ĩ nhưng lại không phải là bác sĩ Lộ. Thế anh ta là ai? Sao trông có vẻ quen quen?
Giang Hàn Phi phớt lờ Cố Hạo Ninh, bế Lâm Nhược Kỳ đặt lên chiếc giường kế bên rồi lấy điện thoại ra gọi: “Lộ Minh? Nhược Kỳ lại ngất rồi… Ở phòng bệnh của chồng cô ấy, chú mau qua đây!”
Một lát sau, bác sĩ Lộ vội vàng bước vào, bên cạnh là cô y tá trẻ.
“Sao cô ấy lại đến đây?” Ông vừa hỏi Giang Hàn Phi vừa thuần thục kiểm tra bệnh cho Lâm Nhược Kỳ.
“Hôm nay cô ấy đã làm thủ tục xuất viện rồi.” Người đáp không phải là Giang Hàn Phi mà là cô y tá đứng bên cạnh bác sĩ Lộ.
“Xuất viện? Ai làm thủ tục cho cô ấy? Sao tôi không biết?” Ông vụt quay đầu qua, trừng mắt giận dữ nhìn cô y tá.
“Cháu… cháu sáng nay mới… mới làm cho cô ấy…” Cô y tá này vừa vào viện không lâu, chưa bao giờ trông thấy bác sĩ Lộ tỏ ra tức giận đến thế, giọng không kìm được run rẩy. “Cháu… cháu thấy cô ấy là bệnh nhân hiến thận. Bình thường không phải một, hai tuần xuất viện được rồi sao? Cô ấy… cô ấy đã nằm viện gần một tháng, cô ấy lại… lại nằng nặc đòi ra viện nên cháu… cháu mới…”
“Nằm viện? Gần một tháng?” Cố Hạo Ninh càng nghe càng thấy khó hiểu, không phải Lâm Nhược Kỳ đi công tác sao? Sao lại nằm viện? Anh nghi hoặc đưa mắt nhìn bác sĩ Lộ nhưng ông chỉ im lặng, ông đã hứa sẽ giúp Lâm Nhược Kỳ giữ bí mật đó.
Cố Hạo Ninh nhìn sang cô y tá, bầu không khí nặng nề khiến cô ấy sợ phát khiếp, im như thóc, không dám thở mạnh, nói gì tới chuyện trả lời câu hỏi của Cố Hạo Ninh.
Sau cùng, Cố Hạo Ninh nhìn sang Giang Hàn Phi. Anh nhớ ra rồi, anh chàng này chính là bác sĩ điều trị của Lâm Nhược Kỳ lúc cô ấy gặp tai nạn nhập viện. Cha mẹ anh từng nhiều lần tấm tắc khen ngợi vị bác sĩ nghiêm túc, tận tuỵ này, vả lại, lần trước cha anh nhập viện, cả hai đã gặp nhau một lần.
Giang Hàn Phi nhìn ánh mắt ngơ ngác của Cố Hạo Ninh, nhớ đến chuyện ban nãy anh ta còn đòi ly hôn với Nhược Kỳ, không sao kiềm chế được cơn thịnh nộ và phẫn uất đang sục sôi trong lòng. Giang Hàn Phi lạnh lùng nhìn Cố Hạo Ninh, nhấn mạnh từng từ, hỏi: “Anh nghĩ người hiến thận cho anh là ai hả? Chính là vợ anh đó! Chính là người con gái mà anh vẫn luôn thờ ơ, làm tổn thương, thậm chí luôn muốn bỏ rơi này! Cô ấy vì anh, bất chấp sức khoẻ của mình, thậm chí đến mạng sống cũng không cần, chỉ để anh có thể tiếp tục sống! Còn anh thì sao? Anh đối xử thế nào với cô ấy hả?”
Bác sĩ Lộ đang viết thuốc đưa y tá, chợt nghe Giang Hàn Phi chỉ trích Cố Hạo Ninh, không khỏi ngẩng đầu kinh ngạc, thì ra Cố Hạo Ninh đối xử với vợ như thế ư? Chẳng lẽ tình cảm giữa hai vợ chồng họ không tốt? Lại đưa mắt nhìn Giang Hàn Phi đang trong cơn nóng giận hầm hầm, thầm thở dài, xem anh, Giang Hàn Phi quả nhiên có tình cảm với Lâm Nhược Kỳ rồi.
