ằng nhằng thế nào mà mời được Mạnh Hằng Phi đến, nhưng người xuất hiện lại là bố cậu ta, Mạnh Hội Đường. Mạnh Hội Đường là một nhân vật quan trọng ở thành phố T, sau một bữa rượu, ông Sáu bắt đầu vỗ vai tôi gọi tôi là cháu, giống như tôi là con trai của Mạnh Hạo Đường vậy.
Nhưng cho dù nói như thế nào thì vẫn có phiền phức.
Sự thỏa mái của tôi chỉ kéo dài chưa đến nửa tháng. Thuộc hạ của Mạnh Hội Đường, bao gồm con trai của ông ta bắt đầu muốn kết giao với tôi. Lúc đầu tôi chỉ có thể giữ hòa khí bằng cách đi uống rượu với họ, nhưng khi vấn đề họ hỏi càng ngày càng đi sâu hơn thì tôi bắt đầu cảm thấy sợ. Cuối cùng tôi cũng hiểu rằng, một nhân vật như Mạnh Hội Đường thì không thể lộ mặt để hòa giải tranh chấp trong nhóm.
Mặc dù hiểu ra thì cũng bị lôi kéo vào rồi, ông ta lấy con đường hoạn lộ của bố tôi ra để uy hiếp tôi. Nghĩ đến người thân của gia đình là tôi đau đầu đến nỗi mất ngủ hằng đêm. Bố tôi mà đổ thì họ biết phải làm sao? Chúng tôi phải làm sao? Ông ấy làm quan đã nhiều năm, đắc tội với người ta cũng không ít. Có rất nhiều người mai phục trong bóng tối, chỉ đợi ông ấy ngã xuống là ném cho vài hòn đá, ngay cả nghĩ tôi cũng không dám nghĩ đến.
Cuối tuần, theo lệ mẹ tôi làm một bàn mạc chược, tôi tiện thể pha một bình trà hoa quả cho các cô vừa có tiền vừa nhàn hạ đến chơi nên được họ khen ngợi. Phu nhân của cục trưởng cục Thương mại có nói, phó thị trưởng Trần có một cô con gái vẫn chưa lấy chồng, muốn đặt quan hệ qua lại với nhà tôi.
Mẹ tôi nhìn phản ứng của tôi. Còn tôi, dường như không nghĩ gì cả mà gật đầu. Có phó thị trưởng Trần làm ngọn núi cho chúng tôi dựa vào, điều mà tôi mất chỉ là khi ra ngoài phải giữ thể diện cho nhà họ Trần mà thôi.
Vụ làm ăn này, đáng làm.
Tất cả mọi người đều nói: Sai một li đi một dặm.
Nhưng nếu bị cách li mà thẩm tra, tay cầm giấy bút thì tôi cũng không viết được một chữ nào. Đầu óc tôi không thể nhớ được bước đầu tiên tôi đi sai là ở đâu. Trong cuộc làm ăn với gia đình họ Mạnh, đắc tội với ông Sáu, đi làm ăn với anh em, hay … vào cục cảnh sát làm? Hoặc là lùi về quá khứ, tôi không nên thi vào trường cảnh sát?
Đầu óc rối loạn, không biết là tôi nói cho Lục Hiểu Phong mấy địa danh thì có tác dụng gì không? Rốt cuộc là Tô Cẩm đã được cứu ra chưa?
Tôi luôn luôn nghĩ rằng, sự mất mát của tôi chẳng qua chỉ là khi ra ngoài phải giữ thể diện cho nhà họ Trần. Nhưng rất lâu sau tôi mới biết, có một số người khi đã đi qua cuộc đời mình thì sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa.
Sống gần ba mươi năm, người muốn cùng tôi có một cuộc sống bình thường suốt cuộc đời cũng chỉ có Tô Cẩm, kết quả là tôi lại đánh mất.
Cho đến khi nhìn thấy cô ấy và người đàn ông đó ở bên nhau, tôi mới bắt đầu cảm thấy buồn, mẹ tôi nói từ nhỏ tôi đã “ăn trong bát, ngó trong nồi”. Lẽ nào tôi lại là một người đàn ông đáng xấu hổ như vậy?
