Lục Hiển Phong đứng im, nét mặt có vẻ nửa cười nửa thật. "Cảm ơn chú ba. Cháu đứng cũng được, dù sao đứng mà động thủ cũng dễ hơn. Chú ba mang theo nhiều huynh đệ như thế không chuẩn bị tinh thần sao được?"
Mạnh Hội Đường cười lớn nói: "Xe của chú đỗ ở bãi đỗ xe công cộng bên ngoài khu nhà, làm sao cậu phát hiện được?".
"Một nửa là đoán, còn một nửa..." Lục Hiển Phong so vai. "Thật không may, xe của cháu cũng đỗ ở bãi đỗ xe công cộng."
"Thế mà cậu còn vào?" Mạnh Hội Đường ngạc nhiên nhìn anh, ánh mắt đầy tâm trạng phức tạp. Quân sư, gan của cậu quả nhiên không nhỏ."
Mạnh Hằng Vũ dập điếu thuốc, bình thản nói: "Không phải là gan cậu ấy to mà là cậu ấy không thèm để bọn tép riu của chú".
"Ồ?" Mạnh Hội Đường chau mày.
Mạnh Hằng Vũ cười lạnh lùng. "Không tin chú có thể thử."
"Đủ rổi!" Vu Dương đập mạnh vào tay chiếc sofa, giọng sắc nhọn. "Tôi mang người đến không phải là để anh ra oai. Anh Mạnh, anh bị quỷ làm cho lú lẫn rổi sao? Tôi đã nói cô ấy là tay trong của cảnh sát! Cái USB này không phải là bằng chứng sao? Cái này do tôi tận tay lấy được trên cổ cô ta!"
Lục Hiển Phong như là bị quất một roi, lục phủ ngũ tạng quặn lại.
"Cô tận tay lấy sao?" Mặt Mạnh Hằng Vũ biến sắc, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Vu Dương bất giác ngồi lui lại phía sau, sau đó vừa xấu hổ vừa tức giận ngồi thẳng dậy. "Anh Mạnh, nếu anh không tin lời tôi, thế thì anh giải thích xem, vì sao bí mật trong máy của chú ba lại xuất hiện trên cổ con dâm phụ của anh?"
Mạnh Hằng Vũ không trả lời, ánh mắt nhìn cô ta vẻ ngại ngùng.
Tự nhiên vẻ mặt của Vu Dương trở nên nghiêm nghị hơn.
"Nói đến dâm phụ", Lục Hiển Phong ngồi trên thành chiếc sofa bằng da chậm rãi nói với giọng có vẻ cay nghiệt, ánh mắt nhìn Vu Dương đầy căm hận và khiêu khích, "Từ này chúng ta thường dùng để chỉ những người không có địa vị, thân phận mà chi ăn nhờ ở đậu nhà người khác, đen tối, xấu xa. Chị Vu Dương sống nhiều năm ở nước ngoài, chẳng trách lại hiểu nhầm nghĩa của từ này".
"Anh!" Vu Dương vô cùng tức giận. Cô ta đến sống ở biệt thự Mộng Thành đã lâu nhưng chưa bao giờ tổ chức hôn lễ. Đây là điều mà cô ta luôn cảm thấy bứt rứt trong lòng.
Mạnh Hội Đường ngồi bên cạnh thở dài không vui liếc nhìn Vu Dương rồi quay đầu lại phía Mạnh Hằng Vũ, "Cháu ba, hôm nay chú cùng Vu Dương đên đây là lo các cháu vì chuyện này mà xích mích. Cháu là người thông minh, không thể không ghi nhớ lời thề của gia tộc, không được coi rẻ người ngoài".
Ánh mắt của Mạnh Hằng Vũ hướng về ông ta, trong ánh mắt sắc nhọn có một nỗi buồn vô bờ bến, "Lâm Chi Chi, thật sự là do các người ra tay?".
Mạnh Hội Đường tránh cái nhìn của anh, vẻ mặt có vẻ mất tự nhiên, "Cháu ba, trong nhà phải có gia phong".
Mạnh Hằng Vũ nhìn xuống chiếc dép của mình, không nói gì một hồi lâu.
