Khương Thượng Nghiêu còn chưa kịp suy nghĩ đến vấn đề đi hay không, thì đối phương đã cúp máy. Anh bất giác thở dài, thầm nghĩ mấy năm không gặp, bác sĩ Trạch vẫn còn tác phong làm việc dứt khoát quyết đoán ấy.
Quán bar ở tầng hai của khách sạn quốc tế Long Thành được trang hoàng giống hệt một bức tranh đồng quê của Mỹ, Trạch Trí ngồi trên chiếc ghế gỗ sồi trước quầy bar, đang nhìn ra vừa. Khi thấy anh, cô ta nở một nụ cười nhàn nhạt, có vẻ cũng đã ngà ngà say.
"Uống gì?" Trước mặt cô ta đường đường là một người đàn ông đầy khí chất, không nhìn ra có điểm nào giống với tên tù mang số 30352, luôn mặc bộ quần áo bẩn thỉu trong trại giam Dã Gia Sơn.
Anh nhìn ly cốc-tai đang đặt gần tay cô ta, nói với nhân viên quầy bar: \'"Nước khoáng", lại hỏi Trạch Trí: "Không phải đi cùng bạn sao? Uống nhiều như vậy nên để bạn cô đưa về nhà, chỗ này ngồi lâu không tốt đâu", nói xong nhìn vào đồng hồ trên tay, ra hiệu.
"Tôi còn đang đợi anh nói lời cảm ơn đây."
"Cảm ơn cô." Khương Thượng Nghiêu rất thành khẩn.
Trạch Trí vốn đang tỏ ra rất nghiêm túc, đợi phản ứng của anh, nghe anh nói cảm ơn xong, cô ta phá lên cười, cầm chiếc áo khoác đang vắt trên thành ghế, nói: "Xem ra sau khi ra tù, phàm là người ai cũng sẽ căm ghét có kẻ xuất hiện nhắc lại quãng thời gian không huy hoàng của mình. Vốn tôi cũng có chút tò mò. Thôi được, không trêu anh nữa, giúp tôi thanh toán tiền rượu, cảm ơn gì chứ, thanh toán tiền rượu là xong. Nhìn anh bây giờ, chắc trả được".
Khương Thượng Nghiêu hoàn toàn không bất ngờ trước những lời thẳng thắn của Trạch Trí, bất lực đáp trả: "Bác sĩ Trạch, cô đang chế nhạo tôi phải không? Để tôi tiễn cô. Có điều tôi không thuộc đường ở Nguyên Châu, cô chỉ cho tôi nhé".
Trạch Trí sau khi lên xe lại trêu anh: "S600? Là người có tiền rồi, nhưng kiểu xe này nhìn hơi già thì phải?".
"Là của chú tôi, tôi chỉ là tài xế."
Trạch Trí vừa thắt dây an toàn vừa tò mò hỏi: "Chú anh? Người hôm nay đứng trước sảnh hả? Có một người chú tài giỏi như thế sao anh lại phải vào tù? Tôi còn nhớ anh là...". Cô ta cố gắng lục tìm trong trí nhớ: "Tội tham gia tổ chức xã hội đen, đột nhập vào nhà cướp của".
Khương Thượng Nghiêu thầm cười khổ: "Bác sĩ Trạch, ấn tượng của cô về tôi có phải hơi quá sâu sắc không? Tên, tội trạng, còn có gì nữa mà cô không biết?".
Trạch Trí nhìn thẳng về phía trước, không để ý lời anh, chỉ chỉ: "Rẽ phải", rồi mới nói: "Bởi vì anh không giống những người khác, tính cách không giống. Lúc anh đưa 30471 vào bệnh viện, những kẻ khác đều làm bộ làm tịch, chỉ có anh là điềm tĩnh, cũng là người lo lắng nhất, có thể nhận ra anh thực sự rất lo lắng cho 30471".
