“Đinh Hồng, anh đừng trêu em nữa...” Vu Tiểu Phong cảm thấy mặt mình đỏ bừng, chút xíu kĩ xảo này của cô, trước mặt các chuyên gia lâu năm như hai người có là gì chứ. Cô ngượng đến nỗi gần như không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của hai người họ.
“Bọn em chắc cũng sắp dọn hàng rồi nhỉ? Bọn anh đi xem mấy quầy khác, chút nữa quay lại cùng hai em đi ăn tối nhé!” Thấy đầu Vu Tiểu Phong bận rộn với quầy hàng, Cố Hạo Ninh bèn lên tiếng giải vây cho cô, nói rồi đi lên trước.
“Khoan đã, em là Phương Na, đúng không? Có thể cho anh số di động của em không? Vu Tiểu Phong không mang điện thoại theo, lỡ chút nữa bọn anh không tìm ra hai em thì cũng có cách để liên lạc.” Đinh Hồng vẫn đang trong kiếp độc thân vui vẻ, lỡ trúng phải tiếng sét ái tình khi vừa gặp gỡ Phương Na xinh đẹp. Vừa hay, nhân cơ hội này xem có thể lấy số di động của cô không, sau này không chừng còn có cơ hội tiến tới.
“Không thành vấn đề, số anh là gì, em gọi cho anh!” Phương Na cũng rất phóng khoáng, hai người bèn lấy di động ra lưu số cho nhau.
Nhìn Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng dần mất hút trong dòng người, Phương Na cười tủm tỉm, bắt đầu trêu Vu Tiểu Phong: “Paris có lắm chợ trời, vả lại Saint-Ouen cũng rộng khủng khiếp, ấy vậy mà các anh ấy cũng tìm ra cậu? Trùng hợp quá, hoặc nên nói là hai người cũng có duyên quá đi! Sao nào, tiểu mỹ nhân của chúng ta hiện giờ có phải đang tim đập loạn nhịp rồi không?”
“Gì chứ, mình thấy tim đập loạn nhịp là cậu thì có, trước kia cả đống người hỏi xin số di động có bao giờ thấy cậu hào phóng thế đâu, sao, đại mỹ nhân của chúng ta cuối cùng đã động lòng rồi ư? Đại mỹ nhân Phương Na đã khiến biết bao trái tim mong manh tan nát chỉ chưa đầy nửa năm từ khi đến Paris, sao đột nhiên lại nảy lòng từ bi ban cho Đinh Hồng một cơ hội vậy?” Vu Tiểu Phong che giấu nỗi xao xuyến trong lòng, đánh trống lảng sang chuyện của Phương Na.
“Xí, cố tình chuyển đề tài, còn không phải là do mình nể mặt cậu sao?” Phương Na nguýt dài Vu Tiểu Phong, thấy cô như lại sắp cười trêu mình, vội đầu hàng. “Thôi thôi thôi, mình nói không lại đệ nhất hùng biện danh chấn một cõi, cậu đừng có một hơi tuôn ra cả tràng dài thao thao bất tuyệt, lỡ nghẹn chết mình chẳng đền nổi đâu, mình thành thật khai báo, được chưa!”
Phương Na thoáng ngẫm nghĩ, mặt ửng đỏ rồi nói: “Nói sao nhỉ, hai người họ đều gây ấn tượng rất tốt với mình, vẻ ngoài bảnh bao không cần bàn cãi, dù có ở Ý, nơi tràn ngập trai đẹp, họ cũng hề rớt giá nhưng điểm mấu chốt chính là khí chất của họ. Anh Giám đốc họ Cố đó, chín chắn, chững chạc, rất có tài kiểm soát toàn cục, trông thân thiện, nhưng kì thực lại rất xa cách, có hơi lạnh, không dễ đến gần, còn anh chàng Đinh Hồng kia thì mang đến cảm giác vui tươi, sáng sủa, tuy thích bông đùa nhưng không hề lỗ mãng, chính là rất thân thiện, khiến người ta cảm thấy rất tự nhiên, rất thoải mái, muốn đến gần... Hầy, mình cũng không biết nói sao nữa, mình không giỏi diễn đạt như cậu...” Phương Na không biết nói gì tiếp, đúng lúc có khách đến xem hàng, bèn quay qua tiếp khách.
Còn Vu Tiểu Phong thì đứng ngây ra, Cố Hạo Ninh khiến người ta cảm thấy lạnh ư? Sao cô lại cảm thấy rất ấm áp khi ở bên anh nhỉ?