"Cháu ba, từ nhỏ cháu đã là người có thể làm việc lớn." Mạnh Hội Đường hạ giọng, mắt lộ vẻ khoan dung, nhân từ của bậc tiền bối. "Đối xử với anh em, quan trọng nhất là phải công bằng kể từ bát nước, thưởng phạt phân minh. Mặc dù Vu Dương xử lý chuyện này không hoàn toàn thỏa đáng, nhưng xét về mặt đại cục, chú cho rằng không có gì là quá đáng."
Lục Hiển Phong nghe thấy lời ông ta nói, tận đáy lòng cảm thấy vô cùng đau đớn.
Nếu thứ mà Lâm Chi Chi tìm thấy có liên quan đến Tiêu Diện Hổ thì chẳng trách ông ta cam tâm tình nguyện ra mặt giúp Vu Dương. Nhưng cái USB đó, nếu Lâm Chi Chi thực sự có được thì sao lại rơi vào tay họ. Cô ấy là một người hết sức cảnh giác, trước khi xảy ra chuyện, ngay cả tiền học phí cũng lo hết cho em thì tại sao lại để cho vật quan trọng như thế này rơi vào tình trạng nguy hiểm?
Lẽ nào USB là có thật, nhưng cái có trong tay Vu Dương chỉ là thứ để đem ra mặc cả với Mạnh Hằng Vũ, chiếc USB thật cô ta để ở đâu?
"Thưởng phạt phân minh..." Móng tay của Lục Hiển Phong cắm chặt vào lòng bàn tay, giọng nói có vẻ kỳ lạ. "Người của anh ba, đến lượt người khác ra tay từ lúc nào thế?"
Người đang ngồi hết sức ngạc nhiên.
Mạnh Hội Đường giữ tay Vu Dương lại, quay người lại cười, "Quân sư, lời của cậu nghĩa là… Mạnh Hội Đường tôi già nửa đời ở họ Mạnh, ngay cả quyền chọn người cũng không có".
Lục Hiển Phong chớp mắt nhìn ông ta. Anh không thể tưởng tượng ra được, khi người này ra lệnh cho thuộc hạ bắn Lâm Chi Chi thì có thái độ như thế nào?
"Chú ba", Mạnh Hằng Vũ nói nhỏ, "Chú là người lớn tuổi ở dòng họ Mạnh, hà tất phải tính toán với hậu bối sao? Điều chú nhắc nhở cháu khiến trong lòng cháu phải suy nghĩ rồi".
"Cháu biết thì tốt." Mạnh Hội Đường thu lại ánh nhìn của mình, ừ một tiếng lạnh lùng. "Đã như vậy rồi chú ba đây cũng chỉ nói vài câu thôi. Việc này mọi người điều có trách nhiệm, có người đã nói với chú, cháu ba có quan hệ không đứng đắn với nữ vệ sĩ của mình. Chủ tịch Vu lần này có ra tay hơi mạnh. Bây giờ nói hết rồi, việc này dừng lại ở đây, sau này không ai được nói lại nữa."
Mạnh Hằng Vũ đột nhiên vâng lời, "Xin nghe theo sự sắp xếp của chú ba".
Trong ánh mắt của Mạnh Hội Đường lộ vẻ ngạc nhiên rồi nhanh chóng lấy lại vẻ hòa khí, "Cháu ba hiểu được như vậy là tốt nhất. Chủ tịch Vu về thành phố hay ở lại đây? Ánh mắt ông ta nhìn sang Vu Dương, Vu Dương nhìn ông ta rồi lại nhìn khuôn mặt vui vẻ cua Mạnh Hằng Vũ, cắn môi giây lát rồi không nói lời nào, cùng với Mạnh Hội Đường rời khỏi biệt thự Mộng Thành.
Khi những bước chân ồn ào rời khỏi biệt thự Mộng Thành, nụ cười trên môi Mạnh Hằng Vũ mới dần dần biến mất. Đôi mắt buồn sâu thăm thẳm mà vẫn tỏ ra bình tĩnh, đó lên giống như ánh chớp giữa bầu trời tối đen, vẻ mặt lộ ra một vẻ vô cùng đau thương oán hận.