Tôi đã sớm biết tôi không nỡ rời xa Tô Cẩm, nhưng khi tận mắt nhìn thấy cô ấy ở bên người khác thì tôi thực sự cảm thấy đố kỵ mà không nói ra được thành lời.
Tôi biết sự xuất hiện của người này sẽ là một tấm gương đối với Tô Cẩm, có thể làm lộ rõ mọi khuyết điểm của tôi trước con mắt của cô ấy, không còn lưu lại một chút tình cảm nào nữa. Anh ta sẽ làm cho Tô Cẩm tỉnh táo hơn và rời xa tôi hoàn toàn.
Vì thế tôi rất ghét anh ta.
Có một khoảng thời gian, tôi thực sự muốn cho cô ấy một con đường sống, và cũng cho mình một con đường sống rồi sẽ không bao giờ rời xa cô ấy nữa. Nhưng vụ án của Lâm Chi Chi lại lôi chúng tôi vào cuộc. Cô ấy không ngừng đi điều tra, còn tôi thì không thể không ngăn cô ấy lại.
Một lần nữa tôi và cô ấy lại đi qua nhau, ngay cả hướng đi về phía trước cũng bị bỏ lại phía sau.
Tôi cũng không quan tâm quá nhiều tương lai của tôi sẽ như thế nào. Trên thực tế, sau việc này bố tôi cũng có một chút áp lực nhưng không ai có thể thay đổi được ý kiến của ông.
Vụ làm ăn này tôi vẫn cảm thấy đáng làm.
Đây là việc duy nhất từ nhỏ đến lớn mà tôi làm cho họ.
Lời nói ngoài 3
Làm quen
Nước bưởi ép vừa được đặt lên bàn thì điện thoại đã kêu rồi. Lục Hiển Phong cười tỏ ý xin lỗi người phụ nữ ngồi đối diện, cầm điện thoại bước ra ngoài quán cà phê. Vừa mới ấn nút nghe, Lục Hiển Phong đã nghe thấy giọng nói trách móc từ đầu dây bên kia: “Lục Hiển Phong, mẹ của anh thật là trẻ. Màu son còn tươi hơn màu son em dùng, còn đánh phấn, mặc váy hai dây – Bây giờ đã vào thu rồi mà không mặc thêm áo khoác ngoài”.
Lục Hiển Phong liếc mắt nhìn người phụ nữ ăn mặc thời trang đang ngồi, cười nhỏ: “Em nhìn thấy à?”.
“Cái cửa kính to như thế, em có ngồi cách hai con phố thì cũng nhìn thấy.” Tô Cẩm tiếp tục nói, “Huống hồ người phụ nữ này lại là kẻ thù của em, anh phải thay em báo thù”.
Lục Hiển Phong nhìn sang trung tâm thương mại phía đối diện, tầng trệt có vài cửa hàng thời trang, nhưng do trong cửa hàng mở điều hòa, đóng cửa bên anh không biết Tô Cẩm đang trốn ở chỗ nào.
“Tô Tô, khi anh nghe điện thoại thì em đang ở bên cạnh”, Lục Hiển Phong suy nghĩ rồi quyết định nói giọng ngọt ngào với cô. Làm thế nào để vấn đề lớn thành nhỏ, vấn đề nhỏ thành chuyện đương nhiên là hay nhất, nếu không phụ nữ mà nổi giận là một điều đáng sợ. “Mẹ anh nói trong điện thoại là đi gặp bà, anh không biết là mẹ anh lại lừa anh đến để làm quen.”
“Em không phải là cảnh sát, em làm sao biết được hai người nói gì với nhau trong điện thoại?” Giọng Tô Cẩm vẫn hơi ấm ức. “Dù sao thì anh cũng là một kẻ lừa đảo chính hiệu.”