Viết xong đơn, đưa cho y tá đi lấy thuốc, lúc này ông mới nhìn sang gương mặt trắng bệnh, mồm miệng há hốc của Cố Hạo Ninh, chậm rãi nói: “Anh Cố Hạo Ninh, người hiến thận cho anh đúng là vợ anh. Lúc hiến tặng, cô ấy chỉ vừa hồi phục lại sau tai nạn, thực ra không thích hợp lắm. Nhưng vì anh, cô ấy vẫn kiên trì làm phẫu thuật cắt thận. Hành động này quả thật gây tổn hại không nhỏ đến sức khoẻ cô ấy. Nên suốt một tháng nay, chúng tôi luôn tiến hành điều trị cho cô ấy nhưng tiến triển rất chậm, khó khăn lắm mới có chút tiến triển nhưng cô ấy lại tự mình dừng điều trị, xuất viện… Tôi hy vọng anh có thể giúp chúng tôi khuyên cô ấy, đừng vội ra viện, bảo cô ấy tiếp tục điều trị.”
“Thật sự là cô ấy hiến tặng ư?” Cố Hạo Ninh cảm thấy đầu óc trống rỗng. Người hiến tặng sao lại là Lâm Nhược Kỳ? Sao lại thế được? Tại sao cô ấy lại giấu mình? Rốt cuộc chuyện này là sao?
“Không tin chứ gì? Sao với ai kia chẳng thèm hỏi han ngó ngàng gì đến người vợ nằm viện của mình thì chuyện này đúng là khiến người ta khó tin!” Giang Hàn Phi hằn học nhìn Cố Hạo Ninh. Anh thực sự không hiểu gã đàn ông này rốt cuộc có điểm nào đáng để Lâm Nhược Kỳ yêu thương say đắm, bất chấp tất cả như thế?
“May mà tình hình của vợ anh bây giờ đã tạm ổn, chút nữa có lẽ cô ấy sẽ tỉnh lại. Cố tiên sinh, tôi vẫn mong anh có thể thận trọng suy xét về đề nghị ban nãy của tôi, tình trạng trước mắt của cô ấy thực sự không thích hợp để xuất viện.”
Bác sĩ Lộ hướng dẫn y tá truyền dịch cho Lâm Nhược Kỳ rồi ra khỏi phòng. Trước khi đi, ông nhìn Giang Hàn Phi một cái đầy ẩn ý. Ánh mắt Giang Hàn Phi sa sầm, lòng buồn rầu không thôi. Chẳng lẽ mình vẫn ngỡ đang ở trong phòng bệnh của Nhược Kỳ hay sao? Còn định trông nom cô ấy tiếp ư? Có phải mình điên rồi? Dù sao người ta vẫn chưa ly hôn! Chuyện vợ chồng họ cứ để họ tự giải quyết vậy.
Nghĩ đến đây, Giang Hàn Phi đành quyến luyến nhìn Lâm Nhược Kỳ đang hôn mê rồi xoay gót, đi ra khỏi phòng.
Cố Hạo Ninh ngồi bên mé giường của Nhược Kỳ, nhìn gương mặt hiền dịu của cô trong giấc ngủ mê, lòng ngổn ngang rối bời, chua xót khôn cùng.
Lồng ngực anh như có một tảng đá đè nặng, bức bối nói không nên lời.
Anh nhớ thuở bé, cô nhóc cứ luôn lẽo đẽo theo sau mình, phụng phịu gọi “anh ơi”, nhớ hồi đại học, cô gái suốt ngày dính chặt lấy anh, rêu rao khắp nơi mình là “bạn gái của Cố Hạo Ninh”, lại nhớ khi mới kết hôn, người con gái e thẹn ôm chặt anh, nũng nịu đòi anh cõng lên tầng năm cho bằng được…
Anh tưởng mình hiểu rõ hơn ai hết con người Lâm Nhược Kỳ trước kia, nhưng rốt cuộc anh đã lầm. Nếu không, anh đã không lơ là để cô dùng thủ đoạn cực đoan hại chết Tiểu Phong.
Anh những tưởng mình đã nhìn rõ con người Lâm Nhược Kỳ sau vụ tai nạn đó, nhưng rốt cuộc anh lại lầm. Nếu không, anh đã không thể không hiểu nổi, tại sao cô nguyện hy sinh sức khoẻ của mình chỉ để anh được sống tiếp.
Anh nhìn ngắm Lâm Nhược Kỳ đang chìm trong cơn hôn mê. Cô quen thuộc là thế nhưng cũng lạ lẫm quá. Rốt cuộc cô là người như thế nào? Rốt cuộc cô muốn gì? Cô thực sự yêu anh tha thiết ư? Yêu đến có thể bất chấp tất cả? Yêu đến có thể giết người, cũng chẳng ngần ngại làm tổn thương chính mình?
Thoáng sau, Lâm Nhược Kỳ tỉnh dậy. Cô vừa hé mở mắt, liền thấy Cố Hạo Ninh đang ngồi ngay bên giường. Cô định nhỏm dậy, chợt mu bàn tay nhói đau, mới sực nhận ra mình đang truyền dịch, phút chốc hoảng hốt, chột dạ hỏi Cố Hạo Ninh: “Bác sĩ đã đến à?”
