Mẹ Khánh Đệ vẫn thấp thỏm không yên: "Cái tốt, chỉ riêng việc một mình nuôi con khôn lớn, cũng đã hơn mẹ nhiều rồi".
"Nhà chúng ta thì hơn gì đâu? Cũng có khác gì không có bố?" Ái Đệ nói thẳng.
Vừa nói xong khuôn mặt mẹ Khánh Đệ nhất thời cứng lại, Khánh Đệ đá cho em gái một cái dưới gầm bàn, Ái Đệ nhìn cô bĩu môi, nhớ tới điều gì đó, liền lảng sang chuyện khác hỏi: "Chị, cái tên đen sì ấy, số điện thoại của anh ta chị có không? Có thì cho em".
Khánh Đệ khẽ sững lại, nhận ra em gái đang muốn nói tới Hắc Tử, cô cười hỏi: "Em cần số điện thoại của anh ấy làm gì?", nói rồi lấy di động ra tìm trong danh bạ.
"Chị gái anh ấy trước Tết ly hôn, giờ chuyển về nhà sống rồi. Tính toán rất đâu vào đấy, nhà chị ấy cho thuê lấy tiền, người lớn người bé chuyển về nhà mẹ ở ăn uống miễn phí, còn chuyển cả hộ khẩu về, nói là để bọn trẻ đi học cho gần. Em tìm Hắc Tử để nhờ anh ấy xem có thể giúp em chuyển hộ khẩu nhanh một chút không?"
Mẹ Khánh Đệ chuyển sự chú ý sang Ái Đệ, buồn hỏi: "Nhà Hướng Lôi bé thế thì ở thế nào?".
"Đặt một cái giường nhỏ ngoài phòng khách, lúc thì Hướng Lôi ngủ, lúc thì chị gái anh ấy và con chị ấy ngủ." sắc mặt Ái Đệ trớ nên u ám, ánh mắt chẳng còn chút thần khí nào. "Con và Hướng Lôi đang cố gắng tiết kiệm tiền mua một căn nhà, nếu không một nhà mà tận sáu người ở thật rất bất tiện. Con còn chưa có em bé, có em bé rồi có khi phải ra nhà vệ sinh mất."
"Ái Đệ, nhẫn nhịn một chút, con nhé? Trước kia thời bọn mẹ cũng đều sống như thế cả."
Thấy bộ dạng khổ sở của Ái Đệ, Khánh Đệ mặc dù đau lòng nhưng cũng chẳng có ý định khuyên nhủ: "Nhịn đi, Hướng Lôi cũng có nhiều khó khăn, thức khuya dậy sớm. Tiết kiệm trước đã, sau này mua nhà chị giúp được sẽ giúp".
Hôn nhân thật khiến người ta trưởng thành rất nhanh, như Ái Đệ, trước kia động lực kiếm tiền chẳng qua cũng chỉ để mua quần áo mới và mỹ phẩm, giờ cuộc sống quá nhiều áp lực, cũng biết lo lắng cho tương lai.
Khánh Đệ có chút bùi ngùi, lấy chồng sinh con, là số mệnh mà đa số phụ nữ không thể tránh khỏi. Làm công chúa một ngày, làm hoàng hậu một tháng, nhưng phải làm nô lệ vất vả cả đời. Thiếu nữ thuần khiết với những giấc mộng đẹp đã bị cuộc sống hiện thực mài giũa tới nhan sắc tàn phai, dần trở thành một người phụ nữ nhỏ nhen. Nhưng với tình yêu là nền tảng vững chắc, khao khát tìm kiếm hạnh phúc là tiền đề, sẽ cố gắng chống đỡ để gìn giữ gia đình, cho dù kết quả thế nào, một sự hy sinh như thế cũng đáng được trân trọng.
Do đó, ánh mắt cô nhìn mẹ có phần dịu dàng hơn: "Mẹ, đợi con kết hôn rồi, con sẽ nói chuyện với anh Khương, đón mẹ về ở cùng chúng con".
