y đôi mắt tinh nghịch, tựa vào tay cô tiếp viên chầm chậm đi ra cửa khoang, sau đó mất hút khỏi tầm mắt của anh. Không hiểu sao lòng anh chợt xao xuyến, tựa như một làn gió bâng khuâng nhẹ lướt qua tim.
Lúc đó, Cố Hạo Ninh ngỡ rằng mình và cô gái ấy chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, sau này khó mà gặp lại. Nào ngờ chỉ hai tiếng sau, khi anh đặt chân vào phòng tiếp khách ở văn phòng Paris, lại lần nữa trông thấy cô đứng trước mặt mình.
“Cô...” Cố Hạo Ninh ngạc nhiên đứng lại, cô lại là người phiên dịch tạm thời mà văn phòng bên Pháp tìm cho mình ư?
“Anh...” Cô gái thấy có người bước vào liền chống nạng đứng dậy, đến khi nhìn rõ mặt người đối diện, cũng thoáng ngẩn ra, không ngờ trái đất này nhỏ thật, lại gặp anh nữa rồi.
Chàng trai dẫn Cố Hạo Ninh vào chính là người phụ trách của văn phòng ở Paris, Đinh Hồng, trước kia cậu là thuộc cấp của Cố Hạo Ninh, đi theo Cố Hạo Ninh “chinh chiến” suốt vài năm, tình cảm giữa hai người vô cùng thắm thiết. Đinh Hồng chỉ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, bề ngoài vẫn là một cậu trai to xác, tuy tuổi còn trẻ nhưng đã có thể một mình đảm đương công việc, rất được Cố Hạo Ninh trọng dụng.
Thấy hai người trố mắt nhìn nhau vẻ ngạc nhiên, Đinh Hồng không khỏi nghi hoặc, chuyện gì vậy nhỉ? Chẳng lẽ hai người quen nhau ư? Nhưng ban nãy khi nghe mình nói về cô gái này, anh ấy chẳng có phản ứng gì cơ mà.
Cô gái nhận ra vẻ ngơ ngác của Đinh Hồng, mặt thoáng ửng đỏ, vội mở miệng nói: “Ừm, anh chính là Giám đốc Cố hả? Xin chào! Em là Vu Tiểu Phong. Đinh Tổng, lần này em và Giám đốc Cố cùng đi chuyến bay từ Thượng Hải đến Paris, lại trùng hợp ngồi cạnh nhau nên có trò chuyện đôi câu, không ngờ lại có thể gặp nhau ở đây, nhất thời sửng sốt, thật thất lễ rồi!”
“Ồ, ra là vậy, thế thì hai người quả là có duyên.” Đinh Hồng vỡ lẽ, tức thì khua khua tay, ngại ngùng. “Khụ! Không phải đã nói với em đừng gọi anh là Đinh Tổng sao, cứ gọi là Đinh Hồng đi, hoặc cứ bắt chước mọi người gọi anh là sếp cũng được. Văn phòng ta bé tí tẹo thế này, ở đâu ra mà lắm tổng này tổng nọ chứ, nhất là trước mặt giám đốc marketing của chúng ta, ấy chẳng phải là chế nhạo anh sao? Ha ha, đúng không, Giám đốc Cố?”
Nói rồi, Đinh Hồng đẩy đẩy Cố Hạo Ninh đang đứng như trời trồng, cuối cùng Hạo Ninh cũng hoàn hồn. Anh vội đè nén tâm trạng kích động, lấy lại bình tĩnh, mỉm cười, gật đầu với Tiểu Phong. “Chào em! Anh là Cố Hạo Ninh, thuộc công ty Hoàn Vũ.”
“Rất vui được làm việc cùng anh, mong rằng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ!” Vu Tiểu Phong ngượng ngùng chìa tay ra, tay khẽ run rẩy.
Bàn tay ấm áp của Cố Hạo Ninh lập tức nắm lấy bàn tay búp măng nõn nà của cô, kiên định và mạnh mẽ. Cảm giác mong manh, lành lạnh ấy cũng giống con người cô, thoảng hương thơm nhã nhặn, dìu dịu, không nồng nàn nhưng khơi gợi vẻ bình yên và tĩnh lặng trong lòng.
