ờ, cũng không biết bình thường việc thẩm vấn nhân chứng diễn ra như thế nào?
“Vật đặc biệt - Anh đang nói gì thế?” Tô Cẩm nhìn thẳng vào mắt anh ta, cảm thấy lúc này, Ngạc Lâm có điều gì đó rất lạ lùng. Mặc dù cô chưa bao giờ nhìn thấy Ngạc Lâm đang làm việc, nhưng… vụ án này của Lâm Chi Chi, nếu cần cô cung cấp chứng cứ… cũng nên có mặt của cảnh sát hình sự phụ trách các vụ trọng án tham gia?
Ngạc Lâm nghiêng người về phía trước, bất giác nói nhỏ, “Ví dụ như sổ ghi chép, giấy tờ hay USB?”.
Sự bất an trong lòng Tô Cẩm ngày càng lớn.
Anh ấy đang ám chỉ nguyên nhân cái chết của Lâm Chi Chi sao? Nhưng trong điện thoại tối qua Bành Tiểu Ngôn đã nói rõ, nguyên nhân cái chết của Chi Chi vẫn đang được cảnh sát điều tra…
Cuối cùng Ngạc Lâm biết điều gì?
Cuối cùng Ngạc Lâm biết điều gì?
“Không có.” Tô Cẩm nhìn thẳng vào mắt anh, “Anh cũng biết Chi Chi làm bảo vệ an ninh, công việc đó… không phải là việc của nhân viên văn phòng, làm sao có thể dùng sổ ghi chép hay USB được?”.
Ngạc Lâm nhìn thẳng vào mắt cô, hơi mím miệng. Ánh mắt ấy giống như là đang thăm dò, như muốn kiểm tra tất cả những gì trong lòng Tô Cẩm.
Tô Cẩm thản nhiên nhìn lại anh, tận đáy lòng có gì đó co thắt lại. Nhiệt độ của nước trà hơi nóng nên tạo thành một lớp nước mỏng trên lòng bàn tay cô, ngón tay cũng trơn hơn như thể không giữ được cốc trà nữa.
“Được rồi.” Ngạc Lâm thu lại cái nhìn của mình, nét mặt lấy lại được vẻ hòa khí, “Nếu em nhớ lại được điều gì thì điện thoại cho anh”.
Tô Cẩm gật đầu, rồi mới cảm thấy áo sơ mi dính bết vào lưng mình, hoài nghi không biết điều hòa có bị hỏng không.
Ngạc Lâm đẩy một tấm phiếu ăn trên bàn về phía cô, “Em vừa xuống xe, chắc là đói rồi? Nhà hàng này rất nổi tiếng đấy”.
Tô Cẩm lật tờ giấy, không ngẩng đầu nói: “Tôi biết”.
Ngạc Lâm không thèm để ý đến giọng điệu mất kiên nhẫn của cô, cười rồi giới thiệu với cô: “Món canh vịt gì đó không tồi, còn cái này…”.
Tô Cẩm cảm thấy vị đắng ngắt trong miệng, một vị đắng thực sự, không biết là từ đâu ra. Cô chưa bao giờ biết, sự vô tâm lại tàn nhẫn đến như vậy.
Món canh vịt ở đây họ đã ăn thử, thậm chí những lời nói khi anh ấy gọi món cô đều nhớ không sai một chữ… Trong những ngày tháng họ còn yêu nhau, mặc dù nơi này không phải là điểm hẹn hò thường xuyên nhưng cũng không phải chỉ là đến một, hai lần.
Nhưng rõ ràng là anh ấy đã quên.
Không thất vọng, cũng không đau khổ, chỉ là đắng ngắt. Trong một thời gian ngắn ngủi, con người trước mắt mình đã biến thành một người xa lạ.
Nghĩ đến những lời anh ấy vừa nói, Tô Cẩm khó mà ngăn được cảm giác lo lắng một lần nữa lại xuất hiện trong lòng mình.