"Lão già này", Mạnh Hằng Vũ nhìn ra ngoài cứa sổ theo đám người đang đi xa dần, cười khan, "Kéo theo một đám người đến đây, nghĩ rằng cấu kết với nhà họ Vu sẽ làm cho anh sợ lão ta sao?".
Lục Hiển Phong trượt người vào sâu trong ghế sofa, giọng yếu ớt như đang bị mất hết sức lực: "Em muôn biết rốt cuộc kẻ ra tay là ai?".
Mạnh Hằng Vũ liếc nhìn anh, "Cậu đoán xem?".
"Mười phần thì có tám chín phần là Tiếu Diện Hổ." Lục Hiển Phong trầm tư giây lát rồi ngẩng đầu đón nhận cái nhìn của Mạnh Hằng Vũ. "Vu Dương chỉ là tấm lá chắn của ông ta mà thôi. Nếu có người phát hiện ra, thì ông ta sẽ đổ trách nhiệm lên cô ta, nói vì cô ta ghen tuông mà ra tay. Dù sao thì họ Vu vẫn là người ngoài, cô ta lại đang có vị trí trong họ Mạnh, không ai có thể động đến cô ta. Huống hồ..."
Mạnh Hằng Vũ nói tiếp: "Huống hồ họ đã biết Chi Chi là người của cảnh sát. Cả một đám ngu xuẩn không có đầu óc, cũng không suy xét đến việc làm kinh động đến cảnh sát thì sau này liệụ có còn muốn sống một cách yên ổn không!".
"Anh ba..." Trong vẻ trầm mặc của Mạnh Hằng Vũ, Lục Hiển Phong nhìn thấy những tình cảm phức tạp trong ánh mắt của anh.
Mạnh Hằng Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm cây hải đường đã trải qua bao mưa gió ở trong sân, yên lặng một lát rồi mới nó nhỏ: "Hiển Phong, anh cũng không sợ nói cho cậu biết... thực sự anh không để ý đến thân phận của Chi Chi là gì. Cậu có tin không?".
Lục Hiển Phong ngạc nhiên, "Anh biết?".
"Anh biết." Mạnh Hằng Vũ thở dài. "Lúc đầu anh cho rằng cô ấy là gián điệp kinh tế của đối thủ chúng ta, nhưng càng chú ý lâu thì càng phát hiện ra võ thuật của cô ấy rất chuyên nghiệp..."
Lục Hiển Phong chỉ cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo dâng lên trong lòng.
"Lúc đầu anh chú ý đến cô ấy, chỉ là vì hiếu kỳ muốn biết cô ấy đang tìm kiếm cái gì." Lục Hiển Phong đứng phía sau không thể nhìn thấy nụ cười cô độc của Mạnh Hằng Vũ. "Cậu cũng biết người đó, chú ý càng nhiều thì càng thấy cô ấy có điều gì đó rất đặc biệt. "
Những giọt mưa ngày càng nặng hạt rơi lên mặt kính cửa sổ, dường như cả không gian đều tràn ngập âm thanh đơn điệu này.
Lục Hiển Phong không thể ngăn nổi cảm giác nôn nóng phiền não, lời thốt ra có phần hơi tức giận không sao kiềm chế được, "Thế đối với anh rốt cuộc cô ấy là gì?".
Mạnh Hằng Vũ quay người lại, nhìn thẳng vào mắt của Lục Hiển Phong, chậm rãi nói: “Anh biết ý của cậu, Hiển Phong. Cậu yên tâm. Anh sẽ không thể để cho hai người này có thể sống yên ổn, tuyệt đối không thể", Trong ánh mắt của anh ấy dường như có quyết tâm sắt đá, khiến người khác cảm thấy ngạc nhiên.
"Anh ba, anh..."
"Tiếu Diện Hổ cho rằng bám vào dòng họ Vu thì có thể mạnh hơn, nhiều tuổi như vậy rồi mà vẫn ngốc nghếch!" Trong giây lát, giọng nói đang từ buồn bã đã quay trở lại bình thường, "Cậu có biết vì sao Hình Nguyên muốn đợi đến khi Vu Dương hai mươi ba tuổi thì mới trao dòng họ Vu cho cô ta không?".
