Thật ra, Vodka cũng uống sữa cùng cô. Kết quả của bữa ăn phụ này là Vodka cũng tỉnh táo đến mức hai mắt sáng long lanh, ngậm đôi dép lê bằng nhung của cô chạy đi chạy lại không ngừng trong phòng.
Có lẽ mẹ cô mua nhầm sữa. Nếu không sao phản ứng của cô và Vodka lại giống nhau... đến mức kỳ lạ như thế?
Hàn Hiểu nằm trên tấm thảm nhung, mở to mắt, nhìn lên bầu trời đêm tối mịt không có một vì sao qua cửa sổ trời. Nghe tiếng Vodka chạy đi chạy lại trong phòng, lòng cô đột nhiên cảm thấy trống rỗng.
Ngoài một đống đổ nát của tòa biệt thự nghỉ dưỡng ở Băng Dụ Câu, không còn đầu mối nào khác. Cô biết một nơi duy nhất anh có thể đến là Du Viên nhưng cũng không thu được tin tức gì.
Rốt cuộc người này đi đâu?
Suy nghĩ của Hàn Hiểu chỉ băn khoăn với câu hỏi “Hình Nguyên đi đâu”, cô tuyệt đối không để mình nghĩ đến khả năng nào khác. Anh ấy là một người lanh lợi như thế, sao có thể mắc mưu của ba Mạnh được? Từ việc anh ấy để Lục Hiển Phong đưa cô đi có thể nhận thấy, không ai không biết Lục Hiển Phong là “cánh tay trái” của ba Mạnh, nhưng anh vẫn yên tâm giao cô cho Lục Hiển Phong...
Hàn Hiểu tiếp tục an ủi mình: Chắc chắn anh ấy đã có sự chuẩn bị, chắc chắn anh ấy...
Hàn Hiểu trở mình trên thảm, ánh mắt dừng lại trên chiếc điện thoại mới mua, trong lòng cảm thấy vô cùng đau đớn. Đã nhiều ngày trôi qua, không gọi điện, không nhắn tin...
Lẽ nào anh ấy bị thương và hôn mê? Hay là não bị tổn thương nên quên cô rồi?
Hàn Hiểu thở dài.
Đúng là nói thì dễ làm mới khó, làm thế nào để đòi được món nợ của cô? Nếu người đó sau sự cố này bỗng nhiên nhận ra rằng anh ấy không muốn tiếp tục đến với cô thì sao?
Nếu anh ấy nhân cơ hội này cắt đứt tất cả mọi mối quan hệ với thành phố T thì sao?
Nếu anh ấy không quay lại nữa thì sao?
Đây là căn hộ của cô, xung quanh là những thứ rất quen thuộc nhưng bỗng nhiên lúc này cô lại cảm thấy bất an. Có lẽ thật sự nên để Quách Dung Dung hoặc mẹ cô ở cùng cô...
Nhưng nếu họ ở lại đây qua đêm, không những nhận ra cô mất ngủ mà họ cũng không thể ngủ ngon.
Chăm sóc cô quá lâu, họ cũng mệt rồi. Từ khi xảy ra chuyện trên sàn thi công đến nay, bố mẹ luôn ở thành phố T chăm sóc cô. Cô không có nhiều tiền mua nhà to nên bố mẹ không thể không đến nhà nghỉ gần đó ngủ. Khi nghĩ đến chuyện này, Hàn Hiểu cảm thấy rất khó chịu.
Nghĩ đến căn hộ, ánh mắt Hàn Hiểu bất giác dừng lại trên túi hồ sơ đặt giữa mặt bàn.
Đó là vật mà thư ký Lưu đưa cho cô lúc ăn tối. Cô vẫn nhớ thái độ của anh ta khi nói chuyện, chau mày và chuyên chú nhưng để lộ ra sự nhẹ nhõm.
Hàn Hiểu nghĩ, có lẽ anh ta không muốn làm những việc mà Hình Nguyên giao phó...
“Tổng giám đốc Hình đã dặn, nếu không nhận được điện thoại của anh ấy trong vòng một tuần thì cần giao những giấy tờ này tận tay cho cô. Sau đó... sau đó tôi sẽ không còn việc gì để làm nữa.” Thư ký Lưu cười, tỏ vẻ xin lỗi, “Nói thật, việc này không dễ thực hiện.”
Hàn Hiểu cũng cười nhưng không để tâm.
Khi mở túi hồ sơ, trong đầu Hàn Hiểu dường như có một tiếng nổ lớn. Cô mở to mắt ngạc nhiên hỏi thư ký Lưu: “Đây là, đây là...”
Cô lắp bắp, thư ký Lưu trêu cô, “Tổng giám đốc Hình nói cô sẽ giật mình, quả nhiên cô...”
Sau đó thư ký Lưu nói gì đó cô không nhớ được nữa. Trong đầu cô chỉ có hình ảnh của Hình Nguyên, cô biết có lẽ lần này Hình Nguyên đi thật, anh sẽ không quay về nữa.
Nghĩ đến đó, mắt Hàn Hiểu cay xè.
Tên lưu manh này sau khi trêu đùa cô đã dứt khoát ra đi, không biết trốn ở chỗ nào, chỉ để lại cho cô một đống giấy tờ, đây được coi là tiền giải ngũ hay tiền bịt miệng?
Liệu có phải mỗi lần quyết định rời bỏ một người phụ nữ, anh đều dứt khoát như vậy?
Cô lo lắng về cơm áo gạo tiền suốt bao lâu nay, nhưng khi nhìn thấy tên của mình trên giấy chứng nhận là chủ của bất động sản, Hàn Hiểu lại cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.