Vu Tiểu Phong nắm lấy tay của Cố Hạo Ninh, huyết mạch toàn thân phút chốc đông cứng lại. Anh, thì ra là anh! Chẳng trách lúc ở trên máy bay, cô luôn có cảm giác thân thiết khó tả, như đã gặp anh ở đâu rồi, thì ra là anh!
Kỳ ức mười năm về trước, trong khoảnh khắc ấy, từ đáy lòng lại lần nữa tràn về.
Đó là mùa hè năm cô mười bốn tuổi, cô và mấy người bạn trong viện phúc lợi cùng đến sông Hoàng Phố bơi. Hôm đó, khúc sông ấy rất vắng người, mấy đứa trẻ bọn cô vừa nô đùa vừa hí hửng bơi lội, vô tình càng lúc càng trôi xa bờ.
Bọn cô thỏa thích chơi đùa trong nước, chẳng ai phát hiện từ xa, một chiếc ca nô đang lao về phía mình. Đến khi giật mình trông thấy thì ca nô đã ở rất gần rồi. Trong giây phút đó, ai nấy đều hoảng sợ, cố sức bơi về phía bờ, cô cũng gắng sức theo sau, ngặt nỗi càng sốt ruột thì rắc rối càng xảy ra, chân cô bất ngờ bị chuột rút...
Giữa lúc cô chìm trong tuyệt vọng, mặc cho nước sông đắng ngắt từ từ bao phủ, một đôi tay mạnh mẽ bất chợt kéo cô lên, bên tai vang lên một giọng trầm ấm, trong trẻo: “Đừng sợ, thả lỏng nào! Sắp đến bờ rồi!”
Đôi môi anh ta mím chặt, một tay đỡ lấy đầu cô, tay kia ra sức bơi. Gương mặt khôi ngô, đôi mày rậm, cặp mắt sáng ngời, những giọt mồ hôi li ti đọng trên trán anh lấp lánh dưới ánh mặt trời chiếu rọi. Cả người anh bừng bừng sức sống và tỏa ra thứ ánh sáng rạng rỡ vô tận, như có thể đẩy lùi mọi hiểm nguy và bóng tối. Trong khoảnh khắc đó, trong trái tim cô bỗng dâng lên một cảm giác yên bình và an lòng cô chưa bao giờ có. Lòng nhẹ nhõm, cơ thể cũng đã kiệt sức, đôi mắt cô chầm chậm khép lại...
Đến khi tỉnh dậy, cô đã được đưa vào bệnh viện, còn chàng trai sau khi cứu cô và các bạn đã rời đi. Sau đó, cô hỏi thăm nhiều người mới biết tên anh là “Cố Hạo Ninh”. Cô vốn định tìm anh để nói lời cảm ơn nhưng nghe nói anh đã bay về Mỹ học tiếp sau khi kết thúc kỳ nghỉ rồi. Từ đó, chàng trai ấy và ơn cứu mạng đó trở thành một bí mật ẩn sâu dưới đáy lòng cô, cô ngỡ rằng câu “cảm ơn” kia có lẽ suốt đời này cũng không có cơ hội để nói.
Đã mười năm trôi qua, cô ngắm nhìn gương mặt của anh, trên đó đã không còn nét ngây ngô của chàng trai hai mươi tuổi năm xưa, anh giờ đây đã gần bước vào độ tuổi ba mươi rồi. Nụ cười trên môi anh điềm đạm, lịch thiệp, đôi mắt sáng ấy tựa nước hồ ngày đông, sâu thẳm và tĩnh lặng.
Vu Tiểu Phong chỉ cảm thấy trống ngực đập thình thịch, dường như không thể tin vào kỳ tích trước mắt, vắt kiệt sức lực mới có thể miễn cưỡng đè nén cơn xúc động đang chực trào nơi đáy mắt.
Ánh mắt nhu hòa đó cùng cảm giác ấm áp cuối cùng cũng khiến cô tin rằng, mọi thứ lúc này không phải là mộng, cô đã gặp lại anh!