Lục Hiển Phong không rõ vì sao chủ đề lại đột nhiên chuyển sang Hình Nguyên, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, "Hình Nguyên?".
Mạnh Hằng Vũ ngồi xuống đối diện với anh, lấy từ phía dưới ngăn đựng trà ra một tờ giấy, viết lên đó một cái tên. "Lại đây, chúng ta sẽ nói về quan hệ huyết thống trong dòng họ Vu."
"Vu Hạo Niên." Anh dùng bút khoanh tròn cái tên lại. "Chính là người được gọi là "lão gia". Ông cụ sinh được hai trai một gái, con gái độc nhất của người con trai trưởng chính là Vu Dương." Nói đến đây giọng Mạnh Hằng Vũ trở nên lạnh lùng, "Phải công nhận là cái đồ rác rưởi này rất biết tìm nơi đầu thai
Lục Hiển Phong không nói gì, nhưng không thể phủ nhận, xuất thân của Vu Dương thực sự rất tốt.
"Con thứ hai là con gái, sống chết đòi lấy thầy dạy võ của mình, đó chính là bố của Hình Nguyên. Họ Hình là những Hoa kiều rất bình thường ở Munich, không có thân thế, vì thế trong nhà họ Vu, Hình Nguyên không có địa vị gì cả. Nhưng anh ấy rất cố gắng, chưa đến hai mươi tuổi tài năng đã vượt qua hai ông cậu của mình, nên rất được ông cụ yêu quý. Cũng gặp đúng thời vận, một ông cậu bị chết trong một cuộc thôn tính lẫn nhau, một ông cậu bị kẻ thù bắn trúng ngực phải sống thực vật, nhưng ông cụ không thể không đưa Hình Nguyên là người ngoài lên vị trí cao nhất trong gia đình." Mạnh Hằng Vũ nói đên đây, cầm bút viết thêm một cái tên bên cạnh tên Hình Nguyên: Oma.
"Bây giờ phải nói đến trọng tâm rồi. Con trai thứ của ông cụ có hai người con trai và một người con gái, con gái lớn chính là cô Oma này, tên tiếng Trung là Vu Vụ. Nghe nói mẹ cô ấy là người Ý, đã mất từ rất sớm. Cô Oma này không chỉ có sắc đẹp hoàn hảo mà còn có một cái đầu rất thông minh. Cô ấy tốt nghiệp đại học Munich, thạc sỹ kinh tế học, biết sáu ngoại ngữ, võ nghệ tính thông, bắn súng cũng rất giỏi."
Lục Hiển Phong nhìn cái tên này, cảm thấy rất ngạc nhiên, "Cô Oma này tài giỏi như vậy sao?".
Mạnh Hằng Vũ gật đầu, "Sự tồn tại của Oma là một nguy hiểm to lớn đối với Vu Dương. Nhưng cô ấy là một đứa con lai, ông cụ không thể trao địa vị nhưng lại rất phục tài năng của cô ấy, vì thế liền dùng Hình Nguyên để lấn át cô ấy. Rất tiếc là Vu Dương không có đầu óc, cảm thấy mình không có vị trí vững chắc nên tìm mọi cách đá Hình Nguyên ra."
Lục Hiển Phong hiểu hơn một chút, "Anh ba muốn lợi dụng cô Oma này sao?".
Mạnh Hằng Vũ gạch chân cái tên Vu Dương, nói: "Hình Nguyên có lẽ cũng nản lòng rồi, không tham gia vào nữa, ra đi rất dứt khoát. Nhưng, anh ấy không ngốc đến mức cho rằng Vu Dương bỏ qua cho anh ấy, vì thế, con người này đã giữ lại cho mình một chiêu cuối".
"Bang K?"
Mạnh Hằng Vũ gật đầu tán thành, "Ban đầu bang K chỉ là một bộ phận trong đội an ninh của dòng họ Vu, sau khi Hình N