Tro cốt của Lâm Chi Chi được mẹ Lâm Cường đem về quê.
Bành Tiểu Ngôn nói bà và Lâm Cường đều khóc ngất, nhưng không thấy người em song sinh với Lâm Cường xuất hiện. Tô Cẩm không biết nếu Lâm Chi Chi nhìn thấy cảnh đó thì có vui lên chút nào không? Dù sao trong suốt cuộc đời, sự tồn tại của cô ấy chưa bao giờ được coi trọng đến như vậy.
Không bao giờ nghĩ đến việc một người ở bên cạnh mình ra đi đột ngột như thế, ngay cơ hội được nhìn mặt lần cuối cùng cũng không có, ngay một cơ hội được chào từ biệt cũng không có, ngay một điều gì đó chứng minh là đã từng tồn tại… cũng không có.
Một phần trong cuộc sống của mình tự nhiên biến mất và không bao giờ có thể lấp đầy được khoảng trống đó.
Tô Cẩm ngồi thu mình trên sofa ở quán rượu, đôi mắt mênh mang nhìn ra ngoài, miệng không ngừng trách móc: “Ngay cả mộ cũng không có… sau này đến ngày lễ tết, cũng không biết đi đâu để thăm cô ấy…”.
Bành Tiểu Ngôn ườn ra bàn, ánh mắt đờ đẫn.
Mấy đĩa thức ăn trước mặt họ đều không được đụng đến, mấy chai rượu thì đã nằm lăn lóc trên sàn.
“Mình hận Chi Chi.” Tô Cẩm nói, cầm chai rượu dằn mạnh lên bàn. Phía sau tấm màn, lấp ló khuôn mặt của nhân viên phục vụ ló ra, lo lắng nhìn tình hình, rồi lại lui ra không nói năng gì.
“Cô ấy có nhiều việc giấu chúng ta như thế, rồi… cô ấy phủi tay ra đi, còn chúng ta vẫn ngốc nghếch buồn bã ở đây…”, Tô Cẩm nằm gục đầu trên bàn, nắm lấy tóc của Bành Tiểu Ngôn, giọng nói trở nên thổn thức, “Hôm đó mình ngồi ở đây, giống như một con ngốc nói chuyện chia tay với tên khốn nạn đó… Nếu sau đó không uống say thì mình đã nghe điện thoại của cô ấy rồi… Có khi mình còn có thể giúp cô ấy báo cảnh sát… Có thể cô ấy sẽ không chết…”. Tiếng thổn thức kéo dài rồi bật ra thành tiếng khóc không kìm nén được, “Mình hối hận quá… Mình hối hận quá…”.
Bành Tiểu Ngôn không động đậy, mắt cũng dần ướt nhòe.
“Nếu mình nghe điện thoại, có lẽ đã không có chuyện gì xảy ra với Chi Chi…” Những suy nghĩ cô kìm nén trong lòng từ khi sự việc đó xảy ra dưới tác dụng của rượu lại quay trở lại, Tô Cẩm nói không thành tiếng:
“Tô Tô”, Bành Tiểu Ngôn vuốt tóc cô, “Tô Tô, trong lòng mình cũng rất buồn. Nhưng cậu đừng có như thế này… Chi Chi không thích cậu khóc…”.
Tô Cẩm cũng không thích khóc, nhưng hôm nay cô cần phải khóc. Phải uống nhiều, tốt nhất là uống đến khi không còn tỉnh táo nữa, cho đến khi sét đánh bên đầu cũng không biết…
Nếu không, ngày mai, những ngày sau này cô biết sống như thế nào?
Tô Cẩm vẫn nhớ mình đã từng thề sẽ không bao giờ đụng đến rượu nữa. Nhưng khi cô cầm chai rượu lên, không biết vì sao vẫn uống nhiều.