Khoảng bảy giờ, Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng quay lại sạp hàng của bọn Vu Tiểu Phong. Hai cô đã dọn dẹp đồ xong xuôi, Đinh Hồng cười, hỏi: “Hai đại mỹ nhân, tối nay muốn ăn gì?”
“Em sao cũng được. Giám đốc Cố, anh muốn ăn gì?” Vu Tiểu Phong nhìn Cố Hạo Ninh, nhẹ giọng hỏi.
“Tôi không có ý kiến, cứ ưu tiên phụ nữ.” Cố Hạo Ninh lại trao quyền chọn lựa cho bọn Vu Tiểu Phong.
“Ừm, hay ta qua nhà hàng kế bên ăn món Pháp đi, mọi người thấy sao?” Cả ngày đứng bán ở chợ trời, buổi trưa chỉ ăn có một ổ bánh mì lót dạ, bụng Phương Na đói đến cồn cào, thấy hai người kia còn ở đó đùn đẩy qua lại, cô thấy sốt ruột, không kìm được liền đưa ra đề nghị.
“Được, anh tán thành đi ăn món Pháp!” Vừa nghe mỹ nhân cất lời, Đinh Hồng nhanh nhảu tỏ thái độ ủng hộ, thấy Cố Hạo Ninh và Vu Tiểu Phong đều gật đầu, lập tức dẫn đầu, đi về hướng nhà hàng Pháp.
Sau bữa ăn, Đinh Hồng và Phương Na dần gần gũi nhau hơn. Đinh Hồng hỏi Phương Na: “Hai em ngày mai có dự định gì chưa? Anh và anh Ninh định đi thăm quan bảo tàng Louvre, hai em thông thạo tiếng Pháp, liệu có rảnh xóa mù chữ cho tụi anh không?”
“Ha ha, em chỉ mới đến Pháp được nửa năm, tiếng Pháp không bằng Tiểu Phong đâu, sao hả, Tiểu Phong mai cùng đi nhé?” Phương Na cười tủm tỉm nhìn Vu Tiểu Phong, đôi mắt cong cong như đang nói với cô: “Đi nào, đi nào, Vu Tiểu Phong, cậu nhất định phải đi đấy!”
Trông thấy ánh mắt khẩn khoản của Phương Na, Vu Tiểu Phong chợt thấy buồn cười, xem ra cô nàng này đã động lòng thật rồi, đành gật đầu. “Được thôi, vậy ngày mai chúng ta cùng đi.”
“Nhưng chân của em...” Cố Hạo Ninh định ngăn lại. Tuy vết thương của Vu Tiểu Phong sắp lành, không cần chống nạng nhưng cô vẫn phải mang nẹp chân, đi thăm quan viện bảo tàng, liệu có mệt quá không?
“Chân của em đã đỡ nhiều rồi, đi chậm một chút chắc không sao, chỉ cần bọn anh không sợ em níu chân là được.” Vu Tiểu Phong mỉm cười, đáp, tuy cô biết rõ chuyến thăm quan viện bảo tàng Louvre này chủ yếu là để tạo cơ hội cho Phương Na và Đinh Hồng nhưng trong thâm tâm cũng nhen chút mong đợi, cô cũng muốn ở cạnh Cố Hạo Ninh...
“Đúng đó, đúng đó, thường ngày rảnh rỗi Tiểu Phong cũng rất thích đến viện bảo tàng Louvre, thông thuộc các đồ triển lãm ở đấy như lòng bàn tay, mời cậu ấy đi xóa mù chữ tuyệt đối là vô cùng hiệu quả!” Phương Na cũng hùa vào nói giúp nhưng vừa chạm phải ánh mắt có phần lạnh băng của Cố Hạo Ninh, tim cô chợt run bắn, đáng sợ quá, cô vội nhỏ giọng nói: “À, ừm, Tiểu Phong à, nếu chân của cậu thực sự không tiện thì...”
“Không sao, khắp nơi trong Louvre đều có ghế ngồi, lúc nào đi mệt, mình sẽ ngồi nghỉ. Cứ vậy đi nhé, mai chín giờ gặp nhau ở cửa kim tự tháp viện bảo tàng Louvre.” Vu Tiểu Phong vội tiếp lời, cô chẳng dám đắc tội với Phương Na đâu, thà mệt một chút, cũng chẳng muốn chốc nữa về bị Phương Na véo đến chết, biết điều chút vẫn tốt hơn, haizz, mong rằng sau này hai người họ đừng kéo cô đi làm kì đà cản mũi.