“Kẻ lừa đảo chính hiệu” là ám chỉ việc anh làm cảnh sát ngầm, đó cũng chính là điều Lục Hiển Phong luôn giữ trong lòng. Mặc dù Mạnh Hằng Vũ không liên quan đến vụ án, nhưng trên thực tế anh cũng đã giúp Mạnh Hằng Vũ loại bỏ một mối nguy hiểm cho dòng họ. Tuy nhiên, cho dù nói như thế nào thì lừa dối vẫn là lừa dối mà thôi, mặc dù có rất nhiều lý do chính đáng để biện hộ cho anh.
Lần gặp nhau cuối cùng là Mạnh Hằng Vũ hẹn anh đến khách sạn Hyatt. Hai người vẫn như trước, vừa uống rượu vừa nói chuyện tin tức trên thị trường, nói chuyện làm ăn của dòng họ Vu ở khu vực châu Á, tình hình Vu Dương sau khi được đưa vào bệnh viện tâm thần.
Đối với thân phận của cô ta, Mạnh Hằng Vũ cũng không nói nhiều, khi sắp đi còn bắt tay anh mời anh có thời gian thì đến biệt thự Mộng Thành chơi. Nhưng, thái độ điềm nhiên của Mạnh Hằng Vũ lại khiến Lục Hiển Phong cảm thấy không thỏa mái.
Có lúc Lục Hiển Phong nhớ lại vấn đề Tô Cẩm đưa ra khi ở trên máy bay. Anh nghĩ, mình là cảnh sát đã lâu nhưng anh vẫn có tình cảm với những đối tượng trong mục tiêu nhiệm vụ của mình. Đương nhiên đây là tình cảm mang tính chất khác. Vài năm sáng tối cùng nhau, không thể nói một câu “xin lỗi” là có thể kết thúc được.
Lục Hiển Phong chống trán thở dài, “Tô Tô, anh phải nói rõ phải trái”.
Ở đầu dây bên kia, Tô Cẩm cười lớn: “Anh vào lấy nước hoa quả đổ vào váy của cô ta thì em sẽ tha thứ cho anh”.
“Tô Tô!” Lục Hiển Phong bắt đầu thấy đau đầu.
Bị anh hét lên như vậy, đầu dây bên kia lập tức im bặt. Lục Hiển Phong nghĩ đến cảnh cô ấy ấm ức, tự nhiên lại cảm thấy đau lòng, giọng trở nên dịu dàng: “Tô Tô, cứ coi như là mẹ anh lừa anh, như vậy cũng là vì muốn tốt cho anh, em phải hiểu điều này. Còn nữa, cô gái đó đâu có gì sai? Em thật sự muốn anh làm như vậy với cô ấy sao?”.
Tô Cẩm vẫn không nói gì.
Lục Hiển Phong quay người, bất giác nhìn thấy phía sau cột nhà ở quán cà phê có một bóng dáng quen thuộc, ngay lập tức nói: “Tô Tô, anh vừa phát hiện là mẹ anh cũng ở đây, đang đứng ở sau cái cột nhà phía tây. Không phải là em muốn gặp bà sao? Em sang đây đi”.
Giọng Tô Cẩm bắt đầu phân bua: “Anh dọa em đấy à, thật hay đùa đấy?”.
Lục Hiển Phong thản nhiên gật đầu, “Thật mà, mẹ anh mặc chiếc áo sơ mi dài tay màu trắng sữa, tóc hơi xoăn, bên tay khoác một cái túi LV, rất dễ nhận ra”.
“…Hay là anh tiếp tục làm quen đi.” Tô Cẩm ho khan hai tiếng, cười nói: “Em không làm phiền anh nữa”.
“Tô Tô!” Lục Hiển Phong thấy buồn cười, “Em là con quỷ gan nhỏ thích phóng đại”.
“Ngược lại!” Tô Cẩm nhảy dựng lên, “Anh mở to mắt mà xem! Trong vòng năm phút mà em không nói chuyện xong với mẹ chồng của chúng ta, thì chữ “Tô” của em sẽ viết lộn ngược lại!”.
“Là mẹ chồng của em, không phải là mẹ chồng của chúng ta.” Lục Hiển Phong cười đính chính lại lời nói của cô. “Anh có thể ưu ái cho em hơn một chút, tính giờ từ khi em bắt đầu ngồi xuống, thế nào?”
