhàn nhạt đáp.
Tôi gãi gãi đầu hỏi: "Bác gái. . . . . . Ách, mẹ. . . . . . mẹ chắc không quẳng ra một tấm chi phiếu rồi bảo con cút đi đúng không?"
Bước chân của ba Kỷ bỗng nhiên dừng lại, khóe miệng khẽ nhúc nhích: "Bà ấy không có phá gia thế đâu, nếu như bà ấy không thích con thì còng lắm cũng chỉ cho con vài tờ tiền mệnh giá lớn thôi. . . . . ." Mặc dù biết ông ấy đang nói đùa, nhưng tôi vẫn mơ hồ cảm thấy sợ hãi. Nếu mẹ Kỷ Gia Khiêm cũng dễ tính như ba hắn thì tốt biết mấy, chỉ tiếc rằng nghe qua tựa hồ không phải như vậy a. . . . . .