Khi về Dã Nam, Khương Thượng Nghiêu cũng nhắc tới vấn đề này: "Căn hộ buổi chiều em xem có vừa ý không? Anh đang nghĩ nếu em thích thì chúng ta mua luôn cả hai căn. Căn nhỏ để mẹ chúng ta ở, mặc dù không cùng một tầng, nhưng còn tốt hơn bây giờ".
Khánh Đệ nhớ tới vẻ mặt do dự của mẹ hồi tối, nhắc lại một lần nữa những lời mẹ nói: "Làm gì có đạo lý con rể nuôi mẹ vợ. Huống hồ, bố...".
"Ai quy định con rể không thể nuôi mẹ vợ? Cái lý do ở đâu mà có? Còn về bố em, lần trước gặp anh thấy màu da của ông ấy không tốt lắm, còn định nhắc em nhưng quên mất. Anh thấy bố em nên đến bác sỹ kiểm tra xem sao, có lẽ bị bệnh mãn tính do uống quá nhiều rượu."
Khánh Đệ liếc nhìn anh, im lặng.
"Đừng coi thường, bố em uống rượu như uống nước lã thế, da dẻ nhìn như thế, lại uống rượu trường kỳ, cần chú ý một chút."
"Không phải em coi thường." Khánh Đệ đột nhiên nhận ra người con rể như anh dám cho bố vợ vào bệnh viện điều dưỡng trường kỳ lắm, nghiên cứu kỹ động cơ của anh, bất giác vừa thấy giận lại vừa buồn cười. "Bây giờ anh rất xấu! Cả bụng xấu xa.\'"
Anh rất thẳng thắn: "Có bệnh phải chữa, đây là điều hiển nhiên", thấy cô mím môi cười, anh không kìm được véo tai cô một cái: "Người bụng xấu xa là ai? Trong lòng thầm rủa anh phải không? Không khai thật ra, là tai sẽ đỏ đấy".
"Anh lái xe đi. Cẩn thận chút." Vừa hất tay anh ra lại bị anh nắm chặt, Khánh Đệ liếc mắt về phía chiếc xe vẫn đi theo sau họ, ngạc nhiên hỏi: "Anh không sợ... nhỡ những người làm thuê của anh nhìn thấy sao?".
Anh làm như nghe thấy chuyện gì đó rất buồn cười, nhếch miệng lên: "Làm thuê... câu này thật gây chú ý, người không biết lại tưởng anh là ông chủ lớn của hiệu đổi tiền thời xưa?".
"Thế thì phải xưng hô thế nào? Em không muốn hình dung anh thành loại người ấy." Cô lườm anh, rồi quay nhìn ra cửa sổ.
Trên tấm kính phản chiếu bóng anh, lờ mờ nhìn thấy đường viền của khuôn mặt anh. Đột nhiên cô cảm thấy nhớ lại thời gian anh vừa mới ra tù, đứng bên ngoài bờ tường đá của trường, nụ cười của anh khi quay người nhìn cô. Khuôn mặt rạng ngời, ánh hoàng hôn hắt xuống trên vai, nụ cười tràn ra cả khóe mắt, khiến thế giới như bừng sáng.
"Khánh Đệ sao thế?" Anh cẩn thận quan sát cô, cho xe vào lề đường.
"Em không sao." Cô cố gắng nặn ra một nụ cười.
"Gần đây tâm trạng của em rất không bình thường." Ánh mắt anh đầy ý dò xét, không để cô lẩn tránh: "Là... chuyện lần trước khiến em sợ à, hay anh có chỗ nào không tốt? Khiến em không thích?".
"Không có, anh rất tốt." Cô ra sức lắc đầu: "Chỉ là em đột nhiên phát hiện ra, gần đây anh có chút không giống anh".
Buổi chiều khi đi xem nhà, Khương Thượng Nghiêu đứng ngoài ban công rất lâu. Nhìn như anh đang ngắm cảnh ở con đường phía dưới, nhưng cô biết anh đang suy nghĩ đi đâu. Bộ dạng lạnh lùng và âm trầm mỗi khi anh nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó khiến xung quanh anh như có bức tường vô hình bao lấy, người khác không thể bước vào.
Cô không thích anh những lúc như thế.