30471 là số tù của Đỗ Lão Phách, sau khi ở dưới mỏ xảy ra chuyện chính Khương Thượng Nghiêu đã cõng Đỗ Lão Phách ra khỏi đường hầm, cũng chính anh đã đi theo xe đưa anh ta về lại trại giam. Anh nghe thấy vậy trong lòng trào dâng một cảm giác áy náy vô cùng, bởi vì khi xảy ra sự cố, Đỗ Lão Phách là người đứng gần anh nhất.
Thấy anh im lặng, Trạch Trí chuyển đề tài: "Giờ đang làm gì?".
"Tôi về Dã Nam, làm mỏ."
"Chẳng trách. Nhìn bộ dạng đã biết anh phát tài rồi."
Khương Thượng Nghiêu vui vẻ khi thảo luận vấn đề nhẹ nhàng này, tò mò liếc nhìn cô ta hỏi: "Nhìn ra sao?".
"Thản nhiên." Trạch Trí nghiêm túc gật đầu. "Trước kia nhìn anh tôi cũng thấy sự minh bạch rõ ràng, không giống với những phạm nhân khác, nhưng khi nhìn anh rất u sầu, cứ như người phải chịu nỗi oan ức lớn nhất dưới gầm trời này vậy. Giờ trông điềm đạm hơn nhiều, dường như... tất cả đều nắm trong lòng bàn tay. Anh nói xem sự tự tin của người đàn ông từ đâu mà có? Không phải do quyền và tiền mang lại sao? Có đúng thế không?"
Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm, dường như anh đang quay trở lại Dã Gia Sơn, bác sĩ Trạch mặc áo blu trắng ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị rất có uy, nhìn đám người bọn anh đang náo loạn quát: "Ra ngoài hết cho tôi!". Anh phát hiện ra khi mình đối mặt với người phụ nữ mạnh mẽ này, dường như chỉ còn cách duy nhất là cười khổ. Anh hỏi: "Sao cô lại về Nguyên Châu? Tôi cứ nghĩ cô rất yêu công việc của mình".
"Ai bảo tôi từ nhỏ đã không đi con đường được sắp sẵn, chỉ thích chế giễu thế tục? Mẹ tôi lo tôi cứ ở đấy mãi không ai rước, đột nhiên lên cơn lại đem một chàng rể đã từng ngồi tù về cho bà, thì bà sẽ sụp đổ mất." Trạch Trí liếc mắt nhìn anh, tự thấy vui vẻ mỉm cười. "Đùa thôi, tôi là bất đắc dĩ, áp lực của gia đình lớn quá."
Câu đùa này chẳng buồn cười chút nào, Khương Thượng Nghiêu khẽ nhếch miệng lên coi như là ứng phó: "Trước mặt?".
"Ồ, đi vào thêm chút nữa rồi cho tôi xuống là được. Tôi tự đi. Ở cổng có bảo vệ, ra vào phải kiểm tra, phiền lắm."
Anh liếc nhìn bên ngoài hai hàng cây rậm rạp, không cần hỏi cũng tự hiểu đây là nơi nào, Khương Thượng Nghiêu không nỏi thêm gì nữa, chỉ gật đầu: "Vậy cô đi cẩn thận tôi không tiễn, hẹn gặp lại".
Trạch Trí vốn đang định đẩy cửa xe bước xuống, nghe thấy vậy lại ngồi lại: "Nếu đã nói hẹn gặp lại, vậy thì cho tôi số điện thoại", nói rồi mở túi xách lấy di động, vẻ mặt kiên quyết không thể từ chối.
Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm, đọc số của mình. Cô ta nháy lại vào máy anh, sau đó nói: "Thế mới gọi là có thành ý khi nói câu hẹn gặp lại. Nhà tôi ở tòa số bảy, Tết mà có thành ý tới chúc Tết tôi, thì chỉ cần nói với bảo vệ một tiếng, tìm con gái của bí thư Trạch ở tòa nhà số bảy là được".
Cho tới tận khi bóng Trạch Trí khuất hẳn, Khương Thượng Nghiêu mới lắc đầu, mặc dù cô ta và anh không liên quan tới nhau lắm, anh cũng không thù ghét gì kiểu con gái kiêu ngạo hơn cả trời xanh này, càng không ghét những cô gái tính tình thẳng thắn thoải mái, nhưng khi phải thật sự tiếp xúc, vẫn khiến anh ngán ngẩm thở dài.
