ng vẫn còn nhợt nhạt. Cố Hạo Ninh chăm chú quan sát sắc mặt của cô, cau mày. “Cô rốt cuộc bị sao thế? Hay tôi đưa cô đến bệnh viện kiểm tra?”
“Em không sao. Bệnh cũ thôi. Anh xem, em có mang thuốc theo bên mình, uống thuốc vào là không sao đâu!” Lạc Hân chầm chậm đứng thẳng dậy, gượng cười với Cố Hạo Ninh. “Giám đốc, anh về đi. Em thật sự không sao!”
Cố Hạo Ninh im lặng nhìn cô, lát sau, đưa tay ra đỡ lấy cô, nhàn nhạt nói: “Tôi đưa cô lên trên.”
“Thật sự không cần…”
“Đi thôi!” Giọng anh rất điềm đạm nhưng lại mạnh mẽ không cho phép chối từ. Lạc Hân đành cúi đầu, mặc cho anh dìu về phía nhà mình.
“Giám đốc, thật ngại quá, đã làm phiền anh rồi!” Lạc Hân tựa người vào thành thang máy, có phần áy náy nói với Cố Hạo Ninh.
“Không sao! Cô ở một mình à?” Cố Hạo Ninh nhìn gương mặt vẫn hơi tái của Lạc Hân, trong lòng không khỏi lo lắng.
“Trước kia vốn ở chung với người khác, nhưng sau này cô ấy đã dọn đi, em bèn một mình thuê luôn cả căn hộ.” Lạc Hân dường như vẫn chưa hoàn toàn khoẻ lại, nói xong một câu dài, hơi thở có phần hổn hển.
Trong lúc trò chuyện, hai người đã bước ra khỏi thang máy, đến trước cửa nhà Lạc Hân. Lạc Hân lấy chìa khoá ra mở cửa, Cố Hạo Ninh dìu cô vào trong. Nhà Lạc Hân thuê là một căn hộ chung cư khoảng hơn hai mươi mét vuông, rất giống với căn hộ mà bọn Tiểu Phong đã thuê trọ khi còn du học bên Pháp.
“Không nghĩ là hôm nay anh sẽ đến đây, nhà cửa bừa bộn, cũng không thu dọn mấy.” Lạc Hân ngượng nghịu thu dọn đống sách vở trên bàn, đột nhiên, một chiếc kẹp sách bằng lá phong từ trong sách rơi ra.
Cố Hạo Ninh cúi xuống, nhặt chiếc kẹp sách lá phong đó lên, lá phong đỏ rực như máu, ắt là đã bị mang làm thẻ kẹp sách giữa lúc rực rỡ nhất, bên dưới chiếc lá, có một câu được ghi bằng nét chữ khải đẹp đẽ: “Khi tình nồng thắm phong chuyển đỏ.”
“Khi tình nồng thắm phong chuyển đỏ.” Cố Hạo Ninh khẽ nhẩm đọc, rồi đưa trả chiếc kẹp sách cho Lạc Hân. “Câu nói hay. Cô cũng thích lá phong à?”
“Vâng! Em rất thích lá phong. Em luôn cảm thấy lá phong đỏ như tình yêu bùng cháy, cả núi đồi rực sắc lá phong đỏ, y như đốt cháy sinh mệnh, để tình yêu nở rộ nơi đỉnh cao rực rỡ nhất, đến chết không thôi.”
Nghe thấy câu nói đó, Cố Hạo Ninh không khỏi bật cười. “Lạc Hân, tôi thấy cô không nên vào công ty làm nhân viên văn phòng, đáng lẽ nên phát triển sang hướng văn học nghệ thuật.”
“Giám đốc, anh không đồng ý với em sao?” Lạc Hân nhìn Cố Hạo Ninh, ánh mắt chưa bao giờ nghiêm túc như thế.