Trong khi say rượu, Tô Cẩm cảm thấy mình lại quay về cái đêm của lễ Tình nhân. Sau đó là những sự việc đáng sợ xảy ra, đều chỉ là những ảo giác mà thôi.
Sự việc vốn dĩ là nên như vậy, cô nghĩ. Ngạc Lâm vừa rời khỏi quán rượu, Bành Tiểu Ngôn đã đến đón cô. Xem nào, cô ấy đang bò ra trước mặt mình, chính xác là như vậy. Có cô ấy đi cùng, mình sẽ không tỉnh giấc trong một khách sạn lạ lẫm nào đó, sau đó phát hiện ra mình không những mất đi cái quý giá nhất mà còn mất đi người bạn tốt nhất…
Đương nhiên, sau đó thất tình cũng được, mất tích cũng được, tự nhiên là… tất cả đều không xảy ra.
Tô Cẩm không kìm nén được vỗ lên mặt Bành Tiểu Ngôn, “Thật là… cảm ơn trời đất…”.
Có người từ sau rèm chạy lại, vừa kéo Bành Tiểu Ngôn, vừa đưa tay đỡ cô.
Hình như là một người đàn ông, là người hẹn hò trong lễ Tình nhân với Bành Tiểu Ngôn qua điện thoại sao? Tô Cẩm rất muốn nhìn xem người đàn ông này như thế nào, nhưng mắt đã không mở ra được nữa, đành bỏ cuộc.
Tô Cẩm đập vào bàn tay vừa đưa ra, “Anh chàng này, nhất định phải thật tốt. Tiểu Ngôn nhà tôi… hiếm có…”
Giọng người đàn ông có vẻ như không biết phải làm gì: “Nhà cô ở đâu?”.
“Tôi?”. Tô Cẩm chỉ vào mình, cười hi hi, đáp: “Tôi ở khu nhà của Hải Công, anh đưa tôi đến bên đường là được, chăm sóc Tiểu Ngôn tốt nhé. Tôi tiết lộ cho anh biết, Tiểu Ngôn thích hoa hồng màu hồng phấn…”.
Động tác của người say rượu rất ngốc nghếch, Tô Cẩm lảo đảo xuống xe, xua xua tay với người đàn ông không nhìn rõ mặt và Bành Tiểu Ngôn rồi bước vào tòa nhà của Hải Công. Vẫn chưa đến giờ khóa cửa, bảo vệ cổng chỉ nhìn ra rồi quay về phòng.
Tô Cẩm mơ hồ bước lên tầng bốn, vẫn nghĩ năm nay có một mùa đông ấm áp, vừa mới đến lễ Tình nhân mà đã ấm áp như vậy…
Bóng đèn trên trần nhà đã bị hỏng, Tô Cẩm dựa vào khung cửa cố gắng móc chìa khóa ra, nhờ vào ánh đèn ở tầng năm, hoa mắt chóng mặt mãi một lúc lâu mới nhét được chìa khóa vào ổ.
Khóa xoay hai vòng nhưng cửa không mở. Tô Cẩm bực mình đá một cái, cánh cửa chống trộm đã cũ kêu lên một tiếng rồi mở ra, đập vào tường và bật ngược trở lại, cả hành lang bị chấn động.
Thanh Thanh vẫn chưa về, trong phòng tối om. Gió đêm thổi vào mang theo không khí tươi mới của cây cối đầu hè. Tô Cẩm nhớ khi mình ra khỏi nhà thì đã đóng cửa sổ, sau lần bị đột nhập lần trước, cô rất chú ý đến vấn đề cửa sổ mở hay đóng.
“Đồ cẩu thả”, Tô Cẩm rủa thầm cô bạn cùng phòng vẫn chưa về, “Nhớ ăn mà không nhớ làm”.
Bước chân vào nhà, chuẩn bị với tay đóng cửa, thì nghe thấy cửa phòng mình phát ra một tiếng động nhỏ.