Nghĩ như thế, suy nghĩ vừa manh nha nhen nhóm bị anh dập tắt ngay lập tức. Anh cho xe từ từ đi ra đường lớn, đậu ở ven hồ, rồi hạ cửa kính xuống. Không khí trong lành mát lạnh ùa vào trong xe, ký ức trở nên vô cùng rõ ràng. Từng cảnh từng cảnh xảy ra ở Dã Gia Sơn đều lần lượt lướt qua đầu, từng khuôn mặt cũng dần dần xuất hiện.
Những ngày ở Nguyên Châu, tình hình trong tỉnh được chú Đức nắm vững trong lòng bàn tay, có thể nói, sự thật đúng như những gì chú Đức tiếc nuối, mấy năm nay chú quá chú trọng tới ngành vận tải mà bỏ qua những ngành khác. Hệ thống đường sắt quy về một mối, quan hệ của chú Đức đã xác lập rõ ràng khả năng điều khiển ngành vận tải của chú ở Vấn Sơn. Nhưng cũng chính vì điểm này, mà ảnh hưởng tới việc thâm nhập vào các ngành khác.
Với tình hình trước mắt, Khương Thượng Nghiêu không thể nói không hài lòng, nhưng để tiến thêm một bước dường như cách cả chín tầng mây. Anh nghĩ đến việc chỉnh đốn các ngành nghề vào năm tới, nghĩ đến các loại thủ đoạn mà Ngụy Hoài Nguyên có thể sử dụng nhằm đối phó với mình, nghĩ đến từng lời thề mà anh đã nói trước mộ Nhạn Lam, cảm giác lo lắng vì không thể nắm bắt được tình hình thiêu đốt lồng ngực anh.
Trạch Đồng Hỷ làm trong ban thường vụ thành ủy. Khương Thượng Nghiêu nhớ lại lời chú Đức, lấy điện thoại ra, lưu số của Trạch Trí vào. Khi nhập tên, anh do dự vài giây, rồi vẫn lưu với cái tên "Trạch Trí".
Kéo xuống phía dưới, nhìn thấy bốn chữ "Mẹ đẻ Phúc Đầu", anh bất giác bật cười thành tiếng, trong lòng dao động, bấm máy gọi số đó, đồng thời nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ sáng.
Nghe thấy đầu dây bên kia "Alô" một cách hết sức tỉnh táo, sự lo lắng của anh đột nhiên dịu xuống. "Mẹ Phúc Đầu vẫn chưa ngủ sao?"
"Không biết tại sao mà không thể ngủ được. Nằm hơn một tiếng rồi. Sao anh cũng thức khuya thế? Lại uống rượu rồi phải không?" Tiếng khịt mũi vọng tới, giống như muốn ngửi mùi rượu từ người anh qua điện thoại.
"Chỉ uống chút thôi, nhớ anh rồi à?"
"Nhớ rồi." Đầu dây bên kia truyền đến những tiếng xì xào: "Phúc Đầu đi ra, đang nói chuyện với bố con mà. Đừng có phá đám". Nghe thấy tiếng cười của anh, cô buồn bã giải thích: "Đứng hẳn lên bám vào thành giường để nghe giọng anh. Ôi, đi ra, chân mày bẩn chết được. Sao anh còn chưa ngủ?".
"Chút nữa sẽ ngủ. Mai anh về rồi, muốn quà gì sáng mai anh đi mua."
"Vô duyên vô cớ sao lại mua quà?"
"Hôm nay là đêm Giáng sinh, mai là lễ Noel rồi, nghe nói phải tặng quà đấy."
Khánh Đệ cười nhẹ, hỏi: "Giám đốc Khương cũng bắt kịp thời đại rồi đấy nhỉ? Anh cũng ăn Tết của Tây sao?".
"Đúng thế. Anh còn định sau này tết lớn tết nhỏ không bỏ qua cái nào cả, đều phải chúc mừng."
"Vậy em có phúc rồi. Một năm em sẽ nhận được bao nhiêu quà đây?"
