“Tôi không muốn đánh, tôi không có thói quen đánh cầu giờ này.” Tôi nói khó chịu.
Trước mặt là đèn đỏ, xe chầm chậm dừng lại, di động của anh ta đột nhiên vang lên, anh ta nhìn số, trực tiếp ấn vào phím tắt. Sau đó quay mặt nói với tôi:
“Nếu hôm nay cô đánh cầu với tôi, tôi bảo đảm sẽ khiến vụ án lên toà án tối cáo của cô được sửa đổi bản án, được không?”
Tôi không thích anh ta dùng cách này nói chuyện với tôi, bèn phản bác lại: “ý anh là gì, làm ăn với tôi à? Tôi không cần dựa vào cách này để thực hiện các vụ án, hơn nữa, nói thật, xử cậu đó tội chết cũng chẳng sao, dù sao cũng không phải người nhà của tôi!”
Hai tay anh ta nắm chặt vô lặng, hít sâu một hơi rồi nói: “Vậy thì được, cô chỉ cần đưa tôi tới đó là xong.”
Đèn xanh, anh ta tăng ga.
Anh ta nói như vậy, tôi cũng không thể từ chối, đành chỉ phía trước: “Chỗ cầu vượt rẽ trái.”
Rất nhanh xe đã dừng ở cửa sân đánh cầu lông, tôi dùng tay chỉ chỉ phía trên: “Sân thượng.”
Anh ta nhìn qua kính hỏi: “Đi từ đâu?”
“Bên cửa nhỏ này có một thang máy.” Tôi lại dùng tay phải chỉ chỉ.
Hai người đều xuống xe, anh ta khóa cửa xe, nhấc túi lên rồi đi về bên phải.
Tôi nhìn dáng vẻ anh ta, đột nhiên có phần không nỡ, do dự một chút liền gọi: “Này?”
Anh ta quay đầu.
“Một mình anh đánh gì chứ?”
Anh ta nhún vai: “Có lẽ còn có thể tìm được một cánh chim đơn độc khác.”
“Ngoài anh, đâu còn ai tới đánh cầu.”
Anh ta nhìn tôi không nói gì.
Tôi bước lên đi về phía anh ta: “Được rồi được rồi, vì anh đẹp trai nên hôm nay tôi đánh một ván với anh.”
Nghe tôi nói vậy, anh ta bèn cười.
Hai người lên thang máy, tôi nói với anh ta: “Ai thua, người đó mời.”
“Không vấn đề.” Anh ta cười đáp.
Tôi có bộ đồ thể thao trong chỗ đánh cầu này, sau khi cả hai thay đổi trang phục, lập tức lên sân bắt đầu sát phạt nhau.
Không ngờ tên này kỹ thuật lợi hại thế, lực đánh rất mạnh, hơn nữa do thân hình cao, anh ta hoàn toàn chiếm ưu thế. Tôi dần dần vào thế bất lợi, nhưng vẫn ngoan cường chống đỡ.
Đột nhiên anh ta bỏ nhỏ trước lưới, tôi vội vàng chạy vài bước muốn đỡ cầu, nhưng lại vướng chân ngã. Anh ta vội vàng chạy sang, giơ tay cho tôi hỏi: “Không sao chứ?” Tôi ngẩng đầu, phát hiện nụ cười sáng lạn trên gương mặt ướt đẫm mồ hôi. Tôi nắm chặt tay anh ta, thuận thế đứng lên, xua tay nói: “Tôi không xong rồi, không xong rồi.”
Anh ta giơ ta nhìn đống hồ, “Đánh gần 1 tiếng rồi, thể lực của cô cũng rất tốt. Hôm nay như vậy đi.”
Hai người ai nấy về phòng thay đồ tắm gội.
Tắm xong mặc quần áo, bước ra đã thấy anh ta ngồi ở quầy phục vụ đợi tôi.
Thấy tôi, anh ta xòe tay ra: “Xin lỗi, tôi không thanh toán được, tôi chỉ có thẻ, không có tiền mặt.”