“Đến rồi!” Cố Hạo Ninh nhìn cô, cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng giọng nói hơi run rẩy kia đã bán đứng những cảm xúc đang dậy sóng trong anh. “Chuyện em hiến thận, anh biết rồi. Tại sao em lại làm thế, còn không muốn anh biết nữa?”
Tại sao ư? Lâm Nhược Kỳ cụp mắt, khẽ cười. “Nếu em nói trước cho anh biết, anh sẽ không để em hiến tặng đâu, đúng không?”
Đáp lại lời của cô chỉ là sự câm lặng của anh.
Đúng vậy, nếu biết trước, anh sẽ không đồng ý để cô hiến thận. Không phải anh yêu thương gì Lâm Nhược Kỳ, mà là anh không muốn tiếp tục mắc nợ ai nữa, nhất là cô. Huống chi anh lúc đó gần như mong mỏi đón nhận cái chết. Kết thúc như thế, không hẳn không phải là một cách giải thoát.
“Nên em đã không nói ra.” Lâm Nhược Kỳ khẽ khàng đáp, lẫn chút ý cười nhợt nhạt. “Và còn… tại sao em lại làm thế…” Cô ngước mắt, mỉm cười nhìn Cố Hạo Ninh. “Là bởi em không muốn rời xa anh.”
Giọng cô nhẹ tênh như muốn bồng bềnh bay theo gió, cũng khẽ khàng biết bao nhưng lại tựa một lưỡi dao sắc mỏng, đâm thẳng vào lồng ngực Cố Hạo Ninh.
Anh ngỡ rằng, cô sẽ bướng bỉnh nói: “Bởi vì em yêu anh, em không muốn mất anh.”
Nào ngờ, cô chỉ khẽ khàng đáp: “Bởi vì em không muốn rời xa anh.”
Bàn tay đặt bên mép giường của Cố Hạo Ninh siết chặt nấm đấm, ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay, khớp xương nhỏ cao, trắng bệnh.
Cô không muốn rời xa anh? Cô rất yêu anh? Yêu đến mức có thể từ bỏ mọi cao ngạo và tôn nghiêm, quỳ mọp dưới đất, chỉ để anh quay đầu, yêu đến nỗi có thể bất chấp mạng sống, khăng khăng giữ anh ở lại… nhưng anh… Người anh yêu nhất cũng chính vì tình yêu quá mãnh liệt này của cô mà phải nhận lấy cái chết thảm khốc! Cho dù cô hy sinh tất cả để anh được sống, thế thì sao nào? Một cuộc sống không có hơi ấm, không có hy vọng, một cuộc sống với những chuỗi ngày giày vò trong nỗi thống khổ và hối hận, liệu có ý nghĩa gì chứ?
Cố Hạo Ninh lắc đầu bi thương, anh có thể không cần tình yêu đó không? Tình yêu như vậy quá thảm khốc, anh chịu không nổi, anh không gánh vác nổi!
Lâm Nhược Kỳ nhìn nỗi đau thương tuyệt vọng đong đầy dưới đáy mắt Cố Hạo Ninh, con tim đau buốt đến run rẩy. Cô dù biết được chuyện cô hiến thận, anh đối với cô vẫn chỉ có cự tuyệt ư?
Lâm Nhược Kỳ chầm chậm rút bàn tay không truyền dịch từ trong chăn ra, những ngón tay thon gầy trắng nhợt, dè dặt nắm lấy bàn tay đang siết chặt đến run rẩy của Cố Hạo Ninh, nghẹn ngào nói: “Hạo Ninh, đừng bắt em rời khỏi, được không?”
Cảm giác lạnh buốt nơi đầu ngón tay khiến con tim anh chợt thắt lại, tay bất chợt gạt mạnh, anh vụt đứng dậy.
“Hạo Ninh…” Tay Lâm Nhược Kỳ khựng lại như đang cố chấp muốn nắm bắt thứ gì đó nhưng cuối cùng, chỉ là dã tràng xe cát. Nụ cười vẫn điểm trên môi nhưng không ngăn được những giọt lệ buốt giá lăn dài trên gò má trắng bệch. Cố Hạo Ninh lùi về phía sau, như đã cạn kiệt sức lực, ngồi phịch xuống chiếc giường của mình. Anh nhìn gương mặt tái xanh của Lâm Nhược Kỳ, cô như đang cười nhưng chẳng vương chút hơi ấm, chỉ có cơn buốt giá và sầu thương thấu tận tâm can.
Nỗi đau xót nặng trĩu đó, nỗi đau xót vì mong ước đến cùng cực, để rồi cuối cùng rơi vào hố sâu tuyệt vọng đến tận cùng đó như một lằn roi dữ dội quất mạnh vào trái tim anh. Anh thẫn thờ nhìn Lâm Nhược Kỳ, chẳng còn sức chống cự, chỉ có thể ngồi chết lặng, mặc cho nỗi đau thấu xương lan khắp cơ thể.