"Anh không giống anh." Anh nhắc lại lời cô, cười có chút đau khổ: "Khánh Đệ, anh đã làm sai điều gì khiến em không thích anh nữa? Buổi chiều khi đi xem nhà nhìn em có vẻ không hứng thú lắm".
Khánh Đệ không ngờ bị anh phát hiện, có thể nhận ra tâm trạng đang rối bời của cô. Cô lại lắc đầu lần nữa, đang định nói thì tiếng gõ bên ngoài cửa chen ngang.
"Anh Khương..." Cửa xe trượt xuống, người bên ngoài như ý thức được điều gì đó vội dừng lại, chào: "Chị dâu".
Khương Thượng Nghiêu nói không sao, ý bảo anh ta rời đi. Ánh mắt Khánh Đệ nhìn theo người đó biến mất trong chiếc xe đi theo họ phía sau, rồi mới quay sang nhìn Khương Thượng Nghiêu lòng thầm chắc chắn anh không còn giống anh nữa rồi.
Anh im lặng không lên tiếng, cúi đầu nhìn những ngón tay cô đang nằm trong tay mình rất lâu. Khánh Đệ ngẩn người nhìn mái tóc đen nhánh của anh, mấy lần muốn đưa tay lên vuốt, muốn kéo anh vào lòng mình.
Hai năm nay mặc dù không biết ngoài làm việc trên mỏ ra anh còn làm những gì nữa, nhưng anh chưa bao giờ oán trời trách người, nỗ lực chăm chỉ là những gì mà cô có thể thấy. Mặc dù cái hướng mà anh nỗ lực vươn tới có hơi lệch so với con đường cô nghĩ anh nên đi, nhưng cuối cùng anh vẫn là người đàn ông mà cô đã yêu hơn mười năm nay và sẽ còn mãi yêu.
Không oán trách, không hề sợ con đường mình đi sẽ khó khăn. Yêu anh, lấy anh, bên nhau cả một đời, lẽ nào chẳng phải thứ mà cô đang chờ đợi? Tại sao chỉ vì cảm giác bị đứng ra ngoài thế giới của anh đó mà cô đã dao động?
"Có thể có chút không còn giống nữa, nhưng anh hứa, có những chuyện nhất định không bao giờ thay đổi. Tình cảm anh dành cho em là mãi mãi. Khánh Đệ, đừng ghét anh." Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt rất chân thành: "Hãy trả lời anh một lần nữa, em đồng ý lấy anh chứ?".
Lần đó ở Hồ Khẩu, anh ôm lấy cô từ phía sau, đứng trong hang đá nhìn lên con thác như chảy từ trên trời xuống, sau đó hôn lên tóc cô, thì thầm lời cầu hôn bên tai cô. Khi ấy anh đã nói rằng: "Qua Tết chúng ta kết hôn nhé, Khánh Đệ". Cô thuận theo ý anh, đỏ mặt cúi đầu đồng ý.
Lần này anh nhìn cô với ánh mắt hoảng hốt, cầu khẩn cô trả lời anh, Khánh Đệ bỗng thấy xót xa: "Em đâu có nói sẽ không lấy anh, không kết hôn. Em chỉ hơi lo, nhưng lại không biết nỗi lo lắng ấy từ đâu ra. Anh đừng căng thẳng như thế, cứ coi như em kỳ quặc đi".
Ánh mắt anh dò xét, sau đó như đã chấp nhận lời giải thích của cô, đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, khẽ hỏi: "Nghe nói có hội chứng tiền kết hôn, à, \'bà dì\' đến thăm em rồi à?", ngay sau đó anh ảo não: "Sao nhanh thế? Chúng ta... mới mấy ngày?".
Ý của anh như muốn nói: Anh còn chưa ăn được mấy miếng đã rút lui rồi.
Khánh Đệ bất lực, chỉ còn biết trừng mắt với anh. Trong lòng hy vọng được giống như icon biểu cảm mà Đàm Viên Viên mỗi khi chat với mình đều dùng: "Lườm ai người ấy có thai!".