Qua điện thoại, anh có thể tưởng tượng, lúc này cô đang cuộn mình trong chăn, mái tóc dài trải trên gối, cười ấm áp. Phúc Đầu lúc nào cũng thích nghếch cái miệng lại gần, hít hít hương thơm trên người cô, có lẽ lúc này cô đang kéo chăn lên, che nửa mặt lại. Trong lòng cảm giác ấm áp lan tỏa, anh bất giác nói: "Đón Tết cũng bởi vì có em, ngày nào cũng đáng để chúc mừng".
Đầu dây bên kia không thấy lên tiếng, Khương Thượng Nghiêu gọi thầm tên cô: "Khánh Đệ".
"Em cảm động rồi, cảm động tới mức muốn hôn anh."
Lời vừa nói ra, anh nhất thời nghiến răng: "Có phải nhân lúc anh không ở bên, cố ý trêu anh phải không?".
Tiếng cười khúc khích vọng ra từ trong chăn truyền đến, một lúc sau cô mới nghiêm túc: "Em cảm động thật mà. Được người ta thích, thì ra hạnh phúc thế này".
Cảm giác yêu thương quen thuộc lại ùa về trong tim, anh chìm đắm trong men say tình yêu: "Khánh Đệ".
"Em chết mất thôi. Cái tên đẹp như thế mà bị bà gọi như gọi chị Thẩm ở làng Vọng Nam không bằng, anh cũng thế."
Ngực anh khẽ rung lên, bật cười, thuận tay kéo cửa kính, cho xe chạy vào đường chính: "Ngày mai sau khi về, anh sẽ ở bên em mấy hôm, tết Nguyên Đán em được nghỉ mấy ngày? Chúng ta đi Thạch Quật, chắc chắn em sẽ thích".
"Được, em đang muốn đi Thạch Quật đây, còn muốn đi cả Hồ Khẩu nữa."
"Em không biết bây giờ tháng mấy rồi à? Đến Hồ Khẩu để hứng gió chắc?"
"Mùa đông có vẻ đẹp của mùa đông. Bốn mùa đều có cảnh sắc, cũng giống như người vậy, thiên biến vạn hóa."
"Lại giảng bài rồi, cô giáo Thẩm."
"Học trò Tiểu Khương, mùa hè đến Hồ Khẩu chỉ có thể nhìn nước chảy róc rách, mùa đông đi còn được nghe tiếng gió rít nữa…"
Tết Nguyên Đán Khánh Đệ và Khương Thượng Nghiêu cùng đến Sơn Tây, đồng hành cùng họ có Lưu Đại Lỗi và mấy người anh em nữa. Khung cảnh ở đó hết sức đìu hiu, đếm đi đếm lại chỉ được hơn mười du khách, Lưu Đại Lỗi kéo cao có áo lông vũ lên, lẩm bẩm: "Muốn xem thì cũng đợi ra Tết, hoa đào nở đã, tự dưng hai người như trúng tà đòi đến đây hứng gió à?".
"Cậu hiểu gì chứ? Đợi khi hoa đào nở thì chỉ có thể ngắm nước, có thể nghe được tiếng nước chảy rào rào như vạn tiếng vó ngựa, tiếng gió gào thét thế này không?"
Khương Thượng Nghiêu nhắc lại những lời của Khánh Đệ như một con vẹt học nói, Khánh Đệ nghe thấy vậy ngẩng đầu lên nhìn anh cười tinh quái.
"Nhìn đường." Đường đi vừa ướt, vừa trơn trượt, anh nắm lấy tay cô vẫn cảm thấy không yên tâm, bèn đổi tay rồi vòng qua ôm lấy eo cô.
Con đường dọc bờ sông bắt đầu lộ ra, sườn dốc ở hai bờ được kè bằng những cột đá. Nước chảy không mạnh lắm nhưng vẫn khiến cho người ta có cảm giác nơi đây thật hùng vĩ, Khánh Đệ đứng bên bờ sông, nhìn về phía những con sóng đập lên kè tít xa xa, nhìn tới mức thất thần, rất lâu không nói được gì.