Tôi vội vàng lấy ví tiền: “Nên để tôi, vốn dĩ là tôi thua.”
Thanh toán xong, hai người lên thang máy, anh ta lại hỏi: “Đánh cầu xong, thường cô làm gì?”
“Ăn cơm, tôi sắp chết vì đói rồi, cơm hộp ban trưa vốn dĩ không đủ no, nếu không đừng hòng tôi thua xa anh thế.”
“Được rồi, tôi mời cô.” Anh ta tiếp lời.
“Để tôi nghĩ chút.” Tôi giả vờ có chút do dự.
Quả thật anh ta không lên tiếng, đợi tôi quyết định.
Xuống thang máy, anh ta hỏi: “Nghĩ xong rồi chứ?”
“Vẫn chưa.”
“Cơm thì phải ăn, đi thôi.”
“Tôi nghĩ đến không phải là chuyện này.”
“Vậy chuyện gì?”
“Tôi đang nghĩ, nhà hàng nào đắt nhất trong thành phố này?”
Nói xong, cả hai chúng tôi đều bật cười.
“Tôi đang nghĩ, nhà hàng nào đắt nhất trong thành phố này?”
Nói xong, cả hai chúng tôi đều bật cười.
Chương 4.3
Chúng tôi không tới nơi đắt nhất, tôi đưa anh ta đến một quán ăn nhỏ ở ngoại ô, chỗ đó làm ăn rất phát đạt vì có món lẩu đầu cá vô cùng tươi ngon. Theo bản năng tôi không muốn ăn cơm trong môi trường quá xa hoa, quá im lặng với anh ta, vì như vậy có nghĩa rằng tôi phải tốn nhiều suy nghĩ để tạo không khí sôi nổi với anh ta.
Khi anh ta theo tôi bước vào quán ăn nhỏ khó mịt mù, đầu người chụm vào nhau, bỗng chốc bị cảnh này làm cho giật mình, câu đầu tiên nói ra là: “Đây có thể quyẹt thẻ không?”
Tôi cười thầm trong lòng, nhưng vẫn trả lời rất nghiêm túc: “Chắc được.”
Phục vụ toàn thân dính đầy dầu mỡ chen qua đám người lớn tiếng gọi chúng tôi: “Mấy người? Mấy người?” Tôi giơ tay 2 ngón tay ý chỉ hai người, “Mời lên lầu! Mời lên lầu!” Nhân viên phục vụ nói to, dẫn chúng tôi lách qua bàn ghế lộn xộn với các thực khác đang cười nói ầm ĩ, lên tầng hai.
Tầng trên yên tĩnh hơn chút, chúng tôi được sắp xếp ngồi bên bàn nhỏ cạnh cửa sổ.
Tôi căn bản không nhìn thực đơn, thành thục gọi vài món, sau đó hỏi anh ta: “Lâm tổng, anh muốn ăn gì?”
“Không cần, như vậy là tốt lắm rồi.”
Phục vụ mang cho chúng tôi hai chiếc cốc và một ấm trà, xuống lầu giao thực đơn.
Tôi bưng ấm trà, rót đầy hai cốc, đẩy một cốc tới trước mặt anh ta. Anh ta vội vàng nói: “Cảm ơn.”
Tóc anh ta vừa khô, có vài sợ rớt xuống trán, khiến anh xem ra trẻ hơn bình thường rất nhiều, cũng không có dáng vẻ ngạo nghễ ngồi tít trên cao đó. Tôi than thở nói: “Nếu Trâu Nguyệt biết tôi cùng ăn cơm với anh, không biết có phát điên không?”
“Cô ấy vẫn không biết tôi và cô đã gặp nhau à?” Anh ta ngước mắt hỏi.
“Sao tôi dám cho nó biết, không chừng nửa đêm nó xách dao, làm tôi thành dưa hấu.” Tôi vừa nói vừa làm động tác chặt chặt dưa.