Vào khu mỏ, qua hai lần cửa, vừa dừng xe trước tòa nhà văn phòng, bỗng một bóng đen xông ra nhanh như chớp, Lưu Đại Lỗi đang cầm dây xích bị giật mạnh bước chân loạng choạng, suýt chút nữa ngã lăn xuống bậc tam cấp.
Khánh Đệ khẽ hé cửa xe, con chó ngốc kia vui mừng, không kiên nhẫn nổi mà dựng thẳng hai chân trước lên, khiến cửa xe đóng trở lại, nó thè cái lưỡi liếm liếm vào cửa kính.
"Mừng phát điên rồi phải không?" Khương Thượng Nghiêu không biết phải nói gì, xuống xe hỏi Lưu Đại Lỗi, "Không phải nói chữa thêm vài ngày sao?".
Lưu Đại Lỗi ra sức kéo Phúc Đầu lại, lúc ấy Khánh Đệ mới có thể mở cửa xe. Phúc Đầu nhìn thấy cô, càng vẫy đuôi điên cuồng hơn, rên ư ử không thôi.
"Thế cũng phải được người ta đồng ý chứ! Sắp một tháng rồi. Buổi sáng hai người vừa đi, bác sĩ thú ý gọi em đến đón người... đón chó. Nói nó cứ chạy loạn cả lên, ngày nào cũng ở trong nhà bắt gà trộm chó, khiến những bệnh nhân khác tâm thần hoảng hốt không yên. Tối qua một con lợn chuẩn bị tiêm, thế mà bị con chó này dọa cho chạy vòng vòng cả nửa thôn mới bắt được. Bác sĩ nói, còn không mang về, ngày mai sẽ cho chúng ta ăn món rựa mận." Lưu Đại Lỗi bị Phúc Đầu kéo tới rạp cả người xuống, bèn thẳng tay ném dây xích đi, quay sang tố khổ với Khánh Đệ: "Chị dâu, dù gì em cũng đã làm bảo mẫu một ngày, vừa tắm vừa cho nó ăn, chị hãy quan tâm đến em một chút7\'.
Khánh Đệ đang ngồi xổm xoa đầu Phúc Đầu, nghe thấy vậy liền cười: "Vất vả cho anh quá".
Thấy cô nói cho có lệ như vậy, Lưu Đại Lỗi buồn buồn lẩm bẩm: "Mới bị một dao mà đã thành ông nội mình rồi".
Bên này Khương Thượng Nghiêu ném chìa khóa xe cho thuộc hạ phía sau, lão Lăng cũng mang theo mấy người ra đón: "Anh Khương".
Khương Thượng Nghiêu thấy bây giờ mà lão Lăng vẫn ở văn phòng, biết là có việc, lập tức ngăn lại: "Đợi lát nữa vào trong nói", ánh mắt chuyển sang phía Nghiêm Quan đang đứng cạnh lão Lăng: "Xong việc chưa?\'\'.
Sau khi đi bộ đội về, Nghiêm Quan lái xe trong đội của Vương Bá Long mấy năm, Khương Thượng Nghiêu thấy anh ta làm việc chắc chắn, đáng tin, nên đưa lên khu mỏ làm đội trưởng đội bảo vệ. Từ trước tới giờ anh ta rất ít nói cười, đáp lại câu hỏi của Khương Thượng Nghiêu cũng chỉ bằng cái gật đầu khe khẽ mà thôi. Lưu Đại Lỗi muốn bổ sung thêm một hai câu, nhưng bị ánh mắt lạnh như băng của Khương Thượng Nghiêu ngăn lại, nhìn về phía Khánh Đệ, lập tức im miệng.
Khánh Đệ cũng liếc thấy màn kịch vừa rồi, đoán chắc họ đang có chuyện gì bí mật, bèn xoa đầu Phúc Đầu, nói: "Đi thôi, chúng ta về phòng trước".
Khương Thượng Nghiêu nhìn theo bóng cô cho tới khi khuất hẳn nơi ngã rẽ của cầu thang, rồi mới nghiêm mặt hỏi Nghiêm Quan: "Vẫn thuận lợi? Không ai nhìn thấy chứ?".
"Sau khi ra, hắn ta đứng đợi xe ở bến xe đối diện, em gọi đạ