Những người sống ở những căn hộ cũ thường nghe thấy các âm thanh kỳ lạ trong đêm khuya thanh vắng. Ví dụ tiếng đồ đạc cũ bị nứt vỡ vì không chịu được trọng lượng nặng hay tiếng nước nhỏ giọt, cũng có thể là tiếng bước chân của một con vật nhỏ nào đó bò qua cánh cửa.
Nhưng bây giờ vẫn chưa đến nửa đêm, nếu Thanh Thanh vẫn chưa tan giờ làm, thì cửa mình đóng không thể mở. Rõ ràng là trước khi đi mình đã cẩn thận đóng cửa, cửa phòng thì không thể tự mở được… Nghĩ lại việc mình đã một lần bị đột nhập vào nhà…
Tô Cẩm đột nhiên thấy lông tơ dựng đứng.
Một chân còn ở ngoài hành lang nhưng mồ hôi đã nhỏ thành giọt trên trán. Theo bản năng cô biết mình nên quay đầu chạy, nhưng cơ thể thì đã cứng đờ lại rồi, không còn nghe lệnh của bộ não nữa.
Trong bóng tối không thể nhìn rõ được gì, không khí kỳ lạ như vậy, có cảm giác như đang phải đối mặt với cao thủ, ai cũng không dám xuất chiêu trước.
Vấn đề duy nhất là… Từ trước đến giờ Tô Cẩm chưa bao giờ là cao thủ võ lâm. Cô chỉ là một nhân viên kỹ thuật đen đủi vẫn chưa thi đỗ bằng kỹ sư, không những chưa từng gặp bọn giết người độc ác mà ngay cả trộm vặt cô cũng chưa bao giờ gặp.
Tô Cẩm cảm thấy rõ ràng mồ hôi đang chảy xuống cổ mình, lạnh và dính. Mùi rượu cũng như đang theo mồ hôi tỏa ra ngoài không khí, mặc dù cơ thể không động đậy được nhưng thính giác lại rất nhanh nhạy. Trong phòng có nhịp thở của một người khác, mặc dù đã cố gắng thở nhẹ nhưng vẫn khiến người khác không thể mất cảnh giác.
Muốn chạy vào bếp lấy dao thì phải chạy qua cửa phòng mình, Thanh Thanh có một con dao gọt hoa quả rất sắc để trên bàn ăn. Nhưng bàn ăn lại đặt giữa cửa phòng ngủ của hai người, cách chỗ nguy hiểm quá gần…
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, trong chốc lát phá tan không khí căng thẳng chết người.
Tô Cẩm bỗng chốc tỉnh táo lại, vội vàng đưa tay lấy điện thoại trong túi. Ngón tay vừa ấn vào nút nhận điện thoại, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người chạy nhanh vào bếp.
Theo bản năng Tô Cẩm trốn ra phía sau, một chân vấp vào bậc cửa sổ ngã sõng soài.
Khuỷu tay đau nhức, điện thoại cũng bị văng sang một bên, giọng người đàn ông trong điện thoại gọi cô đầy bất an: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì thế?”.
Cửa bếp vang lên một loạt các tiếng va đập rồi nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
Trong phòng có lẽ không còn ai nữa, nhưng Tô Cẩm vẫn mơ màng ngồi trên sàn, cả người không ngừng run rẩy.
Khi ngã hình như cô đã bị trẹo cổ chân, cử động thấy đau nhói, muốn đứng dậy nhưng tay chân đều mềm nhũn, cả người không còn chút sức lực nào nữa.
Không biết run rẩy như vậy bao nhiêu lâu rồi mới nhớ ra chiếc điện thoại, nhưng khi cầm lên thì mới biết điện thoại đã tắt rồi.
Tô Cẩm không biết nói thế nào về cảm giác trong lòng mình. Có lẽ là sự mệt mỏi sau khi cơ thể căng thẳng cao độ rồi đột nhiên thả lỏng, cũng có thể chỉ là một chút thất vọng không nói ra được thành lời,