Lục Hiển Phong tắt điện thoại, cố ý ngồi sang phía bên trái của cô gái để có thể nhìn thấy vở kịch hay. Cô gái mặc váy không hiểu điều này, nhỏ nhẹ khuyên anh: “Chỗ anh ngồi hơi nắng đấy.”
Lục Hiển Phong vội nói: “Không sao, rất ấm áp”.
Rất ấm, điều hòa thổi phía trước, ánh nắng chiếu phía sau lưng. Trong lòng Lục Hiển Phong nghĩ: Để xem một vở kịch thì dễ dàng quá!
Chưa đến mười phút thì Tô Cẩm đã xuất hiện trước cửa quán cà phê. Cô mặc một chiếc áo cổ nhỏ giống cổ áo dài, hoa văn màu xanh đậm kết hợp với một chiếc quần ngố màu trắng, có dáng vẻ xinh đẹp của con nhà tiểu gia. Đặc biệt là tóc của cô lại được tết lại… theo kiểu cô nhất.
Lục Hiển Phong đang uống trà phun cả ra ngoài, vội vàng cầm giấy ăn cô gái mặc váy hai dây đưa cho che miệng ho, không dám nhìn nữa.
Anh thấy Tô Cẩm nhìn một lượt khắp quán cà phê rồi bước lại gần phía mẹ anh, đàng hoàng ngồi xuống trước mặt bà.
Vẻ mặt của mẹ anh có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng có vẻ như không phải là phản cảm. Lục Hiển Phong nghĩ, vẻ ngoài của Tô Cẩm như thế này có lẽ lại phù hợp với yêu cầu về con dâu của những người ở lứa tuổi như mẹ anh. Đặc biệt là khi ngồi xuống, lại chỉ nhìn thấy nửa người phía trên.
Tô Cẩm gọi một cốc nước chanh, bắt đầu nói chuyện với mẹ anh.
Lục Hiển Phong nhìn vào điện thoại một phút đã trôi qua rồi.
Tô Cẩm bắt đầu nói, dáng vẻ rất khéo léo. Mẹ của Lục Hiển Phong rất hòa khí, ánh mắt chăm chú, sau đó Tô Cẩm bắt đầu không ngừng cầm khăn lau nước mắt.
Đang đùa kiểu gì vậy, dùng nước mắt để lấy tình cảm sao? Lục Hiển Phong bắt đầu cảnh giác, liếc nhìn điện thoại, lại một phút nữa trôi qua.
Tô Cẩm bắt đầu lau nước mắt, có vẻ rất thương tâm. Mẹ của Lục Hiển Phong nhìn cô như nhìn một con mèo đáng thương rồi bắt đầu nói chuyện với cô, khác hẳn với cách nói chuyện cùng một người lạ theo thông thường. Tô Cẩm lại thay một tờ giấy khác. Thái độ của mẹ Lục Hiển Phong có vẻ thương xót đẩy cốc nước về trước mặt cô.
Lục Hiển Phong cảm thấy lông tơ ở lưng dựng lên, liếc nhìn điện thoại, lại một phút nữa trôi qua.
Tô Cẩm cầm lấy tay của mẹ Lục Hiển Phong cảm ơn, sau đó xấu hổ cúi đầu. Không sai, cúi đầu một cách xấu hổ vì mỗi lần Tô Cẩm giả vờ xấu hổ, lông trên cánh tay anh đều dựng đứng lên. Lục Hiển Phong không nói gì liếc nhìn bằng chứng trên cánh tay mình. Khi ngẩng đầu lên, đúng lúc Tô Cẩm đang chỉ về phía họ, rồi cầm khăn giấy lên lau mặt, mẹ của Lục Hiển Phong lại có vẻ như đang bị kích động, bắt đầu lén lúc nhìn sang phía bên này, ánh mắt có vẻ bất an.
Cô gái này không phải giả vờ đóng vai Thái Hương Liên đến gặp mẹ để chiếm được cảm tình chứ? Càng nghĩ càng thấy có khả năng đó, Lục Hiển Phong có vẻ không ngồ