Anh ta bật cười, tôi phát hiện trên má phải có lúm đồng tiền. “Anh có núm đồng tiền! Đáng yêu quá!” Tôi chỉ mặt anh ta, tùy tiện nói.
Nghe tôi nói vậy, anh ta lại ngại ngùng cúi đầu.
Tôi cũng ý thức được bản thân quá tùy tiện, để che giấu lúng túng, bưng cốc trà lên uống.
“Cô thường tới đây ăn à?” Anh ta vừa lấy đũa vừa hỏi
“Vâng, chúng tôi làm ngành này cũng thường phải đưa người khác đi ăn uống. Trong thành phố này chỗ nào ngon về cơ bản tôi đều biết.”
“Vậy chẳng phải giống tôi ư?”
“Cũng có chút không giống, chúng tôi và những người làm luật pháp, những người đương sự là vì quan hệ công việc cũng là quan hệ bạn bè, cho nên có lúc ăn uống rất vui vẻ. Nói thật, chỗ các anh dùng bữa vừa đắt lại không ngon, hoàn toàn phô trương.”
Anh ta gật đầu, dường như rất đồng ý cách nghĩ của tôi.
“Khi không có tiệc chiêu đãi thì anh ăn ở đâu?” Tôi tò mò hỏi.
“Buổi trưa ăn ở nhà ăn của công ty, buổi tối cơ bản đều có tiệc chiêu đãi, thi thoảng rảnh thì về nhà ăn mỳ.”
“Không tới nhà cha mẹ anh ăn à?”
“Mẹ tôi mất từ lâu rồi, cha lấy người khác, tôi hiếm khi về nhà.” Anh ta trả lời.
Tôi vội nói: “Xin lỗi.”
Anh ta xua xua tay: “Không sao.”
“Vậy bạn gái anh đâu?” Tôi đánh bạo hỏi anh ta lần nữa vấn đề này.
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, cuối cùng trực tiếp trả lời: “Cô ấy không ở đây, ở Hồng Kông.”
Tôi vỗ bàn: “Chà, chẳng trách anh nói Valentine anh ở Hồng Kông, hóa ra là ở cùng bạn gái!” Sức của tôi hơi mạnh, bàn đung đưa, lẩu nóng hầm hập cũng đung đưa theo, anh ta sợ tới nỗi trốn ra xa.
Hai chúng tôi cùng bật cười.
Bữa cơm này rất vui vẻ, biểu hiện của anh ta rất bình dị gần gũi, bị hỏi thì trả lời. Đương nhiên cuối cùng là tôi mời, quán ăn nhỏ thế này đâu ra máy quyẹt thẻ. Hai người cười nói xuống lầu. Lúc này, di động của tôi đột nhiên vang lên, vừa nhìn thì thấy số di động đối ngoại của anh ta.
Tôi vội vàng đưa cho anh ta, nụ cười anh ta lập tức đông cứng lại, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cô nhận đi, xem anh ta có việc gì?”
Tôi nghe máy, người trợ lí đó rất lo lắng: “Luật sư Trâu, chào cô, xin hỏi có phải cô đang ở cùng với Lâm tổng?”
“Lâm tổng … Lâm tổng…” Tôi kéo dài thời gian nhìn phản ứng của anh ta.
Anh ta gật đầu, nhận điện thoại, quay người đi vài bước, thấp giọng nói vài câu với đối phương, sau đó cúp mày, quay người trả tôi.
“Đi thôi, tôi đưa cô về.”
Xe chạy như bay trên đường lớn, tốc độ lái xe của anh ta rất nhanh, hơn nữa trên mặt lại hồi phục vẻ nặng trĩu tâm sự, khác hoàn toàn vừa nãy.
Một lúc lâu sau, anh ta nói: “Hôm nay rất cảm ơn cô.”