Cố Hạo Ninh nhìn vẻ mặt trịnh trọng của Lạc Hân, ý cười đọng nơi khoé môi dần tắt ngấm. Anh cúi đầu, lướt nhìn chiếc lá phong trong tay Lạc Hân, khi ngẩng lên, thần sắc vương nét tang thương khó diễn tả thành lời. “Lạc Hân, cô vẫn còn trẻ, đừng dễ dàng nói đến chuyện sống chết. Tình yêu có đẹp đẽ đến đâu cũng không đáng dùng sinh mạng để đánh đổi.” Dứt lời, Cố Hạo Ninh đứng dậy, nhìn Lạc Hân, dặn dò: “Sức khoẻ cô không tốt, nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai không cần đi làm, tôi cho cô nghỉ phép một ngày.”
“Giám đốc!” Lạc Hân chống tay lên sofa, đứng dậy, nhìn theo bóng lưng của Cố Hạo Ninh, chầm chậm nói. “Đối với em, vì tình yêu, đáng để cho đi tất cả, bao gồm cả mạng sống.”
Nghe xong lời cô, Cố Hạo Ninh không phản bác, mở cửa, bước thẳng ra ngoài.
Lạc Hân tựa vào khung cửa, nhìn bóng anh dần mất hút trong màn đêm tịch liêu, mãi đến khi không còn thấy nữa, cô mới đi vào phòng tắm, trân trân nhìn đôi hoa tai hình lá phong đỏ xinh xắn, khoé môi nơ nụ cười buồn bã.
“Sao về khuya thế, anh uống rượu à?” Vừa thấy Cố Hạo Ninh bước vào, Lâm Nhược Kỳ đang tựa lưng vào đầu giường đọc sách vội đứng dậy, đi vào trong phòng tắm, vắt một chiếc khăn nóng lau mặt cho Cố Hạo Ninh. “Không phải bác sĩ đã dặn anh bây giờ không được uống rượu sao? Anh vẫn ổn chứ? Có chỗ nào không khoẻ không?” Lâm Nhược Kỳ đỡ Cố Hạo Ninh ngồi xuống, giúp anh cởi áo vest rồi rót một cốc nước ấm, ngồi xổm xuống cạnh chân anh, nhìn anh với ánh mắt lo lắng.
“Anh không sao. Không uống nhiều lắm!” Cố Hạo Ninh kéo cô ngồi lên giường, cầm khăn đi vào phòng tắm. “Em ngủ trước đi, anh tắm cái đã.”
Thấy bước chân của Cố Hạo Ninh vẫn khá vững vàng, Lâm Nhược Kỳ thấy yên tâm phần nào, bèn tiện tay cầm áo vest của anh, định đặt lên chiếc ghế bên cạnh. Đột nhiên, mùi nước hoa thoang thoảng lan trong không khí, Lâm Nhược Kỳ nghi hoặc cầm áo vest đưa lên gần mũi, hít ngửi, mùi thơm ấy quả nhiên phát ra từ chiếc áo vest. Tim cô phút chốc như rơi tõm xuống vực, trên áo vest của Cố Hạo Ninh sao lại có hương nước hoa của phụ nữ?
“Còn chưa ngủ à?” Cố Hạo Ninh tắm xong, ra khỏi phòng tắm, thấy Lâm Nhược Kỳ vẫn cầm sách, ngồi tựa ở đầu giường, bèn hỏi.
“Ừm, em ngủ ngay đây!” Lâm Nhược Kỳ mỉm cười với anh, đặt sách xuống, nhìn sắc mặt mệt mỏi của Cố Hạo Ninh, quan tâm hỏi: “Có phải khó chịu lắm không, liệu mai có cần xin nghỉ?”
“Không sao, ngủ đi!” Cố Hạo Ninh tắt đèn ngủ ở đầu giường, buông mình nằm xuống, lát sau, chìm vào giấc nồng.
Lâm Nhược Kỳ khẽ khàng trở mình, nhìn đôi mày hơi cau lại của Cố Hạo Ninh. Mùi nước hoa thoang thoảng, phảng phất trong phòng ngủ vắng lặng, căng đầy mỗi hơi thở, như mị độc khoét cốt, len lỏi vào nơi mềm yếu không phòng bị nhất dưới đáy tim, từng chút, từng chút khơi dậy từng cơn đau đớn mênh mang, vô tận.