“Thật sự, ở đây tôi không có bạn, tốt nghiệp tiểu học đã ra nước ngoài, trở về liền vào công ty làm việc, những người xung quanh tôi không phải nhân viên của tôi, thì là bạn làm ăn.” Anh ta quay đầu nhìn tôi, nói rất nghiêm túc: “Có thể cô không tin, nhưng tôi thực sự không có bạn, hôm nay ở cạnh cô rất vui.”
“Nói hay vậy, nếu lần sau anh muốn chơi cầu lông thì cứ tìm tôi.”
“Được.” Anh ta gật đầu.
Trong xe có phần hơi nhạt nhẽo, tôi vội cười nói chen vào: “Ban đầu tôi vẫn nghĩ, tìm cơ hội chụp ảnh chung với anh, sau này nếu anh thành người giàu có nhất Trung Quốc hoặc gì gì đó, tôi sẽ phóng to treo ở tường văn phòng.”
Anh ta quay đầu nhìn tôi, đột nhiên đổi đề tài: “Cô thường đi công tác không?”
“Không coi là thường xuyên, có điều có hai đơn vị cố vấn có chi nhánh ở vùng khác, vì vậy thỉnh thoảng cũng phải đi xử lí một vài việc.”
“Ngồi máy bay hay tàu hỏa?”
“Chủ yếu là máy bay, tàu hỏa lãng phí thời gian lắm.”
“Ngồi hạng nhất.”
“Đâu ra mà có mệnh tốt như anh, có ghế hạng hai đã là tốt lắm rồi, chỉ ngồi hạng nhất một lần, đó là vì công việc gấp quá, vé hạng hai đều bán hết.”
Anh ta không nói gì nữa, chuyên tâm lái xe, tôi cũng ngoan ngoãn im miệng. Tôi luôn chú ý không để bản thân trở thành người phụ nữ lắm mồm.
Một lát sau, xe dừng ở cửa cục thuế quốc gia, tôi vừa chú ý cầm đồ của mình vừa nói: “Hồ sơ vụ án đó, anh xem khi nào tiện thì tôi lại qua lấy?”
“Tôi sẽ sớm đưa cho cô.” Anh ta trả lời.
“Vậy thì tạm biệt.” Tôi mở cửa xe, chuẩn bị xuống.
“Trâu Vũ,” Lần đầu tiên anh ta trực tiếp gọi tên tôi, tôi quay đầu, anh ta đang nhìn tôi, nói: “Lần đó cô ngồi ghế hạng nhất, chính là ngồi cạnh tôi, khi chờ máy bay, tôi cũng nhìn thấy cô.”
“Thật á?” Tôi rất ngạc nhiên, chân đã chạm đất lại thu lên xe. “Sao tôi không có ấn tượng nhỉ?”
“Khi đó hình như tâm trạng cô rất không tốt.”
Anh ta nói vậy, đột nhiên tôi nhớ ra, sáng hôm đó, tôi vừa làm thủ tục ly hôn với Tả Huy, ra khỏi cục dân chính, liền nhận được điện thoại của đơn vị cố vấn, muốn tôi đi Bắc Kinh, tham gia một cuộc đối chất. Trên đường đi Bắc Kinh tinh thần tôi cứ luôn ngơ ngẩn, tâm trạng xuống tới mức thấp nhất, lên taxi còn nói nhầm địa chỉ.
Thấy tôi không trả lời, anh ta quay người dứt khoát, ngồi nghiêng trên ghế hướng về phía tôi, một tay chống lên ghế, một tay đặt lên vô lăng, nói tiếp: “Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một người phụ nữ có thể khóc như thể không có ai bên cạnh như thế, cô biết không? Hôm đó tất cả mọi người trong khoang hạng nhất chúng tôi đều mang theo tâm trạng bi thương của cô đến thủ đô, đặc biệt là tôi, ngồi cạnh cô, cô tiếp viên dùng ánh mắt khác thường nhìn tôi, tưởng giữa chúng ta có quan hệ gì. Hơn nữa, hôm đó tôi không ngừng đưa khăn giấy cho cô, cô không ngừng cảm ơn tôi, cô hoàn toàn không nhớ